Linh Lung mặt đỏ tới tận mang tai nhìn thân thể Lệnh Hồ Huyên trắng nõn dần dần bại lộ ở trong không khí, cũng bại lộ ở trước mặt mình, hô hấp càng ngày càng nặng, cho đến cuối cùng dường như muốn nghẹt thở vậy.
Đem quần jean có phần hết sức riêng tư cởi ra, cuộn lại bỏ xuống, Lệnh Hồ Huyên quyến rũ nhìn Linh Lung, trong mắt thoáng qua một chút ngượng ngùng, trên mặt như cũ treo nụ cười hồ mị, thướt tha đi mấy bước đến chỗ Linh Lung.
Đứng ở nơi đó mấy giây, Linh Lung mặt càng ngày càng đỏ, hô hấp càng ngày càng gấp rút, thấy Lệnh Hồ Huyên hướng mình đi tới, theo bản năng lui lại phía sau mấy bước.
Che miệng khẽ cười, Lệnh Hồ Huyên mở ra tủ quần áo cầm ra áo ngủ của mình, lại nhìn Linh Lung một cái, đưa tay ra sau lưng cởi móc áo bra ra.
"Tôi. . . Tôi đi rửa mặt." Linh Lung lắp bắp thốt ra một câu, chạy như bay vào phòng tắm trong phòng Lệnh Hồ Huyên.
"Phốc ha ha......." Lệnh Hồ Huyên bật cười, nhìn bóng lưng hoảng hốt của Linh Lung, vẻ mặt hài lòng, lúc này mới đem áo ngủ mặc vào, nhưng không đem đai lưng cột chắc, mà là thả lỏng lơ lửng, tựa như tiện tay kéo một cái liền có thể cởi ra vậy.
Sau khi chạy vào phòng tắm, Linh Lung nhìn mặt mình trong gương đã phồng thành màu gan heo, dùng sức lắc lắc đầu, mở vòi nước, không để ý mùa đông nước lạnh như băng, vốc một bụm nước vẩy ở trên mặt, hai tay chống trên bồn rửa tay, muốn làm cho mình tỉnh táo lại.
Cô không hiểu Lệnh Hồ Huyên làm sao vậy, càng không hiểu chính mình bị làm sao.
Từ sau lần đó Lệnh Hồ Huyên xuất hiện, thái độ đối với mình liền cùng trước kia không giống nhau, thái độ giống như ngày hôm nay cũng chưa từng xuất hiện qua, nhưng khiêu khích như vậy vẫn là có.
Ví như bỗng nhiên ôm lấy cô, hoặc là bỗng nhiên hôn mặt cô một chút, các loại chuyện linh tinh như vậy mỗi ngày đều phát sinh.
Mà chính mình, tựa hồ cho tới bây giờ cũng không chán ghét.
Không nên a, cô rõ ràng, từ thời điểm được Bang chủ bắt đầu nhận nuôi, liền quyết định muốn cả đời đi theo Thiếu chủ, thì tại sao. . . lại đối với hành động thân thiết của Lệnh Hồ Huyên một chút cũng không bài xích?
Trong phòng ngủ, Lệnh Hồ Huyên ngồi ở mép giường, chống cằm nhìn cửa phòng tắm ngẩn người.
Nàng và Linh Lung, là ở cùng một cái cô nhi viện lớn lên.
Cô nhi viện phúc lợi cũng không nhiều, mỗi ngày cho bọn trẻ cũng không nhiều đồ ăn, mà những đứa nhỏ lớn hơn thường ỷ vào mình cao lớn hơn, liền đoạt đồ ăn của đứa trẻ nhỏ hơn mình.
Lúc nàng 8 tuổi, đối với những thứ này đã sớm có thể nhắm mắt bàng quan, ai cũng đều từ nhỏ bị cướp đoạt như vậy mà lớn lên, không có gì công bằng hay không công bằng hết.
Những đứa nhỏ cướp đồ ăn này, ở hai ba năm trước, cũng thường bị cướp đồ ăn khi còn nhỏ.
Mà nàng, tám tuổi rốt cuộc không cần lo lắng cơm của mình bị đoạt, chợt đối với cô bé bốn tuổi luôn yên lặng đứng ở một bên nhìn sinh ra hứng thú.
"Muốn ăn sao?" Thường ngày như nhau lui tới lấy phần đồ ăn của chính mình, Lệnh Hồ Huyên nhìn Linh Lung ở một bên chịu đựng cơm của mình bị lấy đi, lộ ra một nụ cười thiện ý, "Tại sao không đi đoạt?"
"Lãng phí khí lực." Linh Lung bốn tuổi nhìn nàng một cái, tự mình đi qua một bên ngồi xuống, ôm đầu gối định dùng tư thế này để quên đi cảm giác đói bụng.
Đúng vậy, đứa trẻ bốn tuổi, đi cùng đứa trẻ bảy tám tuổi cướp cơm ăn, căn bản là lãng phí khí lực.
Nhưng trừ Linh Lung ra những đứa trẻ khác vẫn chém giết, tại khoảnh khắc này Lệnh Hồ Huyên, bởi vì sự khôn ngoan của Linh Lung cảm thấy kinh ngạc, dứt khoát ngồi xổm trước mặt cô, đem cơm của mình đưa cho Linh Lung, "Cho ngươi."
Nếu như nàng nhớ không lầm, Linh Lung kỳ thật đã hai ngày chưa ăn bất cứ cái gì, chỉ uống nước.
Linh Lung xanh xao vàng vọt chẳng qua là ngước mắt nhìn nàng mấy giây, lại cúi đầu nhìn một chút đồ ăn không tính là phong phú, nuốt một ngụm nước miếng, rất nhanh chóng nhận lấy, cúi đầu ngồi ăn.
Nhàn nhạt cười một tiếng, Lệnh Hồ Huyên sờ đầu Linh Lung một cái, "Sau này, ăn chung đi."
Cho đến ngày nay, đã lớn lên thành một nữ nhân yêu nghiệt có tri thức, luật sư có tiếng ở thành phố X Lệnh Hồ Huyên, từ đầu đến cuối không biết tại sao mình lúc trước vì sao lại đối với Linh Lung sinh ra nồng đậm hứng thú như vậy, thuận tiện còn phát thiện tâm đem thức ăn nhường cho Linh Lung.
Nhưng là, không phải như vậy, chỉ sợ cũng không có nàng hôm nay đi.
Ở tám tuổi Lệnh Hồ Huyên lần đầu tiên đem cơm nhường cho Linh Lung sau mấy ngày, cửa cô nhi viện bỗng nhiên tới mấy chiếc ô tô, trên xe bước xuống là một đôi vợ chồng còn có một cô bé đáng yêu mặc váy công chúa.
"Mặc Nhi, muốn em gái hay là em trai?" Cô gái trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp hướng về phía con gái bị chồng ôm cười hỏi.
"Em gái!" Mặc váy công chúa đáng yêu, buộc hai tóc hai bên, gương mặt tròn trịa trắng trắng, con mắt thật to đen bóng, giọng nói của cô bé giòn tan đối với cô gái nói.
"A, vậy thì em gái đi." Vị phu nhân cũng tính như vậy, nghe con gái nói vậy, liền đối với chồng mình gật gật đầu nói.
Một nhóm ba người, phía sau còn đi theo mấy người đàn ông mặc quần áo đen đeo kính, đi vào cô nhi viện nhìn có chút lụi bại.
Mà lúc ấy, Linh Lung đang mặc quần áo cũ người hảo tâm quyên góp tới, ngồi ở trong một đống bùn chơi.
Cô bé vừa vào cô nhi viện,