Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Sát thủ tối thượng (16)


trước sau

Bệnh viện.

Thư Hàng bị Thư mẫu huyên náo đến không ngủ được một ngày an giấc.

Hôm nay thật vất vả lắm Thư mẫu mới không ở đây, hắn hơi thả lỏng chuẩn bị ngủ một giấc.

Nhưng chờ hắn tỉnh lại, phát hiện mình đã không ở bệnh viện.

Đỉnh đầu có hai ngọn đèn cũ nát, ánh sáng mờ nhạt chiếu sáng bốm phía.

Đây là một nhà máy hoang bị vứt bỏ.

Hắn bị trói trên ghế ở giữa.

Trong không khí có mùi vị khó ngửi.

"Ngô ngô ngô..."

Thư Hàng giãy dụa.

Dây thừng trói hắn càng giãy dụa càng chặt.

"Ngô ngô ngô..." Ai đem hắn trói tới nơi này? Thư Nhiên? Hay là vợ hắn?

Trong đầu Thư Hàng hiện lên các loại suy nghĩ.

Bất kể là ai, hiện tại quan trọng nhất chính là rời khỏi nơi này.

Mặt Thư Hàng đỏ lên, dây thừng chưa có nới ra ngược lại cái ghế ngã trên mặt đất, hắn cũng đổ xuống theo, miệng ăn đầy tro bụi.

Nhưng vào lúc này.

Thư Hàng nghe thấy được tiếng bước chân.

Hắn cọ nửa vòng trên mặt đất ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng tiếng bước chân truyền đến.

Nam nhân tuấn lãng được người ta vây quanh đi tới.

"Ngô ngô ngô..."

Nam nhân đối đầu với ánh mắt sợ hãi của Thư Hàng, phân phó một tiếng: "Đỡ Thư tiên sinh lên."

Thư Hàng lần nữa ngồi vào trên ghế, hắn trừng mắt nhìn nam nhân trước mặt: "Ngô ngô ngô..."

Nam nhân có chút tới gần.

Băng dính trên miệng Thư Hàng bị kéo ra.

"Cậu là ai, vì sao trói tôi đến đây?"

Không có băng dính, Thư Hàng lập tức gào lên.

Hắn không biết người này.

"Thư tiên sinh đừng kích động, tôi tìm ông chỉ là có chút lời muốn nói cùng ông."

"Tôi không biết cậu." Thư Hàng rất đề phòng, nhịp tim đập mạnh không ngừng: "Cậu có chuyện muốn nói cùng tôi cần phải như vậy sao?"

Nam nhân: "Đây là vì phòng ngừa Thư tiên sinh không phối hợp. Thư tiên sinh không biết tôi, nhưng nhất định nhận biết Thái Viễn Bằng."

Thư Hàng giống như là bị ấn nút tạm dừng.

Thái Viễn Bằng... Tên bác sĩ kia.

Nam nhân đi dạo hai vòng, dường như đang suy nghĩ cái gì, lại dường như đang cho hắn thời gian suy nghĩ.

"Cậu..."

Thư Hàng khàn giọng kêu một tiếng.

Hắn nhìn nam nhân, sự bối rối lúc đầu bị bắt cóc dần dần tỉnh táo lại.

"Cậu là ai?"

Nam nhân cười nói: "Tôi không phải kẻ thù với Thư tiên sinh, ngược lại, tôi có thể giúp ông đạt được thứ ông muốn."

Hắn muốn gì?

Gia nghiệp của Thư gia?

Đây chính là thứ hắn vẫn muốn.

Thư Hàng theo bản năng nuốt nước miếng: "Thái Viễn Bằng... Là cậu giết?"

Nam nhân không có phủ nhận: "Thái Viễn Bằng tôi đã giúp ông giải quyết, chỉ cần ông không nói sẽ không ai biết chuyện ông làm với người thừa kế duy nhất của Thư gia, đây coi như là một phần lễ gặp mặt tôi tặng cho Thư tiên sinh."

Thật chính là hắn giết!

Trong đầu Thư Hàng quay đi quay lại trăm ngàn lần, cuối cùng cắn răng hỏi: "Cậu muốn tôi làm gì?"

"Thư tiên sinh là người biết chuyện, tôi cũng không quanh co lòng vòng cùng Thư tiên sinh, tôi đang tìm một vật."

Người bên cạnh nam nhân đem một tờ giấy tới trước mặt Thư Hàng.

"Thư tiên sinh có từng nhìn thấy vật này?"

Thư Hàng nhìn chằm chằm vật trên giấy, đó là một cái hộp bình thường.

Chỉ là bên ngoài có đồ án.

Từ hai hình tam giác đang ngược lại với nhau, trùng hợp thành Lục Mang Tinh.

Bên trong là một đóa hoa... Cũng có chút giống cỏ, giống như loại Tứ Diệp Thảo kia.

"Đây là... Cái gì?"

Nam nhân nói: "Tôi cần Thư Hàng tiên sinh giúp tôi tìm cái hộp này."

Thư Hàng: "Tôi cũng chưa từng thấy qua, làm sao tìm được?"

"Thứ này khẳng định ở Thư gia. Thư tiên sinh chỉ cần dùng tâm nhất định có thể tìm được."

Thư Hàng nghi hoặc: "Cậu biết ở Thư gia, vì sao không tự mình đi tìm?"

Nam nhân nói: "Thư tiên sinh hiểu rõ thân nhân của mình hơn không phải sao? Bọn họ đem vật này để ở đâu, tôi tin tưởng ông có thể hiểu nhiều hơn so với tôi, lại càng dễ tìm được."

Thân nhân của hắn?

Thư Hàng chấn kinh nhìn về phía nam nhân.

Ba mẹ Thư Nhiên cha mẹ, em trai em dâu của hắn sao?"

Trong chớp mắt, Thư Hàng không thể tin được nói: "Em trai tôi chết..."

Nam nhân giơ ngón trỏ lên.

Thư Hàng chỉ cảm thấy một cỗ khí lạnh từ lòng bàn chân vọt thẳng lên trán.

"Thư tiên sinh, thù lao tôi sẽ để Thư tiên sinh trở thành người thừa kế của Thư gia."

"Bất quá..."

"Nếu Thư tiên sinh không thể tìm được thứ tôi cần, như vậy chuyện Thái Viễn Bằng chết, khả năng sẽ cần Thư tiên sinh gánh chịu."

Cái này rõ ràng là uy hiếp.

Thư Hàng trầm mặc, người đàn ông này giết Thái Viễn Bằng khẳng định không lưu lại chứng cớ gì.

Nếu như hắn không
đáp ứng thì liền phải chịu trách nhiệm cái chết của Thái Viễn Bằng.

Nam nhân tiếp tục nói: "A, đúng rồi, còn có con gái của ông."

"Cậu muốn làm gì với con gái tôi?"

Thư Hàng đại khái là thật sự yêu thương Thư Tuyết, nghe thấy lời này trực tiếp xù lông lên.

"Cậu muốn cái gì đều có thể, cậu không được động vào con gái của tôi, nó cái gì cũng không biết."

"Chớ khẩn trương, Thư tiểu thư hoạt bát đáng yêu, tôi rất thích, sẽ không tổn thương cô ấy."

"..."

-

Thư Hàng ngơ ngơ ngác ngác đi trên đường cái.

Hắn tìm tới điện thoại công cộng gọi cho Thư Tuyết, bên kia rất nhanh liền kết nối.

"Tuyết nhi, con đang ở đâu?"

"Trường học." Thư Tuyết ngữ khí có chút lạnh nhạt: "Ba, có chuyện gì sao?"

"Không có việc gì không có việc gì, con đừng đi học, về nhà trước."

"Ba, ba vẫn là nên xin lỗi mẹ đi, gần đây con sẽ không trở về."

"Tuyết nhi... Tuyết nhi??"

Trong điện thoại chỉ có thanh âm tút tút tút.

Nó không có việc gì, nhưng người kia nói nếu như hắn không phối hợp, Tuyết nhi cũng không nhất định sẽ không có việc gì...

Hộp...

Cái hộp kia hắn căn bản chưa thấy qua...

Muốn đi đâu tìm?

Ngay tại thời điểm Thư Hàng lơ ngơ, mấy chiếc xe cảnh sát không biết từ đâu đến gào thét chạy tới, người trên xe xuống vây quanh hắn.

"Thư Hàng tiên sinh, mời ông theo chúng tôi đi một chuyến."

Trong đầu Thư Hàng có một khắc trống rỗng.

"Vì... vì sao?"

"Ông dính tới một tội mưu sát." Cảnh sát nói: "Xin phối hợp cùng chúng tôi điều tra."

Dây thần kinh của Thư Hàng căng đứt.

Nam nhân kia không phải nói muốn hắn tìm cái hộp kia sao?

Vì sao cảnh sát lại tìm tới cửa nhanh như vậy?

Có thể là tinh thần liên tục căng cứng làm Thư Hàng không có cách nào tỉnh táo, hắn hét lớn một tiếng: "Tôi không có... Không phải tôi giết, không liên quan gì tới tôi."

Ánh mắt của cảnh sát nhìn hắn có chút biến hóa.

"Thư tiên sinh, xin phối hợp cùng chúng tôi điều tra."

Thư Hàng bị cưỡng ép mang lên xe cảnh sát.

Đến cục cảnh sát, Thư Hàng nhìn thấy Minh Thù ngồi bên trong, sắc mặt nhất thời tối sầm lại.

Không phải nam nhân kia.

Minh Thù nhìn Thư Hàng cười tủm tỉm chào hỏi, nhận lấy vỏ của mình.

Thư Hàng bị nhốt mới biết được, Minh Thù dùng máy ghi âm báo cảnh sát nói hắn muốn mưu hại cô.

Ghi âm là ngày ấy cô tìm đến hắn, bức cung hắn ghi lại.

Lúc ấy cô hỏi rất nhiều vấn đề, Thư Hàng cũng không nhớ rõ mình đã nói qua thứ gì.

Dù sao hắn chỉ biết chuyện mình làm cô đều biết hết rồi.

Thế nhưng lúc ấy cô ngoại trừ đánh hắn một trận cũng không làm gì đối với hắn...

Mấu chốt là cảnh sát tìm được trên người Thái Viễn Bằng một loại thuốc, cùng loại thuốc trước đó luật sư Giang lấy đi xét nghiệm giống nhau như đúc.

Nhưng cảnh sát kiểm tra bên trong phát hiện ra một thứ chưa từng thấy qua.

Cảnh sát tạm thời chỉ biết loại thuốc này có thể làm người ta xuất hiện ảo giác, cảnh sát hoài nghi là một chất độc mới.

Loại thuốc này cũng tìm được ở chỗ của Thư Hàng.

Trước đó thuốc của Thư Nhiên đều là hắn quản lý, có thể là quên ném đi.

Lần này Thư Hàng coi như giảo biện mình là bị ép buộc nói ra những lời kia, nhưng loại thuốc này cũng không có cách nào giải thích.

** Hôm nay ta bận nên hẹn các nàng mai nhé **

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện