Hiểu Đi Hi Đến

Cuộc gặp gỡ tình cờ ở khách sạn


trước sau

Đặng Khắc Hữu cúp điện thoại rồi mới nhận ra sự tồn tại của Cảnh Táp, nhấp một ngụm trà cho thấm giọng, nói: “Sao cháu lại tới đây, viết bản kiểm điểm xong chưa?”

Cảnh Táp đổ mồ hôi, hoàn toàn quên khuấy mất, vội vàng lảng sang chuyện khác, “Trước tiên chú đừng hỏi chuyện kiểm điểm, cháu có manh mối tội phạm rồi!”

Đặng Khắc Hữu nhướng mày, “Đã nói không cho phép cháu nhúng tay vào vụ án này rồi mà? Mau đi viết bản kiểm điểm ngay, đừng có gây rối nữa!” Sau đó ông quay sang nói với Tào Chấn, “Trời vừa sáng thì cậu đến Báo đen ngay, dù nói gì cũng phải mời người về cho bằng được, vụ này không thể kéo dài hơn!”

Tào Chấn gật đầu, “Cháu biết rồi.”

Anh quay sang Cảnh Táp, “A Cảnh, anh nhớ em có một người bạn cũng ở trong Báo đen phải không?”

Bỗng Cảnh Táp thấy nhức đầu, chẳng phải đang vạch áo cho người xem lưng hay sao?

Đặng Khắc Hữu nghe xong, đập bàn một phát, “Thế thì tốt quá, Tiểu Cảnh, cháu cũng đi chung đi, bất kể bằng cách nào cũng phải mang được người về, bảo bạn cháu giúp cho một tay, người quen dễ làm việc hơn.”

Cảnh Táp nghĩ, cái gì mà người quen dễ làm việc chứ, người quen này chính là nhân vật mà mọi người đang muốn tìm đấy.

Cô vội vàng nói, “Cục trưởng, dù gì chú cũng phải nghe manh mối của cháu một chút chứ.”

“Cháu thì có manh mối gì! Chuyện với truyền thông vẫn còn chưa xong đâu!”

Cảnh Táp phồng má không phục, thở phì phò nhìn Tào Chấn.

Tào Chấn cười nói, “Cục trưởng, dù gì thì vẫn còn sớm, cứ nghe A Cảnh nói xem thế nào đã.”

Đặng Khắc Hữu hung dữ trừng mắt với Cảnh Táp, “Cậu nhìn đàn em quý báu của mình đi, cậu xem nó úp cái sọt gì cho tôi này! Thôi được rồi, có gì thì nói đi!”

Cảnh Táp hắng giọng, lập tức trình bày hết những thông tin mà Hiểu Hiểu đã cho cô biết, không chỉ trật tự rõ ràng mà chẳng hề nói lắp một từ. Đại khái nói được khoảng 15 phút, nói xong cổ họng cũng muốn bốc khói, chẳng quan tâm gì mà chạy đến trước mặt Đặng Khắc Hữu, bưng chén trà của ông uống ực một hơi, tổng kết: “Thế nên, bây giờ chúng ta phải tìm một người đàn ông tuổi từ 30 đến 38, người địa phương, trông bình thường, nghề nghiệp là tài xế giao hàng tư nhân. Phải lập tức phái người điều tra, mau chóng tìm được người.”

Nghe xong, mặt Đặng Khắc Hữu tỏ ra rất kinh ngạc.

Tào Chấn thì vừa ngạc nhiên vừa mừng, đi tới cạnh cô, vỗ vai.

“A Cảnh, em học được chiêu này từ lúc nào thế?”

“A?” Cảnh Táp đỏ mặt, gãi tai, “Làm bừa thôi ạ.”

Quả thật cô không nhắc nửa lời về Hiểu Hiểu.

Đặng Khắc Hữu tỏ ra nghi ngờ, hỏi: “Tự cháu nghĩ ra?”

Cảnh Táp gật đầu cứng ngắc.

Thời đại này, gạt người là không tốt.

Tào Chấn tiếp, “Cục trưởng, tôi thấy phân tích của Cảnh Táp khá có lý, dù sao thì hiện nay vẫn không có tiến triển gì, chi bằng chúng ta hãy điều tra từ manh mối này đi.”

Dù gì Đặng Khắc Hữu cũng là người có kinh nghiệm, làm cảnh sát hơn ba mươi năm, có thể ngồi lên vị trí cục trưởng, sao lại không có bản lĩnh cho được.

“Cháu nói tội phạm là tài xế giao hàng, điều này chú đồng ý, nhưng dựa vào đâu mà nói gã làm tư nhân?”

Cảnh Táp cũng ngẩn ra, cô chưa hỏi Hiểu Hiểu về điều này, hoàn toàn không biết trả lời ra sao.

Không phải Đặng Khắc Hữu cố tình làm khó cô, cảnh sát phá án đâu phải chuyện đùa, phải có bằng chứng cụ thể mới mới được bắt người, không thể mập mờ nước đôi.

Đột nhiên Tào Chấn lên tiếng, “Kho hàng tư nhân, đúng không?”

Cảnh Táp đứng yên tại chỗ, không biết nên lắc hay gật đầu.

Anh tiếp tục nói, “Theo như lời A Cảnh đã nói, người này rất cẩn thận, không thể nào có chuyện gã dỡ hàng ở nơi có người qua lại được.”

Từ dỡ hàng này dùng hay thật, hàng ở đây cũng tức là đứa trẻ bị bắt cóc.

Cảnh Táp lập tức nảy ra, “Không sai, sau khi đứa trẻ bị bắt cóc, gã phải có chỗ để giấu nó. Ở nhà riêng là đáng nghi nhất. Nếu ở trong khu dân cư, nói thế nào đi nữa, cho dù gã tầm thường đến đâu thì cũng sẽ có người biết mặt. Đứa trẻ lớn như vậy, sao lại không có ai nhìn thấy. Hắn cũng không giết ngay, nếu đứa bé chống cự thì không thể không có động tĩnh, quá nguy hiểm.”

Tào Chấn gật đầu, “Đương nhiên, hắn cũng không thể đưa đứa bé xuống xe được. Nhất định là giấu vào trong rương, nếu là thế, cũng sẽ có người chú ý. Dù sao một cái hòm để giấu được trẻ bảy tuổi thì không thể nhỏ, gã tội phạm này sẽ không mạo hiểm như vậy, vậy thì chỉ có…”

Anh và Cảnh Táp cùng đồng thanh, “Nhà kho! Nhà kho tư nhân!”

Cảnh Táp bổ sung, “Bởi vì như vậy… có thể lái xe thẳng vào, sau đó sẽ ‘dỡ hàng’. Như thế thì không chỉ an toàn mà có người nào nhìn thấy cũng coi đó là chuyện bình thường. Chắc chắn không phải là nhà kho tập thể, vì nhiều người, dễ xảy ra sự cố. Nhà kho tư nhân thì không, chỉ có một mình gã ra vào, gã muốn làm gì thì có thể làm đó!”

Cô nhớ tới miêu tả của Hiểu Hiểu về tội phạm: Gã không có khả năng mua nhà, nhưng có thuê một nhà kho ở ngoại thành để cất giữ hàng hóa, gã tự coi đây là nhà.

Hoàn toàn phù hợp!

Hiểu Hiểu đúng là giỏi thật.

Cô nhìn sang Tào Chấn, “Đàn anh, anh giỏi thật đấy!”

Nếu không có anh, cô vẫn chưa nghĩ ra đâu.

Tào Chấn nói sang sảng, “Không đâu, em mới là người giỏi nhất! Quá dữ!”

Hai người, anh khen một câu, em tán một câu, hoàn toàn quên mất Đặng Khắc Hữu đang đứng bên cạnh.

Đặng Khắc Hữu chen vào, “Hai anh chị đã xong chưa!”

Cả hai lập tức im re.

“Được rồi, luận điểm đã vững. Thế nhưng chú vẫn thấy rất kì lạ, nếu Tiểu Cảnh đã phân tích rõ ràng đâu ra đấy vậy rồi, tại sao cháu lại làm trò đó trước mặt truyền thông vậy!”

Đã có thể phân tích tội phạm ra ngô ra khoai vậy mà còn khen ngợi gã trước mặt truyền thông, đúng là không thể nào hiểu nổi.

Da mặt Cảnh Táp căng cứng.

Đúng là gừng càng già càng cay, mới đó mà đã hỏi tới vấn đề cốt lõi rồi.

Đúng vậy, tại sao Hiểu Hiểu lại bảo cô khen tội phạm?

Đang rối rít tìm một lý do lấp liếm cho qua thì trong đầu, bỗng nhiên nhớ tới một câu nói của Hiểu Hiểu khi muốn cô khen gã trước mặt truyền thông.

“Sớm muộn gì cũng sẽ bắt được hung thủ, nhưng mạng sống của đứa trẻ kia thì được quyết định vào chính giờ khắc này!”

Cảnh Táp cũng có nghĩ tới loại hình của gã tội phạm này, một sát thủ đơn thuần chỉ vì cảm giác thỏa mãn, giết người vì niềm vui, giết người vì muốn được chú ý.

Đối với tội phạm mà nói, còn gì gây chú ý bằng chuyện được cảnh sát khen ngợi nữa chứ. Nếu bình luận đó là do gã viết thật, thì rõ ràng, gã đang muốn tạo nên một truyền thuyết, như ‘Sát thủ cưa máy Texas’ (*) vậy.

(*) Tên một bộ phim của Mỹ, công chiếu năm 2003, tên gốc là The Texas Chainsaw Massacre.

Dư luận xã hội càng quan tâm, gã gàng cảm thấy hưng phấn.

Có thể…

Cảnh Táp nhớ ra, lập tức giải thích: “Cháu làm vậy vì muốn dời sự chú ý của tội phạm, để hắn tạm hoãn việc ra tay với đứa trẻ!”

Lần này thì đến phiên Đặng Khắc Hữu ngẩn cả người, còn Tào Chấn thì cúi đầu suy nghĩ.

Tranh thủ lúc này, Cảnh Táp áp dụng chính sách đi nhà nhỏ, “Cục trưởng, đàn anh, vừa rồi em uống hơi nhiều nước, em vào nhà vệ sinh một tí, sau đó quay lại sẽ giải thích cụ thể với hai người.”

Nói xong, cô chạy biến.

Vội vàng chạy vào toilet nữ, kiếm một phòng sâu nhất, đóng cửa lại, ngồi trên bồn cầu gọi điện thoại cho Hiểu Hiểu.

Điện thoại vừa được kết nối thì cô lập tức hỏi ngay, “Hiểu Hiểu, cậu bảo mình khen tội phạm trước mặt truyền thông có phải vì để kéo dài thời gian ra tay của gã không?”

Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói vẫn luôn lạnh nhạt của Hiểu Hiểu: “Không sai, tự nghĩ thông rồi à.”

Cảnh Táp lập tức trở nên kích động, “Sao cậu biết?”

“Gã là kiểu sát thủ vì vui thích, cũng chính là một kẻ biến thái. Gã bắt cóc trẻ em, gửi thư đòi tiền chuộc vì muốn thu hút được sự quan tâm của quần chúng, càng quan tâm thì gã càng phấn khích. Lúc phấn khích, gã sẽ không ra tay với đứa trẻ, thế nhưng khi mức độ quan tâm ngày càng giảm, có thể gã sẽ không khống chế được mà muốn hành hạ đứa bé, để trút căm phẫn. Cậu nghĩ gã bắt đầu hành hạ đứa trẻ từ lúc nào?”

