Hiểu Đi Hi Đến

Thợ hóa trang đặc biệt


trước sau

Lấy ngón tay đếm số sao về độ thỏa mãn ăn uống ở Michellin tại Europe thì đã là một level hưởng thụ rất cao. Cho dù chỉ được một sao Michellin (*) thì đã vinh dự trong giới ẩm thực ở Âu Mỹ lắm rồi.

(*) Sao Michellin là hệ thống đánh giá chuỗi nhà hàng uy tín, chất lượng bậc nhất. Những nhà hàng có một đến ba sao Michellin đều có giá rất cao, đặt chỗ lâu, nhưng hàng triệu người vẫn mong được thưởng thức.

Theo mức giá của nhà hàng ba sao Michellin ở những nước Âu Mỹ, trung bình người ta tốn khoảng 4000 đồng RMB, nay chỉ cần 288 đồng mà có thể ăn buffet bánh ngọt đến no, sao lại có thể bỏ qua chuyện có khó tìm, mười năm mới có một lần thế này.

Trong phòng ăn, với sự làm nền của khăn trải bàn trắng toát, các loại bánh ngọt đủ màu trông đẹp như đá quý, lấp lánh đến lóa mắt. Số người xếp hàng ngoài những hơn ba vòng, may mà An Hủy là khách của khách sạn, được ưu tiên, chứ nếu xếp hàng thì không chừng đến sáng mai cũng chưa chắc chạm được miếng bơ nữa là.

Nào là sponge, chiffon, choux, pound, cheese cake, mousse, hầu như tất cả mọi loại bánh đều có mặt, khiến các chị em phụ nữ thích đồ ngọt phải phát cuồng như thấy giày dép túi xách.

Đáng ra một người ăn hàng có cửa như An Hủy cũng vậy, nhưng nhìn chiếc bánh Hiểu Hiểu tùy tiện mang tới, cô chẳng có tí phản ứng nào.

Đột nhiên, cô dùng cái tay không bị thương đập bàn một cái, “Sao tớ lại không mang điện thoại theo để chụp lại chuyện hồi nãy cơ chứ.”

Hiểu Hiểu không phải người thích đồ ngọt, vậy nên chọn cho mình hai cái bánh chocolate đen, loại hơi đắng, “Cậu định chụp hình, bán cho tòa soạn?”

An Hủy xắn một miếng mousse cho vào miệng, nói không kiêng kỵ, “Nhất định có thể bán được giá tốt, không chừng sau này tớ khỏi phải đóng phim.”

Hiểu Hiểu trợn tròn mắt, người ta nói giới giải trí rất thối nát, thì ra đúng là vậy.

“Cái gì hay không học, lại đi học làm paparazzi.”

“Vì tớ muốn báo thù!”

Có lẽ bánh quá ngon, An Hủy ăn đến mức hai má phồng to, trông như hamster.

“Báo thù?”

An Hủy ăn phần mình chưa đủ, nhìn phần bánh chocolate đen của Hiểu Hiểu, đưa nĩa lên, tự xắn một miếng bánh rồi cho vào miệng, như thể vừa nuốt chửng, vội kể: “Cậu không nhớ anh ta à.”

Quả là điều này đã gợi lại gì đó cho Hiểu Hiểu. Thấy An Hủy ăn dữ như vậy, Hiểu Hiểu đẩy luôn nửa cái bánh còn lại về phía cô nàng, “Có phải tớ từng gặp anh ta ở đâu đó rồi không?”

“Tớ xin cậu, chị hai à, lần trước cậu vật người ta đo đất đấy, thế mà lại quên.”

Hiểu Hiểu ngẩn ra, “Là anh ta à!” Thảo nào cô cứ nghĩ nhìn anh rất quen.

Mắt An Hủy trợn tròn, “Còn không phải là anh ta sao! Khang Hi! Đang nổi như cồn! Ảnh đế! Nam thần đấy!” Cô hừ mũi, “Là vua không NG trong truyền thuyết!”

Nghe xong câu cuối, Hiểu Hiểu biết mình đã khiến Khang Hi chịu thiệt thật rồi.

“Gì mà vua không NG, chẳng qua chỉ giỏi thuộc lời thoại hơn người ta thôi sao, có gì đặc biệt chứ.” An Hủy trút giận vào việc đâm cái bánh trong đĩa, “Đừng nói nữa, lần trước cậu vật anh ta xong, anh ta bảo quản lý tìm tớ hỏi về cậu, cứ như đòi nợ vậy, hết đe dọa rồi lại dụ dỗ, còn chặn đường tớ nữa.”

Hiểu Hiểu cảm thấy mình đã sai trong chuyện này, chẳng trách tại sao người ta lại làm vậy.

“Sao vừa rồi cậu không nhắc, tớ cũng phải nói xin lỗi một tiếng!”

“Lỗi phải gì! Cho anh ta biết mặt! Cậu đừng thấy anh ta bảnh tỏn thế chứ bản chất hỏng lắm, nhiều diễn viên nữ bị anh ta mắng đến òa khóc rồi đấy! Bình hoa thì sao? Bình hoa thì cũng do thầy u đẻ ra chứ bộ!”

Không cần phải nói gì thêm, chắc chắn An Hủy là một trong số nhiều diễn viên nữ đó.

Để tránh cô tức giận đến mức ăn cả nĩa, Hiểu Hiểu vội vàng nói: “Thôi được rồi, đừng giận nữa, ăn bánh đi!”

Tay phải An Hủy vẫn còn bó bột, ăn trong chén, nhìn trong nồi, “Cậu đi lấy giùm tớ cái bánh choux đi, cái nào nhiều kem bơ nhất ấy.”

Hiểu Hiểu nhanh nhẹn lấy một cái bánh khác cho cô, tự chọn một ly nước cam ép tươi cho mình.

An Hủy một hơi nhét hết cả đĩa bánh vào bụng, dựa vào ghế, vỗ cái bụng phình to thỏa mãn, “Đây mới gọi là ăn chứ!”

“Cậu coi chừng hỏng dạ dày!” Hiểu Hiểu gọi phục vụ, dặn một tách trà sơn tra để tiêu thực.

An Hủy không cho là đúng: “Buffet là phải ăn như vậy, hùng dũng đi vào, dựa tường bước ra.”

Có điều, cô vẫn ngoan ngoãn uống trà sơn tra, tránh bị đau dạ dày.

Hai người ở lại khoảng nửa tiếng đồng hồ, sau đó Hiểu Hiểu đưa An Hủy về phòng, trước khi đi còn dặn đi dặn lại rằng nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt, chớ quậy phá lung tung, bong gân gãy xương phải để yên một trăm ngày, không dưỡng cho tốt, sau này về già, gặp mưa gió trở trời sẽ rất đau nhức.

An Hủy đã quen bị cô cằn nhằn, gật đầu liên tục.

Sau khi rời khỏi phòng của An Hủy, cô bước ngang qua phòng Kế Hiếu Nam, nghĩ rằng mình nên nói xin lỗi, thế nên đi tới nhấn chuông, vậy mà chẳng có ai bước ra.

Cô lại nhấn thêm lần nữa, vẫn không động tĩnh.

Hay là trả phòng rồi?

Nghĩ lại cũng đúng, một đại minh tinh mà bị người khác gặp phải chuyện như thế, nhất định sẽ chạy biến.

Cô mỉm cười, thấy chuyện này cũng nực cười, không nghĩ nhiều nữa, rời khỏi khách sạn.

***

Đàn Cung—

Trong vườn hoa Khang gia, Kế Hiếu Nam đang khổ sở hốt phân của Nếp. Hắn đường đường là một trinh thám có tiếng ở Hồng Kông, thế mà đến Khang gia lại trở thành đại tướng hốt phân. Mà dù gì chăng đi nữa, không phải hắn đã điều tra được địa chỉ chính xác của con gái nhà người ta rồi đó sao, cần gì phải dùng cách này để dày vò hắn chứ.

Vú Trần giúp việc thấy vậy, ngại ngùng muốn giúp, nhưng vì bản mặt đen thui của Khang Hi mà dẹp quách suy nghĩ này trong đầu.

Cái gì của cậu thiếu gia này cũng tốt, chỉ là… giống y như ba cậu, thích hành người.

Khang Hi ngồi trong góc vườn, cặp mắt xám xịt, ai thấy cũng phải đi đường vòng, chỉ có Nếp vẫn ngây thơ làm nũng, đưa móng vuốt cào cào anh. Thấy anh không đếm xỉa, nó thè lưỡi, xoay mình nằm ngửa lộ cái bụng mềm mại để mong được xoa, lại còn sủa gâu gâu.

Lúc này, đầu óc Khang Hi vẫn còn mãi suy nghĩ về vẻ mặt chẳng biết mang ý gì của Hiểu Hiểu, càng nghĩ càng cáu, liếc sang Kế Hiếu Nam, sôi sục cảm giác muốn kiếm roi da để quất hắn.

Nếp lại tiếp tục sủa gâu gâu, vẫy cái đuôi to phành phạch, cuối cùng cũng đã dời được sự chú ý của Khang Hi.

Nếp vừa tiến vào tầm nhìn, con mắt kia đục ngầu, nhìn chằm chằm vào nó, ánh mắt như đang tính chuyện thịt nó, làm món kho tàu.

Trực giác của chó rất nhạy bén, Nếp bị anh trừng đến hoảng, không dám thè lưỡi ra nữa, đứng dậy lùi về sau hai bước, lông dựng đứng hết cả, rên ư ử.

Đang muốn ù té chạy thì đột nhiên mắt Khang Hi sáng lên, nở nụ cười, hào quang bắn ra bốn phía, tựa như soi tỏa khắp nơi trong vòng bán kính hai mươi mét, đưa tay vỗ nhẹ vào đầu Nếp.

Nếp ngoẹo đầu, mặt ngỡ ngàng.

Anh ngồi xổm xuống trước mặt Nếp, nâng hai chân trước của nó lên, gãi thịt trên cổ nó, con bé thoải mái híp mắt lại.

“Nếp à, mày cũng đã ba tuổi… nên phối giống cho mày được rồi!”

Nếp hoàn toàn không hiểu nghĩa câu này, ngây ngốc thè cái lưỡi to, tiếp tục vẫy đuôi.

Một lúc sau, Khang Hi buông Nếp ra, lấy điện thoại gọi cho Cảnh Bất Mị.

Vừa bắt điện thoại, Cảnh Bất Mị liền hỏi, “Cậu nghỉ đủ rồi, mau về lại trường quay đi, đoàn làm phim đang nôn lắm!”

Anh đã ung dung suốt bảy ngày, nếu không về thì đoàn làm phim phải báo hoãn mất.

Khang Hi lại nói sang chuyện khác, “Bao giờ Vưu Giai về?”

Vưu Giai là vợ chưa cưới của Cảnh Bất Mị, đàn em đại học, nhỏ hơn bọn họ một khóa.

“Đột nhiên cậu hỏi vợ tôi làm gì?” Bỗng Cảnh Bất Mị có dự cảm xấu.

Khang Hi nói: “Cô ta đi Mỹ một năm rồi, cậu không lo à?”

“Lo cái gì? Mỗi ngày tôi và cô ấy đều nói chuyện điện thoại, có gì phải lo.”

Khang Hi ‘À’ một tiếng rất mờ ám.

Cảnh Bất Mị nghe thấy mà rùng mình, “Cậu có chuyện gì thì nói đi, đừng có kì quái như vậy.”

“Cậu muốn thấy không có gì thì tốt rồi, dù sao cũng đâu phải vợ tôi.”

Ngữ pháp kiểu này là kiểu dễ làm người khác hiểu sai nhất.

Nhất là Cảnh Bất Mị, cậu ta theo đuổi Vưu Giai đến lạnh cả tim gan phèo phổi, vất vả lắm mới thành công.

“Cậu… cậu… có phải cậu đã biết gì rồi không?” Càng nghĩ, cậu ta càng thấy hoảng.

“Làm sao tôi biết gì được? Đó là vợ cậu, tôi chỉ nhắc nhở chút thôi. Nếu cậu nghĩ không có vấn đề thì là không có vấn đề, thôi được rồi, tôi cúp máy đây!”

“Cúp cái gì mà cúp, cậu nói rõ ra cho tôi!”

Đáp lại cậu là tiếng cúp điện thoại tút tút.

Cảnh Bất Mị đi qua đi lại trong phòng đôi của khách sạn, hoàn toàn quên mất chuyện giục Khang Hi quay lại đóng phim, càng nghĩ càng thấy không ổn, hít sâu, gom hết dũng khí gọi điện cho Vưu Giai.

Vừa bắt máy đã hỏi ngay: “Vợ, bao giờ em về?”

Ở nước Mỹ xa xôi, Vưu Giai bị chuông điện thoại đánh thức, cực kì khó chịu, “Anh có biết bây giờ là mấy giờ không hả?”

Cảnh Bất Mị nhìn đồng hồ, mười sáu giờ chiều, bốn giờ sáng ở Mỹ.

“Anh chỉ hỏi chút thôi, bao giờ em về?” Không phải cậu đang sốt ruột sao, sợ cô chạy theo người ta.

“Đồ điên!” Vưu Giai ngáp. Cô đến Mỹ để học trang điểm tạo hiệu ứng đặc biệt, chỉ vừa mới ngủ cách đây ba tiếng trước thì nay bị người đàn ông này đánh thức. Tám giờ sáng mai cô còn một lớp trang điểm nữa, không muốn dông dài với Cảnh Bất Mị chút nào.

Câu trả lời của cô khiến trái tim Cảnh Bất Mị lạnh lẽo, càng thấy có gì mờ ám. Cậu từng nói rồi, học trang điểm thì cần gì phải tới Mỹ, Mỹ là nơi thế nào, có nhiều thứ cám dỗ lắm, nhỡ đâu… Cậu hoàn toàn không dám nghĩ tới nữa.

Suy đi nghĩ lại, quyết tâm kéo cô nhanh chóng trở về.

“Anh nói với em, chỗ chúng mình có chuyện lớn rồi…” Chẳng uổng làm người quản lý nhiều năm nay, mồm mép của Cảnh Bất Mị không thể không tốt.

“Chuyện lớn gì cơ?” Phụ nữ vốn hay tò mò, lập tức cắn câu.

“Khang Hi để ý một cô gái!” Vào thời điểm thế này thì Khang Hi là con mồi tốt nhất.

Hai mắt Vưu Giai sáng trưng, “Anh vừa nói Khang Hi hả, là Khang Hi khiến tất cả nữ sinh trong trường đại học của chúng ta tan nát trái tim đó sao!”

“Đúng vậy, bằng không thì sao anh lại nói là chuyện lớn chứ?” Bây giờ Cảnh Bất Mị đang cười thầm trong bụng.

“Con gái nhà ai? Lai lịch thế nào? Cũng trong giới giải trí hả? Em có biết không?” Ngọn lửa
bà tám bốc cháy hừng hực, cháy đến mức quên cả mệt mỏi.

“Chuyện này không nói rõ qua điện thoại được, em mau về đi, về rồi cho em biết. Cô gái đó vật ngã Khang Hi đấy!” Vì vợ, đâm anh em một dao cũng không phải chuyện gì to tát.

Vưu Giai hưng phấn nhảy cẫng trên giường, “Anh chờ em, em mua vé máy bay ngay đây!”

“Nhớ nói anh biết thời gian, anh tới đón em! Cứ vậy đã, em ngủ thêm chút nữa đi.”

“Còn ngủ nghê gì? Gặp chuyện này, sao hôm qua anh không kể!” Vưu Giai vừa nói vừa lên mạng tra vé máy bay.

“Không phải vì anh sợ làm lỡ chuyện học của em sao?” Cảnh Bất Mị tỏ ra oan uổng.

“Cút đi! Đã hoàn tất chương trình học, thi cử cũng qua rồi, em chỉ muốn tích lũy kinh nghiệm, ở thêm một thời gian nữa thôi. Bây giờ chả cần nữa, ở trong nước cũng có thể tích lũy kinh nghiệm vậy. Thôi, không nói với anh nữa, em đặt vé máy bay đã.”

Cúp điện thoại, Cảnh Bất Mị cười như trộm, ngã xuống giường lăn lăn.

Nhưng nào biết rằng, sau khi Khang Hi cúp điện thoại của cậu, cười như kẻ trộm hơn cả Cảnh Bất Mị.

So với Khang Hi, cậu vẫn còn kém lắm!

Đương nhiên Kế Hiếu Nam đã nhìn thấy bộ dạng như ăn trộm của Khang Hi, đi tới hỏi, “Cậu muốn Vưu Giai quay về làm gì?”

Khang Hi liếc hắn một cái, “Có việc, cậu không cần quan tâm!”

“Hỏi một chút mà cũng không được à? Còn giận tôi hả? Nói rồi mà, nhất định tôi sẽ điều tra cô ấy rõ ràng cho cậu, còn giận gì nữa?” Hắn đã hốt phân để bồi tội rồi còn gì.

Khang Hi không thèm để ý, khoái trá tung tẩy về phòng.

***

Chiều hôm sau, Vưu Giai từ Hollywood, Mỹ bay về Thượng Hải, Cảnh Bất Mị cũng trở về từ Bắc Kinh để đón, thấy vợ đã về lại cạnh mình, trái tim được bình ổn một chút. Vội vàng đi tới, ân cần nhận hành lý cho cô, tiện thể hôn một phát.

Tâm trí Vưu Giai đặt hết hoàn toàn trên người Khang Hi và cô gái vô danh kia, hai người cùng lên taxi, tới nhà Khang Hi.

Khang Hi biết Vưu Giai sẽ về từ sớm, dặn vú Trần làm không ít món ngon.

Vưu Giai vốn chẳng để ý đến chuyện ăn uống, đuổi theo Kế Hiếu Nam để đòi ảnh của con gái người ta.

Kế Hiếu Nam đang gặm chân gà, không đếm xỉa. Cảnh Bất Mị chỉ cần nhìn vợ là thấy no, hận không thể dán tròng mắt lên người cô. Chỉ có Khang Hi ngồi trên ghế chủ nhà, thong thả ăn.

“Lão Kế, mau đưa ảnh cho em!” Vưu Giai sốt ruột đến độ giậm chân.

“Lão Kế gì, gọi là đàn anh!” Gặm đùi gà xong, Kế Hiếu Nam nhìn qua cục thịt kho tàu, cầm đũa gắp vào chén.

“Đàn anh gì chứ, em là vợ chưa cưới của Lão Cảnh, anh còn phải gọi em một tiếng chị dâu nữa kìa!”

Trong bốn người thì Cảnh Bất Mị lớn nhất, thật ra cũng chỉ lớn hơn ba tháng.

“Chờ em gả rồi thì kêu. Còn gào thét gì nữa, lo ăn cơm trước đi!”

Hôm nay hắn phải ra ngoài cả ngày, đói lắm rồi, để điều tra con gái nhà người ta, đến bữa trưa cũng không dám ăn nhiều.

“Lão Cảnh!” Vưu Giai quay sang la ó với Cảnh Bất Mị, “Anh xem anh ấy kìa…”

Cảnh Bất Mị vội vàng đứng ra hòa giải, “Em đừng nóng, ngồi xuống đã, suốt đường đi em vẫn chưa uống ngụm nước nào rồi!”

Cậu mang ly nước ép táo tới, lại còn gắp cho Vưu Giai món miến cô thích nhất, “Ăn rồi uống miếng nước, em nhìn em kìa, mới ở Mỹ một năm mà sao gầy thế, mặt nhọn ra thế kia.”

“Nhọn gì, đây là trang điểm, tạo khối!” Vưu Giai giận dỗi nói.

Khuôn mặt của Vưu Giai thế nào mọi người đều biết cả. Cô không đẹp, chỉ được coi là bình thường mà thôi. Đi trên đường hay đứng lại, người khác cũng chẳng nhìn nhiều hơn, thế nhưng lại có tài trang điểm rất giỏi, có thể tôn hết những ưu điểm của khuôn mặt. Chỉ cần không thiếu mũi, không thiếu mắt, sau khi cô trang điểm, giá trị nhan sắc phải tăng bốn cấp là ít nhất.

Lúc học đại học, kỹ thuật của cô không giỏi như bây giờ, nhưng để mình được vẻ vang, hiếm khi nào để lộ mặt mộc trước mặt người khác.

Phụ nữ ấy mà, hoặc phẫu thuật thẩm mỹ hoặc trang điểm, cái sau sẽ an toàn hơn.

Cảnh Bất Mị theo đuổi không phải vì cô đẹp. Cậu từng nhìn thấy mặt mộc của cô, thích cô vì cái tính đanh đá này. Năm đó cô ghét cậu lắm, trông cũng đẹp trai đấy, nhưng tình tình y chang ly nước ấm, lịch sự có thừa, kiên quyết lại thiếu, khiến cô cảm thấy như công tử bột.

Có điều thời gian trôi qua, cô cũng hiễu, Cảnh Bất Mị là mẫu người ấm áp mà hiện đang được hoan nghênh nhất.

Cảnh Bất Mị theo đuổi cô, quả thật cũng trăm cay nghìn đắng. Dù sao đàn ông cũng là loài yêu bằng mắt, năm đó, người theo đuổi Vưu Giai không đủ chất đầy xe tải, chứ cũng được một xe ba gác.

Thế nên cậu học hỏi Khang Hi, làm thế nào để theo đuổi được Vưu Giai.

Khang Hi liếc cậu, không mặn không nhạt trả lời, “Hủy dung cô ta!”

Cảnh Bất Mị sợ hết hồn, “Cậu muốn tôi tạt axit vào em ấy sao, cậu ác quá!”

