Từ lần trước bất ngờ xuất hiện thanh lâu, lấy thân phận hoàng đế giúp Lãnh Thiên Thương làm loại chuyện đó, rồi không để ý sinh tử cứu y lúc rơi khỏi vách núi, đến bây giờ còn bỏ qua tôn nghiêm băng bó miệng vết thương cho y… Tô Trạm trong lòng sóng to gió lớn, cứ cảm thấy hoàng đế này hình như có ý tứ với nam chính nhà người ta, chẳng lẽ y xuyên qua sách lậu Mary Sue à?
Nhất thời, Tô Trạm có chút sợ hãi, cũng không nhận ra câu nói “Không phải vì Tử Mộng Dao?” có bao nhiêu đại nghịch bất đạo. Chẳng lẽ ngươi cho rằng, người ta đường đường là thiên hạ chí tôn hậu cung ba nghìn giai lệ, sẽ mơ ước Vương phi không biết trời cao đất dày nhà ngươi?
“Tốt rồi, trẫm đã xong.” Trong lúc Tô Trạm đang miên man suy nghĩ, Phó Diệc Sâm đã cố định xong chân của y, phủi tay đứng thẳng, thân hình cao lớn nháy mắt đem cả người Tô Trạm bao phủ.
Bị khí tức mạnh mẽ xâm nhập, Tô Trạm đột nhiên hoàn hồn, vừa nhấc mắt chỉ thấy chân mình đã được cẩn thận dùng một cành cây cố định lại, ngay cả giày cũng giúp y xuyên vào. Loại chuyện như xuyên giày này, thân là đế vương chí tôn, chỉ sợ từ nhỏ đến lớn đều được người khác hầu hạ, hiện tại hắn cư nhiên lại làm vì mình?
Tô Trạm lần nữa không giữ được bình tĩnh, nói về Hiên Viên Tàn Dạ – nam nhân đứng trên đỉnh thiên hạ, hắn càng quan tâm đến những chi tiết không đáng kể ngược lại càng tỏa ra mị lực vô biên, đại khái do tương phản quá lớn, mỗi một động tác nhỏ của hắn đều làm người nhịn không được cảm động.
“Đa tạ Hoàng Thượng.” Tô Trạm nhấp môi nói, trong mắt trừ bỏ chân thành ở ngoài, còn có một tia không được tự nhiên, nhưng hiển nhiên, y đã tháo xuống lớp vỏ ngụy trang.
Trong đầu như thường lệ lại phát ra gợi ý độ hảo cảm nam chính đối với nam phụ, Phó Diệc Sâm nghe nhiều thành quen.
Chân mày cau lại, chỉ thấy Lãnh Thiên Thương cứng đờ dưới đất, ngoài miệng nói cảm tạ nhưng ánh mắt lại không dám nhìn thẳng vào mình, tựa hồ có chút không tự nhiên. Hẳn là đã nhận ra, người mà y luôn muốn ám toán thật ra đối với y rất không tệ? Hơn nữa, Phó Diệc Sâm cảm nhận được, lúc này Lãnh Thiên Thương không hề đeo lên mặt nạ, ngũ điệu không còn toát ra kinh sợ như trước, biểu tình trên mặt cũng không giả dối, cho nên… Chính sách dụ dỗ đã thành công?
Không kìm lòng nổi, Phó Diệc Sâm thốt ra, “Thiên vương hẳn là có nhận thức mới về trẫm?” Khóe miệng Phó Diệc Sâm thậm chí mang theo nét tươi cười sung sướng.
Tô Trạm hơi ngạc nhiên, tầm mắt đang nhìn về phía Phó Diệc Sâm không tự chủ liền dời đến dây leo chằng chịt bên cạnh. Thật ra, hai vị nhân vật chính đều là người thông minh, rất nhiều chuyện trong lòng tự rõ ràng, một người thì làm bộ như hoàng đế tốt, huynh hữu đệ cung, một người khác thì giả ngu thể hiện mình là phế vật không hề có tính uy hiếp, kỳ thật song phương thực lực ngang nhau, nếu không cũng sẽ không duy trì tình trạng ở chung hài hòa nhiều năm như vậy.
Cho nên một khi đã xé rách da mặt, nếu còn tiếp tục giả vờ thì thật vô nghĩa. Đây chỉ là thói quen của Tô Trạm, cho dù đang lâm vào tình huống khẩn cấp, y vẫn đi vào cõi tiên như thường, cho nên khi Phó Diệc Sâm đột ngột ngả bài, y liền lúng túng, theo bản năng tính tránh né, nhưng thường thì càng vào lúc khốn đốn, y càng ưỡn ngực đến là thẳng tắp, trên mặt càng là cường ngạnh, vừa vặn, này hoàn toàn phù hợp với tính cách của Lãnh Thiên Thương, không cần phải diễn.
Tô Trạm hơi hơi thẳng lưng, ngay cả giọng nói cũng trở nên cương trực có lực, “Đúng vậy, ta vốn tưởng rằng ngươi là tên bạo quân vong ân phụ nghĩa, lãnh huyết tàn bạo, nhưng ta không nghĩ ngươi lại xuất hiện ở nơi này, thậm chí…” thậm chí cùng nhau rơi xuống, nhưng rốt cuộc là vì Tử Mộng Dao hay Lãnh Thiên Thương, điều này Tô Trạm không cách nào khảo chứng, cho nên nói đến đây chỉ có thể mấp máy môi, ánh mắt phức tạp.
Phó Diệc Sâm lại không tự chủ nâng khóe miệng, Lãnh Thiên Thương chân thật thế này thuận mắt hơn nhiều. Bất quá từ trên cao nhìn xuống, bỗng thấy trong mắt y chợt lóe lên vẻ né tránh, vì thế không hiểu sao thấy có chút đáng yêu.
“Trẫm cũng không nghĩ tới, Thiên vương không những không si ngốc, còn một thân võ công trác tuyệt.” Phó Diệc Sâm sờ sờ mũi, ý tứ trêu chọc.
Quả nhiên, mặt Tô Trạm tối sầm. Lại nói, đây chẳng khác nào khi quân phạm thượng, tại cổ đại chính là tội lớn phải chết, cho nên y bây giờ nên triệt để xé rách da mặt hay là bảo trì trầm mặc? Đoạn này vốn là kịch bản sau khi từ Đại Hội Võ Lâm trở về kinh thành, không ngờ lại kỳ diệu diễn ra trước. Quan trọng là, sức chiến đấu của y bây giờ gần như bằng 0, mà vị này… nói đến tận mức này rồi, nhưng không có nửa điểm phản ứng.
Vì thế, Tô Trạm không kiêu ngạo không siểm nịnh cười nhạt nói, “Hoàng Thượng lại không phải không biết kinh thành là loại địa phương như thế nào, tự bảo vệ mình thôi.”
Phó Diệc Sâm nhíu mày, lời này của y kỳ thật không phải bao biện, chỉ là không được đầy đủ mà thôi. Nhưng lúc này nếu xé rách da mặt, ngoại trừ khiến quan hệ giữa cả hai đi xuống, hoàn toàn không có tác dụng gì. Vì thế, Phó Diệc Sâm nâng khóe miệng, chuyện này xem như đến đây thôi, hơn nữa vấn đề trước mắt của bọn họ là —— nghĩ biện pháp thoát khỏi nơi này.
Phó Diệc Sâm nhìn quanh bốn phía, tuy rằng vừa trải qua một hồi đất rung núi chuyển, nhưng sương mù vẫn không tan, cái chính là đường ngày càng khó đi. Trên đầu là tầng mây xám thật dày, mặc dù ánh sáng vẫn đến được tận đây, nhưng nhìn đâu cũng thấy sương mù trắng xóa, bốn phía nếu không phải cây cối thưa thớt, thì cũng là dây leo giăng chằng chịt, đồng nghĩa với việc gần đây không có hoa quả có thể ăn. Mặt khác, hắn cũng không nghe thấy bất luận tiếng côn trùng hay chim hót, nói cách khác, bán kính xung quanh cũng không có động vật để săn bắt.
Cho nên, bọn họ dù sao cũng phải đi, cuộc sống sinh tồn nơi hoang dã chính thức bắt đầu.
Phó Diệc Sâm tính toán một chút, hiện tại mục tiêu hàng đầu là tìm một nơi để qua đêm, vừa an toàn vừa ấm áp, nếu xung quanh có nguồn nước hoặc thực vật ăn được thì càng tốt. Bởi vì trong nguyên tác, nữ chính và nam chính cô nam quả nữ sinh hoạt tại đáy vực chừng mười ngày mới tìm được đường ra ngoài, cho nên hai người bọn họ khẳng định cũng khó tránh phải ở lại nơi quái quỷ này thêm vài ngày nữa.
Mặt khác, trên đùi Lãnh Thiên Thương đang có thương tích, hành động rất bất tiện, thân thể cũng suy yếu, nên nhất quyết phải rời khỏi cái nơi ẩm thấp dễ sinh bệnh này.
Một vấn đề khác là lương thực. Nơi đáy vực che trời không thấy thái dương, căn bản không thể tính toán thời gian, nhưng Phó Diệc Sâm phỏng đoán, hẳn là đã sang ngày hôm sau kể từ lúc bọn họ rơi xuống vực, nói cách khác, hai người bọn họ mang theo thương tích đã đói bụng cả một ngày trời, nếu lại không ăn cơm, cộng thêm hoàn cảnh ác liệt, Phó Diệc Sâm thật lo lắng Lãnh Thiên Thương sẽ sớm đi lĩnh cơm Diêm Vương.
“Đi thôi, ” Quan sát một hồi, Phó Diệc Sâm nghiêm túc nói với Lãnh Thiên Thương, “Nhất định phải nhanh chóng tìm được đường ra ngoài, nếu không nơi này chính là mồ chôn của hai ta.” Chuyện ngả bài xem như gió thoảng mây trôi, dù sao ở trong khốn cảnh như bây giờ, còn sống sót ra ngoài mới là chính đạo, những thứ khác đều không quan trọng.
Tô Trạm giật mình, không hề che giấu sự thưởng thức đối với Hiên Viên Tàn Dạ, nhưng mà chân y… không thể đi được, thậm chí ngay cả đứng lên cũng khó khăn, bất quá may mà thân thể này có skill võ công, mấy thứ không khoa học như nội lực, y cũng có.
Vì thế, Tô Trạm dùng một chân quật cường đứng dậy, mặt không biến sắc, nhưng không nghĩ chút quật cường cuối cùng này cũng không thể bảo vệ, còn nữa phương pháp duy trì nội lực y cũng không biết, đang yên đang lành đứng bằng một chân rất không quen, vì thế vừa mới đứng lên đã lập tức ngã nghiêng sang một bên, Tô Trạm cứng cả người.
Nhưng đúng lúc này, Phó Diệc Sâm một phen giữ chặt bờ vai y, đem thân thể đang rơi xuống của y kéo trở về, “Vội vã như vậy làm gì, ngươi cũng không thể đi được.”
Cơ mặt Tô Trạm cứng đờ, “Ta có thể.” Không thể đi không phải còn có khinh công đấy sao? Nhưng trong đầu bỗng bật ra hình ảnh lò cò một chân, bi thảm mười phần.
Phó Diệc Sâm nhịn không được cười thành tiếng, không phải cười y đứng một chân không vững, mà là trước mắt còn có vô số dây leo giăng kín, hơn nữa ban nãy, hắncòn tìm đường chết làm núi lở đất rung, cho dù y có võ công cao cường cũng không hề dễ dàng a.
“Lên đây đi.” Phó Diệc Sâm không nói nhiều mà trực tiếp đưa lưng về phía y, thậm chí còn hơi khom lưng xuống để y dễ dàng trèo lên.
Đối với tấm lưng đối diện trước mắt, dày rộng, cao lớn. Tuy rằng lúc này y phục đẹp đẽ quý giá bị dính đầy bùn đất, nhưng một chút cũng không ngăn được mị lực tỏa ra từ người hắn, rắn chắc hữu lực, đối với Tô Trạm mà nói, là loại dụ hoặc cực mạnh. Nhưng, đây là lưng