Cảnh Táp nói, “Chẳng lẽ sau khi giao tiền chuộc?”

“Không sai! Trước khi giao tiền chuộc là khoảng thời gian quý báu để cứu người. Chỉ cần chưa giao tiền thì nạn nhân cũng còn một cơ hội sống sót, cảnh sát cũng dốc toàn lực để ứng phó. Một khi giao tiền rồi, nhất là ở trường hợp giao tiền thất bại, cảnh sát đều cho rằng khả năng sống của người bị hại rất bé, dù cảnh sát vẫn một mực cố tìm bắt tội phạm, nhưng sẽ trở nên tiêu cực hơn.”

Tiêu cực là thể hiện cho thấy độ quan tâm giảm dần.

Cảnh Táp không nhịn được, tức quá mắng to, “Gã đúng là thằng biến thái!”

Cuối cùng cô cũng hiểu rốt ráo rằng câu nói ‘quyết định mạng sống đứa trẻ’ của Hiểu Hiểu có ý gì.

“Vì sao cậu lại nghĩ tới điều này?”

Hiểu Hiểu đáp, “Trước đây tớ từng gặp một nạn nhân, lúc cô ấy năm tuổi, từng tận mắt chứng kiến cảnh cha mẹ mình bị tội phạm dùng dây thừng siết chết. Hai mươi năm sau, dù là khăn quàng cổ hay dây chuyền, cô ấy đều không dám mang, dù cho có gặp bao nhiêu bác sĩ tâm lý đi nữa thì cũng giống nhau, đến bây giờ cũng vậy.”

“Thế nên cậu không chỉ cứu mạng đứa bé…”

Một đứa trẻ bảy tuổi mà bị hành hạ như vậy, dù không chết, thì e rằng sau này cũng không thể sống một cuộc đời hạnh phúc. Bóng ma tâm lý sẽ theo nó cả đời.

“Trước mặt, chiến thuật kéo dài của tớ vẫn có hiệu quả, độ quan tâm đang cao, các cậu cũng có thêm thời gian để điều tra, có điều phải nắm chặt!”

Cảnh Táp cũng nghĩ vậy, quả thật Hiểu Hiểu đã giúp một cái ân lớn. Dù đã có profile tội phạm của cô thì vẫn cần thời gian để tra xét tìm người. Vả lại gã tội phạm này rất cẩn thận, nhất định cảnh sát cần phải bí mật điều tra, tuyệt đối không để gã phát hiện. Và chuyện này càng tốn nhiều thời gian hơn cả.

Lúc này, Cảnh Táp không nhịn được mà nói lớn với điện thoại, “Hiểu Hiểu, cậu đúng là quá xuất sắc!”

Hiểu Hiểu hoàn toàn chẳng vui vẻ gì khi được khen, vẫn giọng nói hờ hững không gợn sóng, “Đúng rồi, tớ đưa địa chỉ IP của cái bình luận kia. Có điều cũng đừng quá hi vọng rằng địa chỉ IP chính là nơi ẩn thân của tội phạm. Gã cẩn thận như vậy, có lẽ đó là ở một quán net, hơn nữa lại là một quán net không có camera đúng tiêu chuẩn, không có giấy tờ đăng ký gì. Nhưng qua đó, các cậu có thể có được manh mối để tiếp cận tội phạm, có thể tra được các nhà kho gần địa chỉ IP đấy, cách khoảng hai mươi phút đi bộ, vì hắn không thể nào tự lái xe tới quán net. Việc đậu xe rất gây chú ý, thế nên đi bộ là khả thi nhất, hai mươi phút cũng là một khoảng cách an toàn…”

Cảnh Táp lại kích động hơn, “Điều này mà cậu cũng nghĩ ra à?”

“Chỉ là nhân tiện thôi… Nếu không có việc gì nữa thì tớ cúp máy đây!” Giọng nói nghe rất hời hợt, tựa như cô chỉ tiện thể thật.

Cất điện thoại, Cảnh Táp mở cửa nhà vệ sinh, chạy thẳng tới phòng làm việc của cục trưởng.

Lần này, tùy hai người hỏi gì cũng chấp nhé.

Ở nơi khác, Hiểu Hiểu ngồi trước bàn đọc sách, trên bàn vẫn là bình luận kia, dưới đó là câu hỏi của đối phương – Bạn là ai?

Đầu ngón tay cô nhảy múa trên bàn phím, trả lời: Tôi cũng là một kẻ phạm tội.

Sau khi trả lời xong, cô rời khỏi diễn đàn.

Tôi cũng là một kẻ phạm tội. Trong tâm lý học tội phạm có một câu nói thế này:

Trước tiên, muốn bắt được tội phạm, phải xem mình là một kẻ phạm tội.

Suốt đêm hôm đó tới tận bình minh, cả cục công an đang rất xôn xao.

Công tác bắt tội phạm được chính thức bắt đầu vào ngay lúc mặt trời mọc.

Còn chuyện đến Báo đen tìm người?

Chờ bắt được tội phạm rồi tính tiếp.

***

Khách sạn Ngũ Phúc là một trong những khách sạn cao cấp nhất ở Thượng Hải, tên thì hơi tục, nhưng lại là một nơi khá đặc sắc – Nhà hàng Michellin ba sao duy nhất của thành phố tọa lạc tại tầng năm của khách sạn này, thế nên tuy lượng người ở khách sạn hơi thấp nhưng vẫn có thể kiếm được không ít tiền nhờ vào nhà hàng ấy.

Trong phòng 1708 của khách sạn, Kế Hiếu Nam ném báo cáo điều tra suốt mấy ngày qua cho Khang Hi, sau đó mệt mỏi nằm vật xuống giường như một chú cún.

Ở khách sạn là chủ ý của hắn, vì nghĩ đến chuyện ở nhà Khang Hi, thường được nghe anh ‘ân cần thăm hỏi’, hắn chịu không nổi, ở khách sạn còn hơn.

Nói là báo cáo điều tra, chứ thật ra cũng chỉ một tờ giấy mà
thôi.

Khang Hi xem xong, sắc mặt còn khó coi hơn lúc chưa xem. Nhìn qua Kế Hiếu Nam sắp ngủ như chết rồi, nhấc chân dài lên, đạp thẳng vào cái mông nhiều thịt một cái.

Kế Hiếu Nam hét thảm, che mông lăn xuống giường.

“Cậu tra nhiêu đây mà dám đưa tôi xem hả!”

Trên giấy chỉ có le que mấy chữ: Đoan Mộc Hiểu Hiểu, nữ, 26 tuổi, từ Mỹ về nước hai năm trước. Hình như là công tác ở đội đặc cảnh Báo đen. Có lẽ độc thân. Nhà ở số 8 Phúc Để. Có một thú cưng là giống berger. Có thói quen chạy bộ mỗi sáng.

Hình như? Có lẽ? Thế này là sao?

Kế Hiếu Nam đau khổ, “Vạn Tuế, tôi cố lắm rồi. Cô gái đó khó điều tra lắm, tính cảnh giác cũng cao nữa. Tôi theo dõi cô ấy mà cứ như có mắt sau lưng, lập tức cắt đuôi được ngay, tôi cứ sợ bị phát hiện. Còn nữa, cậu cũng thấy đấy, có thể cổ công tác ở Báo đen, Báo đen là chỗ nào? Sao tôi có tùy tiện vào được?”

Khang Hi trầm mắt, “Cô ấy sống ở căn số 8 Phúc Để, lầu mấy phòng mấy?”

“Dù Phúc Để không có xa xỉ hào nhoáng như khu của cậu nhưng nhà người ta cũng có hệ thổng an ninh, không có mật mã thì không qua được cổng ngoài đâu. Hỏi người ngoài, cậu cũng biết tình hàng xóm của người thành phố nhạt nhẽo thế nào rồi đấy. Hỏi mấy người, ai cũng biết cổ, nhưng biết ở lầu nào.”

Khang Hi cười nhạt, “Vậy mà không biết xấu hổ, tự gọi mình là trinh thám cơ đấy.”

“Đây đâu phải Hồng Kông!”

Ý là, dù gì ở Hồng Kông cũng có người của hắn.

Kế Hiếu Nam xoa mông, cắn răng chịu đựng, tiếp, “Nếu không thì, cậu cho… thêm chút thời gian nhé?”

Khang Hi hừ một tiếng, sự bất mãn càng cao hơn, nhiệt độ của điều hòa trong phòng hình như hơi cao, bây giờ anh đang thấy không vui, càng thấy nóng, đưa tay cởi nút áo sơ mi, lộ ra lồng ngực, một vẻ đẹp tự nhiên phát ra ngoài.

Tiếc là trong phòng không có phụ nữ, chỉ có mỗi Lão Kế, hoàn toàn không có phản ứng.

“Cậu đừng có sốt ruột, thể nào thì cuối cùng tôi cũng tra giúp cậu được thôi mà.” Nói xong, lại lí nhí, “Tôi cũng đâu có thu tiền cậu…”

Khang Hi nheo mắt nhìn lại báo cáo trong tay, nghĩ ra một cách khác.

“Cô ấy có nuôi chó, đực? Cái?”

Kế Hiếu Nam trợn tròn mắt.

Đờ mờ, ham muốn khống chế của Vạn Tuế Gia nhà hắn mạnh vậy sao? Chó của con gái nhà người ta nuôi là đực hay cái mà cũng muốn quản.

“Chắc là đực đấy nhỉ?”

Khang Hi bắn tia đông lạnh tới.

“Đực!” Kế Hiếu Nam khẳng định, “Tôi cam đoan!”

Hắn không hiểu, con gái nhà người ta nuôi chó đực hay chó cái thì liên quan gì?

Khang Hi lại hỏi, “Cô ấy chạy bộ buổi sáng vào lúc nào?”

“Sáu giờ rưỡi tới bảy giờ rưỡi, đúng giờ như đồng hồ báo thức…”

“Mỗi ngày?”

Kế Hiếu Nam đang muốn cởi quần nhìn xem mông mình có vết chân không, thuận miệng trả lời, “Mỗi ngày! Mấy ngày tôi theo dõi thì thấy cô ấy đều chạy cả!”

“Tốt!” Khang Hi vo tờ báo cáo trong tay thành một cục rồi ném vào thùng rác.

Kế Hiếu Nam không hiểu anh nói ‘tốt’ nghĩa là gì, dè dặt hỏi, “Thế tôi có phải tiếp tục điều tra nữa không?”

Khang Hi liếc mắt, “Nói thử xem?”

Kế Hiếu Nam phát hiện ra đang tự làm bẽ mặt mình, sờ mũi, nịnh nọt đáp: “Dạ hiểu!”

Vừa định lên giường ngủ cho đẫy giấc, Khang Hi lại nói, “Sao còn chưa đi!”

Kế Hiếu Nam đau khổ quay đầu lại, “Bây giờ á?”

Khang Hi không trả lời, nhưng nhìn khuôn mặt kia, nói bao nhiêu u ám thì có bấy nhiêu.

Kế Hiếu Nam chỉ vào mông mình, “Phải cho nó thời gian được dưỡng thương đã.”

Cái mông của hắn rõ là hay gặp nạn, đầu tiên bị chó cắn, sau đó bị người đá, đau đến mức mỗi lần bước đi cứ như chịu tội.

“Vạn Tuế, cho chút ấm áp được không vậy?”

Câu trả lời của Khang Hi là giơ chân ra…

“Dạ hiểu rồi!” Kế Hiếu Nam vội vàng rút lui, “Em đi ngay đây…”

Hắn xoa mông, mặt đẫm nước mắt mở cửa ra.

***

Trong phòng 1720, Đoan Mộc Hiểu Hiểu lãnh đạm nhìn An Hủy đang nằm trên giường, tay phải bó thạch cao.

“Cậu có gì giải thích không?”

An Hủy rụt cổ, “Sao cậu biết mình ở đây?”

Lúc trước An Hủy gọi hỏi chuyện của Cảnh Táp mà không kể về tay của mình, cũng chẳng nói đang ở đâu, sao Hiểu Hiểu lại tới được đây.

“Đơn giản thôi, giọng cậu trong điện thoại không gào to như bình thường, thi thoảng còn có tiếng hít thở nhịn đau. Cậu không về nhà, tớ liền đoán ngay rằng nhất định đã bị thương, vậy nên gọi điện thoại hỏi trợ lý của cậu!”

Vì bị thương nên cô không dám về nhà, sợ mẹ lo.

Chuyên gia đúng là chuyên gia, nghe điện thoại mà cũng phân tích nữa.

An Hủy biết không gạt được cô, thật thà kể lại, “Vì chỉ đạo võ thuật đó, tớ đánh với chị ta.”

Chiến tích quá rõ ràng, tay phải cần bó bột.

Hiểu Hiểu thở dài một hơi, “Còn đau không, để tớ xem nào.”

An Hủy vội ngăn lại, “Đừng! Chỉ bị rạn xương thôi, không có gì to tát đâu!”

“Thế phim của cậu thì sao?” Hiểu Hiểu đến cạnh bàn, nhìn đống thuốc giảm đau la liệt trên bàn, rồi nhìn khuôn mặt đang ráng nhịn đau của An Hủy, đưa thuốc và nước ấm cho cô.

Uống thuốc xong, An Hủy nói, “Thua rồi! Dù sao thì tớ cũng hiểu một chuyện, mình chả hợp với phim võ thuật tẹo nào.”

Hiểu Hiểu cứ cho rằng cô sẽ rất chán nản, không ngờ lại đột nhiên cười tươi như hoa, “Nhưng mà lại có một đạo diễn nhìn trúng, cho tớ một vai, cậu đoán xem?”

Hiểu Hiểu không biết chuyện trong giới giải trí, cũng lười tìm hiểu, lắc đầu

“Diễn vai một ả đanh đá!”

Mặt Hiểu Hiểu đầy vạch đen, hẳn là vì đạo diễn người ta nhìn thấy căn bệnh tâm thần của cô nàng khi đang đánh nhau rồi.

An Hủy phản đối mà nói: “Đanh đá cũng tốt lắm đó nhé, ít ra không phải bình hoa, coi như cũng là đột phá rồi.”

Thấy An Hủy không sao, Hiểu Hiểu cũng an tâm, vừa định rời đi thì An Hủy lại nói, “Dù sao đi nữa thì, đi ăn bánh kem với tớ được không?”

“Cậu không sợ mập à?”

Hiểu Hiểu biết trong nhà hàng Michellin ba sao này đang có chương trình ăn buffet bánh ngọt, 288 đồng một người.

An Hủy vội vàng nói, “Đồ ngọt giúp giảm đau, còn tăng endorphins (*) nữa. Được không vậy?”

(*) Một chất hormones giúp người ta vui vẻ, luôn cảm thấy yêu đời, nghĩ ra được cái mới, lúc nào cũng tự tin, căng tràn sức sống.

An Hủy lập tức bày ra mắt cún con, Hiểu Hiểu không đành lòng từ chối mà gật đầu.

Cô vỗ tay khen hay theo thói quen, vỗ vào tay phải, đau đến méo miệng.

Hiểu Hiểu đỡ cô, “Ăn bánh ngọt thôi, có cần hưng phấn tới vậy không?”