Không thể nào trách tại sao cậu nghĩ vậy. Năm đó, quả thật có một gã, chỉ vì không được đáp lại tình yêu nên tạt axit phá hoại nhan sắc của một cô gái nọ, báo chí đăng tin này mỗi ngày. Nhà trường còn mở một lớp tâm lý riêng, sợ tụi nam sinh học theo.

“Thần kinh!” Khang Hi ngồi trên ngai của mình, mặt như muốn nói ‘Cậu ngu thật’, “Ai bảo cậu tạt axit vào cô ta, tôi bảo cậu tạt nước tẩy trang!”

Cảnh Bất Mị: “…”

Nói đi nói lại, cuối cùng thì Cảnh Bất Mị cũng đã theo đuổi được cô.

Thật đáng mừng!

Vưu Giai uống canh, lau miệng, quay sang hỏi Khang Hi: “Anh thích cô ấy thật à!”

Không phải cô không tin, mà là chuyện này quá khó tin. Quen biết người này lâu như vậy, nhưng lại lạnh lùng như phật tử sắp thăng tiên.

Khang Hi không trả lời trực tiếp, bình thản nói, “Còn cần em giúp một tay!”

Vưu Giai không hiểu, “Em?”

Anh theo đuổi phụ nữ, liên quan gì đến cô, cô tới xem kịch vui thôi mà.

Khang Hi lại tiếp, “Em học trang điểm đặc biệt thế nào rồi?”

Nghe người ta hỏi tới sở trường của mình, máy phát thanh Vưu Giai được bật công tắc, “Easy! Sao làm khó được em! Nếu Lão Cảnh không gọi thì em còn định tham gia cuộc thi trang điểm đặc biệt đang rất hấp dẫn ở Mỹ đấy chứ.”

Trang điểm, đối với cô mà nói, không chỉ là sở thích thuở bé mà còn là sự nghiệp. So gì với người khác thì không bằng, chứ so về trang điểm, chắc chắn sẽ không thua.

Quả thật cô nên cảm ơn Khang Hi, nếu không có anh, sẽ không có Vưu Giai bây giờ.

Cô là gái quê, lên học đại học đã khó rồi, làm sao có tiền học trang điểm này nọ? Đây là môn ném tiền qua cửa sổ. Vốn nhà cô không thể kiếm nổi số tiền này, đành phải bỏ ngành trang điểm, thi vào một ngành bình thường, sau khi tốt nghiệp sẽ tìm một việc nào đó, kiếm tiền để học lại.

Sau đó, Khang Hi tốt nghiệp, vào giới giải trí, cần có một thợ trang điểm riêng cho mình. Anh chẳng chọn ai mà lại chọn Vưu Giai. Lúc đó cô chỉ biết võ vẽ nhờ tự học, tự vẽ cho mình còn được chứ chưa từng trang điểm cho ai bao giờ, lại càng không học trang điểm điện ảnh chuyên nghiệp, tay mơ hơn cả tay mơ.

Cô biết, anh nể mặt Lão Cảnh, để cô vừa học vừa có tiền. Sao Vưu Giai có thể bỏ qua một cơ hội như thế, đó là ước mơ của cô, phải liều mạng giành lấy.

Va vấp buổi đầu là điều không thể tránh khỏi, nhiều khi bị nhà thiết kế hình tượng trong công ty quản lý Khang Hi mắng đến mức khóc tức tưởi trong nhà vệ sinh, nhờ Lão Cảnh luôn ở bên cổ vũ động viên, Khang Hi cũng không trách móc, cô không nản lòng, cố gắng hết sức, đạt được thành tựu như ngày hôm nay.

Khang Hi tỏ ra nhẹ nhõm hơn, “Vậy thì được! Anh đang cần tay nghề của em!”

“Ơ?” Vưu Giai càng không hiểu.

Khang Hi vỗ vai cô, cười quỷ dị.

“Em sẽ nhanh được biết thôi!”

Vưu Giai ngơ ngác một hồi, hỏi Cảnh Bất Mị và Kế Hiếu Nam: “Hai anh chắc chắn là anh ấy đang muốn theo đuổi con gái người ta, chứ không phải muốn dọa người đấy chứ?”

Cô học kỹ thuật trang điểm đặc biệt ở Hollywood, Mỹ, tác phẩm tốt nghiệp là xác chết. Một xác chết rất kinh khủng.

Rốt cuộc anh muốn làm gì?

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện