Theo lý thuyết có qua có lại, Lăng Thanh Huyền qua nhà hắn nhiều lần như vậy, lần này mời hắn đến nhà mình, cũng không thành vấn đề.
Lăng Thanh Huyền xụ mặt, vấn đề siêu to khổng lồ.
Nhà cô có một bức tường dán đầy poster của tiểu gia hỏa này. Nếu như bị phát hiện, những lời cô nói lúc trước có khác gì tự vả. Cô không có ý đồ với hắn thì ai có ý đồ?
Cho nên Lăng Thanh Huyền nghĩ xong liền thẳng thừng cự tuyệt: "Không được."
Tường nhà bổn tọa có suy nghĩ của riêng mình, không thể đụng, không thể đụng.
Bị từ chối, đôi mắt lấp lánh sao trời nháy mắt ảm đạm, Tiêu Ý nắm vuốt quần áo: "Vậy tôi... đi khách sạn vậy."
Là hắn đường đột. Ai lại đường đột đòi vào nhà một cô gái cơ chứ?
【Ký chủ, mặt tường kia ở trong phòng của ngươi. Người chỉ cho hắn đợi ở phòng khách không phải được rồi sao? Người ta hiện tại sự nghiệp mới phất lên, tiền trong tay phải tiết kiệm.】
Sao chưa từng thấy ngươi đau lòng giùm tiền của bổn tọa.
【...... Khụ khụ. 】
Tiêu Ý xoay người muốn đi, Lăng Thanh Huyền giữ chặt y phục hắn lại: "Chỉ ngồi một lát thôi đó. Anh chờ ở phòng khách."
Tiêu Ý lập tức lên tinh thần: "Được, để tôi đi khóa cửa!"
Lăng Thanh Huyền lấy chìa khóa mở cửa, đi vào trước, khóa kỹ cửa phòng mình lại.
Mà Tiêu Ý đến cửa phòng mình, nhìn trong bóng tối sáng lên ánh đèn của đồng hồ điện tử, đem cửa đóng chặt.
Nhà Lăng Thanh Huyền rất bừa bộn. Đây là nhờ công nguyên chủ quên ăn quên ngủ để lại. Sau khi cô đến cũng không có thời gian chỉnh lý, nói thẳng ra là quên dọn dẹp.
Tiêu Ý nhìn thấy cũng không nói gì, còn chủ động giúp cô sắp xếp gọn gàng lại.
【Ký chủ, ngươi nhìn nhân vật phản diện hiền huệ chưa kìa? Bây giờ đã trế vậy rồi, không bằng ngươi nấu cho hắn bữa cơm?】
Không thể, không có khả năng, không tồn tại. Kêu Lăng Thanh Huyền nấu cơm, chẳng thà kêu cô đánh bom nhà bếp.
Bất quá người ta cũng giúp đỡ dọn dẹp, cô mở cửa tủ lạnh, bên trong chỉ còn mỗi một túi bánh mì.
... Buối tối ăn gì mà ăn, hay là nhịn đi.
【Ký chủ, ngươi là không nỡ lấy bánh mì ra đãi khách.】
Nín!
【...】
Thật vất vả đem phòng khách dọn sạch sẽ, Lăng Thanh Huyền rót cho hắn ly nước: "Anh đói không?"
Mau nói không đói, bổn tọa chỉ đang khách sáo thôi.
Nam nhân sờ sờ bụng: "Ừm... Có hơi đói."
Hắn trở về liền ngồi chờ Lăng Thanh Huyền, đến cả cơm chiều còn chưa ăn. Bảo là hơi đói, thật ra là đói lả cả người.
Lăng Thanh Huyền nghiêm mặt đem túi bánh mì đưa tới: "Chỗ tôi chỉ có bánh mì."
Hắn vừa định nói cảm ơn, Lăng Thanh Huyền đã đem bánh mì cầm đi, "Nhưng là quá hạn rồi."
Cô đã vài ngày không về nhà, túi bánh này là mua lâu rồi.
Tiêu Ý: "..."
Không có đồ ăn, Tiêu Ý đành uống nước. Thời gian đã hơi muộn, Lăng Thanh Huyền vào phòng tắm tắm rửa.
Cấu trúc phòng bên này cùng phòng Tiêu Ý khá tương tự. Thấy cô vào phòng tắm, hắn đứng dậy đi phòng bếp nhìn tủ lạnh một chút. Quả nhiên cái gì cũng không có.
Mà trong phòng tắm, Lăng Thanh Huyền bởi vì lúc trước khóa cửa phòng, cho nên không có lấy quần áo.
ZZ đề nghị:【Ký chủ, hay ngươi nhờ nhân vật phản diện lấy giùm cho ~~~】
Không thể! Như vậy hắn sẽ phát hiện poster trên tường.
Lấy khăn tắm quấn hờ lên người, Lăng Thanh Huyền cầm chìa khóa ra khỏi phòng tắm.
Không khéo, Tiêu Ý từ phòng bếp ra tới, nhìn thấy thiếu nữ tóc dài quấn lên, lộ ra chiếc cổ thon dài trơn bóng, giọt nước vương trên vai và xương quai xanh, đồi núi bị khăn tắm màu trắng quấn quanh, hơi nhô lên làm người không thể dời mắt.
Phục hồi lại tinh thần, Tiêu Ý vội vàng xoay người, nhưng trong đầu, hình ảnh kia ném đi không được.
Tiếng mở khóa, tiếng bước chân, tiếng đóng cửa, tiếng bước chân. Đến tận khi cửa phòng tắm lần nữa đóng lại, hắn mới nhẹ nhàng thở ra. Hương thơm thiếu nữ như còn phảng phất trong không khí.
Hắn sờ lên mũi, có chút ướt át.
Không thể nào... Chỉ nhìn thấy cô lộ ra chút da thịt,hắn liền thành như vậy?
Lăng Thanh Huyền cũng không biết người ngoài kia đang tưởng tượng cái gì, cô bình tĩnh lau khô người. Lúc đi ra, phát hiện Tiêu Ý ngồi nghiêm chỉnh trên sô pha, cái ly trong tay đã cạn nước nhưng hắn vẫn còn bưng lấy.
"Nhà anh có điện lại chưa?"
Hắn một bụng lời muốn nói bị nghẹn lại. Giấy lau máu mũi nhét vào túi quần, hắn đứng dậy nhìn cô thay xong áo ngủ, trong đầu lại hiện ra bộ dáng cô quấn khăn tắm.
"Chắc là rồi." Hắn luyến tiếc nói.
Vốn dĩ hắn chỉ muốn qua đây xem một chút, không nghĩ tới cô một chút đề phòng cũng không có, bây giờ cũng không thèm giữ mình lại.
"Vậy anh về đi."
Lăng Thanh Huyền bên này không có gì ăn cũng không có gì chơi. Vừa vặn cô muốn nghỉ ngơi, hắn chắc chắn cũng mệt nhọc.
Cầm cái ly đi về phía của, Tiêu Ý nặng nề thở dài, quay đầu lại thần sắc nghiêm túc: "Lăng tổng, lần sau trong nhà có người ngoài, đừng trực tiếp đi