An Hủy xuống giường, để Hiểu Hiểu giúp thay quần áo, “Tiếc là Cảnh Táp không có ở đây ha!”

“Bây giờ thì cậu ấy không rảnh nổi đâu!”

Hiện tại là thời điểm truy bắt tội phạm, có lẽ còn không nhớ mà ăn nữa là.

“Không sao, hai tụi mình cứ đánh lẻ như vầy cũng được…”

Hai người ra khỏi phòng, đến cửa thang máy.

Đúng lúc này, Kế Hiếu Nam cũng đang bị Khang Hi đuổi tới.

Mặt mày hắn đầy oán hận, xoa mông, miệng thì càu nhàu: “Bị cậu thông thảm quá sức, ôm một cái cho ấm cũng chả có, không phải quá uổng phí cho tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta hay sao? Có còn yêu hay không hả!”

Khang Hi đứng ở cửa, nút áo sơ mi đang mở, chống một tay lên khung, trông vừa lười nhác vừa gợi cảm.

Hình ảnh đó, trùng hợp sao để Hiểu Hiểu và An Hủy nhìn thấy.

Hai con mắt An Hủy trợn tròn, vì trong mắt cô, rõ ràng thấy Khang Hi áo quần xộc xệch, lại còn… một gã đàn ông đang xoa mông oán thán nữa.

Và lời kịch oán trách kia, rõ ràng là người nói vô ý, người nghe vô tình.

Đại não cô lập tức được thông suốt, hoàn toàn quên béng mất chuyện Hiểu Hiểu từng vật ngã Khang Hi.

Đang thầm nhớ tới, trong giới giải trí, mọi người đồn nhau rằng, Khang Hi là… gay!

Hôm nay thấy cảnh này, trực tiếp tưởng tượng đến cảnh hai người đàn ông – triền miên suốt đêm.

Mới nghĩ thôi mà miệng đã há hốc.

Còn ngược lại, Hiểu Hiểu chẳng có biểu cảm gì. Cô lớn lên ở Mỹ, chẳng hề có bài xích gì với giới đồng tính.

Nhưng còn Khang Hi, cô thấy hơi quen, nhưng nghĩ mãi lại không nhớ ra là ai?

Biểu cảm của Kế Hiếu Nam và An Hủy lại khá giống nhau, đang khiếp sợ đến cực điểm.

Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.

Nhận ra mình vừa vô ý gây ra một sự hiểu nhầm rất đáng xấu hổ.

An Hủy kích động, ghé vào tai Hiểu Hiểu nói nhỏ, “Anh ta là gay đó!”

Hiểu Hiểu theo thói quen nhìn Khang Hi một vòng, lát sau, lắc đầu, ý nghĩa của biểu tình kia thế nào thì không rõ.

An Hủy nói rất nhỏ, nhưng Khang Hi vẫn nghe thấy.

Ngay lập tức, trán túa mồ hôi, anh cần phải đi giải thích, nhưng nhìn vẻ mặt chẳng rõ có ý gì của Hiểu Hiểu, Khang Hi cứng đờ người.

Hiểu Hiểu nghĩ chuyện của người ta, không liên quan tới mình, kéo An Hủy bỏ đi, hai người nhanh chóng biến mất sau cửa thang máy.

Kế Hiếu Nam lấy lại tinh thần, gào toáng lên với Khang Hi, “Vạn Tuế, sao cậu lại không đuổi theo đi kìa! Người ta đến trước mặt rồi kìa.”

Mặt Khang Hi đen xì, con ngươi lóe ra ánh sáng hắc ám, hung dữ đâm vào người Kế Hiếu Nam, giơ chân đạp một phát nữa.

Kế Hiếu Nam gào lên thảm thiết, ngã vật xuống đất, còn chưa kịp phản ứng thì Khang Hi đó đóng sập cửa lại, nhốt ở ngoài.

Hiệp thứ ba, chiến tích của anh…

À không, tim anh đã lạnh lắm rồi.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện