Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 404: Chuyển Phát Nhanh Âm Dương (10)


trước sau

"Tôi nói cô nghe, cô với con lệ quỷ kia ở trong nhà người ta, không tốt với thân thể bọn họ đâu, đặc biệt với người tên là Tô Đồng..."

"Có quỷ." Minh Thù chỉ về phía sau hắn.

"Đâu!" Tạ Hồi theo bệnh nghề nghiệp quay đầu, phía sau vắng vẻ, bóng quỷ cũng không thấy một con.

Hắn quay đầu lại, cửa thang máy đã đóng, chậm rãi hướng lên.

Tạ Hồi: "..."

Tạ Hồi móc điện thoại di động ra, hỏi trong Weibo vài vấn đề.

#Đầu óc nhân viên công vụ địa phủ có phải đều có vấn đề hay không?#

Thiên Sư Số 1: Bọn họ không có đầu óc.

Thiên Sư số 2: Nhân viên công vụ địa phủ còn khó dây hơn so với tiểu quỷ, gặp thì ngươi phải chạy mau!

Thiên Sư số 3: Thắp cho ngươi ngọn nến.

Thiên Sư số bốn: Ngươi gặp phải người nào?

Tạ Hồi: An Ca.

Thiên Sư số 1: Ngọn nến

Thiên Sư số 2: Ngọn nến

Thiên Sư số 3: Ngọn nến

Thiên Sư số 4: Ngọn nến

Tạ Hồi trừng mắt nhìn một dãy ngọn nến phía dưới, đây là ý gì? Hắn biết rất khó xử lý An Ca nhưng mọi người cũng không cần nguyền rủa hắn đi chết như vậy chứ! Còn tình sư môn thì sao? Tình đồng đội thì sao?

Nhưng thật ra cũng có người gọi điện thoại đến hỏi hắn, An Ca đến làm gì.

Tạ Hồi kể chuyện lúc trước của hắn lại một lần, đối phương thở dài một hơi: "Tới tra án mà, vậy cậu hỗ trợ cho tốt, cố gắng lên."

Tạ Hồi: “...” Cho nên cậu gọi điện thoại đến chỉ là muốn biết An Ca đến làm gì sao?

Giờ cô ta đang ở trong nhà của con người, không biết muốn làm chuyện gì đây!

-

“Đại nhân, đại nhân, tôi cảm giác được hắn đang ở gần đây!” Tiểu Hồng đột nhiên nhào tới trước mặt Minh Thù.

Minh Thù liếc nhìn cô ta một cái, Tiểu Hồng lập tức đứng vững: “Đại nhân, tôi thực sự cảm giác được, chúng ta cần đi bắt hắn không?”

Minh Thù ôm đồ ăn vặt: “Đi.”

Tô Nhu thấy hai con quỷ bay ra từ cửa sổ nên cũng thở phào nhẹ nhõm, ở cùng hai con quỷ thật có chút đáng sợ.

Tiểu Hồng theo Minh Thù bay qua tiểu khu, xuyên qua mấy con phố, dừng ở trước lầu một khu dân cư.

Nơi đây gần bị phá bỏ và di dời đi nơi khác, phần lớn người đều đã chuyển đi, chỉ còn thưa thớt mấy gia đình ở lại.

Hơn nữa lúc này cảnh sát vây kín khu chung cư, người vây lại xem bên ngoài rất nhiều.

Minh Thù cắn quả táo rồi bay vào trong, thẳng lên lầu ba. Căn phòng cũ nát, khắp nơi đều là máu tươi, một người đàn ông nằm trên mặt đất, hắn bị phanh ngực mổ bụng, nội tạng chảy đầy ra sàn.

Tạ Hồi mặc quần cộc đang quan sát căn phòng.

Ánh sáng còn sót lại chợt quét qua Minh Thù và Tiểu Hồng, thần sắc hắn thay đổi, sao mà ở đâu cũng đều nhìn thấy hai con quỷ này nhỉ.

“Vẫn ở đó chứ?”

Tiểu Hồng đi một vòng: “Không thấy.”

Minh Thù bay đến trước thi thể, âm khí trên thi thể rất nặng, bộ mặt kinh hoàng, dường như chứng kiến thứ gì đó rất đáng sợ. Hiện trường không tìm thấy thứ có thể mổ bụng.

“Cô tới đây làm gì?” Tạ Hồi làm bộ ngồi xổm trên mặt đất nhìn thi thể, hạ giọng hỏi Minh Thù.

“Nghiên cứu một chút chuyện người ta chết sẽ như thế nào.” Minh Thù mỉm cười:

“Ngươi tới đây làm gì?”

Chuyện này rõ ràng cho thấy vụ án vừa mới báo, Tạ Hồi thân là thiên sư, không thể đến nhanh như vậy.

“Vừa rồi tiểu quỷ kia nói cái gì không thấy nữa?” Tạ Hồi không trả lời mà ngược lại tiếp tục hỏi.

Minh Thù đứng lên, mặt không đổi sắc gặm quả táo: “Tại sao ta phải trả lời câu hỏi của ngươi, ngươi không phải là cấp trên của ta cũng không phải quỷ của ta, từ chối.”

Nói xong cô liền bay ra ngoài, Tiểu Hồng cũng theo sau.

Tạ Hồi chào hỏi người bên cạnh rồi đuổi theo Minh Thù đi ra ngoài: “Có lẽ cô cũng phát hiện ra người này chết không bình thường. Tôi nói cô nghe, đây đã là vụ thứ sáu trong tháng rồi. Từng người bị hại đều là bị mổ bụng phanh ngực, không tìm được hung khí, cũng... không tìm được linh hồn. Người chết đều là người cô đơn ở một mình, không có thân nhân.”

“Ấy.” Minh Thù cắn một miếng táo:

“Đây là chuyện mà thiên sư các ngươi và cảnh sát nên làm, có liên quan gì đến ta chứ?”

“E rằng nó có liên quan đến thứ cô muốn tìm.” Tạ Hồi nghe câu không thấy đâu mà Tiểu Hồng nói, rõ ràng cho thấy họ đến tìm gì đó.

Minh Thù dừng lại, mỉm cười: “Cho nên?”

Tạ Hồi nói: “Cô có thể giúp một tay điều tra linh hồn của bọn họ xuống địa phủ
hay là tiêu tan rồi không?”

Linh hồn xuống địa phủ thì bọn họ không tra ra được, thế nhưng An Ca có thể.

“Dựa vào cái gì mà bảo ta giúp ngươi.” Minh Thù vừa nói xong liền đổi ý: “Ngươi cho ta bao nhiêu cống phẩm?”

Tạ Hồi: “...”

Tạ Hồi đồng ý việc đảm bảo cho Minh Thù ăn no đầy xong, Minh Thù lấy ra một chiếc máy tính bảng từ trong không khí. Tạ Hồi líu lưỡi, bây giờ địa phủ đúng là càng ngày càng tân tiến rồi.

Sau này nhân viên công vụ phải chăng sẽ lái máy bay đi làm.

Minh Thù nhập vào tên và ngày sinh từng người theo lời Tạ Hồi nói, trên màn hình nhảy ra tài liệu màu dài khoảng một tấc, quả thực rất giống với tài liệu nhân sự của công ty.

Nhưng nội dung trên đó không giống, trên đó ghi lại những thông tin như thời gian sống chết, chết ở đâu, kiếp trước là gì, có bao nhiêu điểm công đức, kiếp sau luân hồi làm heo hay làm người.

“Địa phủ không nhận, cũng không tiêu tan, chắc còn ở nhân gian.”

“Còn ở nhân gian, sao tôi không tìm được?” Tạ Hồi nhíu mày.

Minh Thù luôn tiện xử lý hai tin tức địa phủ rồi cười nói tiếp: “Ngươi kém cỏi thôi.”

Tạ Hồi: “...”

Đừng tưởng rằng cô cười hì hì sẽ khiến người khác không muốn đánh cô.

Tạ Hồi nhận một cuộc điện thoại, thần sắc hắn có chút nặng nề, sau đó nhìn về phía Minh Thù nói: “Tôi đi xem thử trước, chuyện này mọi người ở địa phủ cũng phải lo. Chuyện lúc còn sống cô không quan tâm cũng được nhưng chuyện sau khi chết dù sao cô cũng phải lo quản, nhiều linh hồn như vậy không thấy đâu, chờ tối nay tôi lại nói chuyện với cô.”

“Đừng quên cống phẩm của ta đấy.”

Tạ Hồi suýt chút nữa ngã lăn trên mặt đất. Đường đường là nhân viên công vụ địa phủ lại đi nhận hối lộ, phải tố cáo thôi!

Tạ Hồi vừa đi, Linh Yển không biết từ đâu chui ra, âm trầm nhìn chằm chằm cô: “Giờ ngươi cũng bắt đầu xen vào việc của người khác sao?”

Minh Thù cất máy tính bảng chuyên dùng của địa phủ, nheo mắt nhìn hắn: “Ta có quản hay không chẳng liên quan gì đến ngươi.”

Linh Yển cười nhạt, nhiệt độ xung quanh dường như đang giảm đến mức đóng băng, mặt đất dường như cũng xuất hiện lớp băng đóng lại. Hắn cảnh cáo Minh Thù: “An Ca, tốt nhất ngươi không nền điều tra tiếp chuyện này.”

Minh Thù đi về phía hắn, lớp băng trên mặt đất vỡ vụn ra vang lên “răng rắc”, cô bỗng nhiên dừng lại bên cạnh hắn: “Ngăn cản ta như vậy, chẳng lẽ chuyện này là do ngươi làm sao? Hay là người làm chuyện này là tình nhân nhỏ bé của ngươi?”

Linh Yển coi thường, cũng không biết là coi thường điều gì.

Minh Thù đi tiếp về phía trước, cũng không biết Linh Yển nghĩ gì mà lại theo sau.

“Ngươi đi theo ta làm gì?” Minh Thù quay đầu nhìn hắn.

“Đường cũng không phải của mình ngươi, ta không đi được sao?” Linh Yển nói với giọng rất nặng nề, mắt âm trầm nhìn cô, khóe miệng mỉa mai:

“Địa phủ các ngươi giờ đều bá đạo như vậy sao?”

“Ngươi theo ta, ta sẽ cho là ngươi thích ta đấy.” Minh Thù mỉm cười:

“Ngươi sẽ gây phiền phức cho ta.”

“Hứ.” Linh Yển cười một tiếng kỳ quái, hắn đột nhiên ra tay, hướng về phía cổ của Minh Thù.

Hay cho ngươi một tiểu yêu tinh!

Minh Thù cắn quả táo, xuất chưởng nghênh đón.

Bầu trời bỗng chốc tối sầm lại, gió lạnh rít lên từng hồi. Dường như trong giây lát trời đất đã rơi vào giá rét, cóng đến hai hàm răng người ta run lên.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện