"Cửu nhi có người trong lòng rồi? Hắn là ai thế?" Vương Hậu nghe tin đồn này, kinh ngạc không thôi.
"Vương Hậu thứ lỗi, hạ thần thực không thể tìm ra thân phận của kẻ này."
"Được rồi, mau đứng lên đi." Bà thở dài, "Cửu nhi yêu ai ta không cấm cản, nhưng hôn sự là chuyện cả đời, mong rằng hắn ta là người hiền lành, tử tế, sẽ chăm sóc nàng cẩn thận cả đời."
"Mẫu hậu, người mà Cửu muội thích, nhất định sẽ là người rất tốt khiến muội ấy tin tưởng ở bên." Yêu Yến Uyển ở một bên cười nói.
"Cửu muội từ nhỏ thông minh xuất chúng, nhất định sẽ xứng đôi với nàng, mẫu hậu đừng quá lo lắng." Yêu Vĩnh Diễm ở bên cạnh tán đồng.
"Ta chỉ mong thế." Bà ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, bầu trời nặng mây như một vùng tuyết dày.
"Vì thế, hắn tên là Bạch Hướng Nam?" Hồ Vương nhìn người quỳ ở dưới.
"Đại vương, đây là tin tức chúng thần nhận từ phía Nam Tây Vực."
"Nhưng không phải Trường An phái không cho phép đệ tử thành thân hay sao? Đây là vì cớ gì? Hắn ta là đồng môn của Cửu nhi sao."
"Hạ thần không rõ."
"Thôi được rồi, nếu Cửu nhi đưa hắn trở về đây, ta sẽ quan sát xem hắn thực có xứng với nàng không." Hồ Vương nhìn bức tranh ở trên bàn, nói vừa ý cũng không đúng, không vừa ý cũng không phải, nhưng hắn cần biết vị phò mã vô duyên vô cớ xuất hiện này có bao nhiêu bản lĩnh để bảo vệ nữ nhi của hắn.
"Khắp nơi đều bàn tán phò mã kì lạ của Cửu công chúa." A Hân chải đầu cho Yến Thế Huệ nói.
"Hắn tên là gì." Yêu Thế Huệ mím môi, nàng nghe nói đã có tranh họa người này, nhưng chưa có cơ hội xem, mà đem tranh nam nhân khác về cung để xem chẳng khác nào tuyên bố mình cắm sừng Đường Vĩnh Long.
"Hình như là...!Bạch Hướng Nam, ừm phải." A Hân nhíu mày nói.
"Họ Bạch sao?" Yêu Thế Huệ ngẩng đầu nhìn cô.
"Đúng thế, bên ngoài đều lan truyền bức chân dung của hắn rồi, ta đã xem qua, hắn rất đẹp, không biết ngoài đời trông thế nào."
Yêu Thế Huệ đột nhiên nghĩ đến một người, lẽ nào là huynh đệ của nàng ấy.
Lý do này rất hợp lý, có lẽ là Bạch Tinh đã làm bà mối cho hai người này.
Tuy nhiên Yên Thế Huệ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Bạch Tinh, dù sao nàng ấy quá kì lạ, giống hệt vị phò mã này, đột nhiên vô duyên vô cớ xuất hiện bên cạnh Cửu muội, lai lịch nghe cũng có vấn đề.
Sáng sớm hôm sau, Kiến Nguyệt không đợi Bạch Tinh gọi, đã tự giác tỉnh dậy, nàng nằm lên người Bạch Tinh làm nũng.
"Thực muốn tổ chức ở đây sao? Vào giờ này? Thường thì hôn lễ phải tổ chức vào chiều tối mới phải." Bạch Tinh bị nàng đè, liền vỗ cái mông trắng tròn của nàng.
"Đương nhiên, đây là Trần Hạ Nam cùng Thái Bạch Tinh kết hôn, em muốn gả cho người càng nhanh càng tốt." Kiến Nguyệt gật đầu.
Bạch Tinh phì cười, "Em đang ghen tị với chính mình sao?"
"Em chỉ muốn Thái nhi là của em thôi." Kiến Nguyệt dựa lên vai nàng nói.
"Ừm, vậy mau dậy đi."
Kiến Nguyệt đi ra bên ngoài, thấy Thánh Thượng đang ngồi ở bên ngoài mỉm cười nhìn nàng, cũng vội vàng hành lễ với nàng.
"Sau này đã trở thành người nhà của Thái Bạch, thì không cần phức tạp như thế." Nàng cười nói.
Kiến Nguyệt lúng túng, lại nghe đối phương nói mặt lập tức đỏ lại, nàng đối với người ngoài mặt vẫn còn mỏng, chứ không như những lúc to gan mặt dày với Bạch Tinh, Kiến Nguyệt thấy Bạch Tinh đi ra ngoài liền bám dính lấy.
"Chúng ta không cần phải bái thiên địa nữa, vì cả hai đều ở đây rồi." Bạch Tinh vừa nhìn thấy đối phương liền nói, An Sinh lập tức bật cười, hàm ý câu này rất dễ hiểu, nhưng khiến cho Kiến Nguyệt cảm thấy cực kỳ kỳ diệu, nàng không nghĩ lần đầu tiên thành thân, lại là với nhân vật tầm cỡ lớn, và được chứng kiến bởi vị Thánh tạo ra đất trời.
"Đây là váy cưới Kiến Nguyệt tự may sao?" An Sinh đứng nhìn cái váy đỏ cùng quần trắng, trông thiết kế rất lạ, liền quay lại hỏi nàng, "Ta chưa từng thấy trang phục nào như thế này."
"Chẳng giấu gì Thánh Thượng, trang phục này gọi là áo Nhật Bình, một loại cổ phục vốn dành cho hoàng gia thời phong kiến." Kiến Nguyệt mỉm cười nói, nàng từ khi muốn gả cho Bạch Tinh, nàng không giỏi thuê thùa, may mà vẽ đẹp nên vẽ ra bản thiết kế, lũ khỉ tinh lại rất giỏi, còn hiểu từng lời nàng nói.
"Ừm, có lẽ là thuộc một thời đại nào đó, gọi là thời phong kiến." An Sinh gật đầu, "Cũng sắp đến giờ rồi, hai ngươi mau chuẩn bị đi."
Kiến Nguyệt thấy bên ngoài ồn ào, là các ma thú đang kéo đến ầm ĩ, trên tay còn mang theo trầu cau mà nàng dặn, Bạch Tinh để nàng quyết định toàn bộ hôn lễ, cần gì thì nàng đi làm cái đấy.
Nàng lâu nay nghe kể ma thú trong rừng dù đã hoá thành người hay có trí khôn, nhưng cũng thường xuyên tị nạnh nhau về lãnh thổ, nên đánh nhau như cơm bữa, sau đó lại làm lành, khiến nàng nhớ đến đám trẻ con ở đầu phố mình.
Bạch Tinh nói, chúng vì nể mặt nàng nên những ngày nay mới ngoan ngoãn, quả đúng là thế, vì Kiến Nguyệt thấy chúng đang trừng mắt to nhỏ với nhau, thỉnh thoảng lại xỉa xói nhau, nhưng không ai dám động thủ.
Hôn lễ đầu tiên của nàng nhưng lại vắng mặt cha mẹ, khiến Kiến Nguyệt khó tránh được cảm giác mất mát, nhưng nàng tự vỗ mặt mình, hôm nay không được nghĩ đến chuyện buồn.
"Nguyệt nhi, lại đây ta hoạ mi cho em." Bạch Tinh kéo nàng vào trong buồng, cười nói.
"Người biết hoạ sao?"
"Tất nhiên."
Kiến Nguyệt vui vẻ để nàng trang điểm cho mình, thấy Bạch Tinh khéo tay vô cùng, hai người tình cờ lại cùng chung thẩm mỹ, như cặp trời sinh, nên làm chuyện gì cũng dễ dàng hơn.
Kiến Nguyệt vì ngũ quan quá diễm lệ, một lần khiêu mi cũng khiến lòng người tan chảy, nên nàng cùng lắm chỉ thoa ít son, nay Bạch Tinh trang điểm cho nàng xong, phát hiện người này kinh diễm đến nàng đọc nhiều sách cũng không thể miêu tả được hết vẻ đẹp này, chỉ ngây ngốc nhìn người trước mặt không dám tin đây là thực.
"Em đẹp không?" Kiến Nguyệt thấy bộ dạng si tình nhìn mình, tâm trạng liền vui vẻ.
Bạch Tinh vội gật đầu như gà mổ thóc, nghiêng người hôn nhẹ lên môi nàng.
"Thái nhi cũng rất đẹp, nhất là đôi mắt." Nàng vuốt nhẹ cổ nàng, ánh mắt lưu luyến.
"Ừm, chúng ta đều đẹp." Bạch Tinh cười nói.
"Để em hoạ mi cho người." Kiến Nguyệt trong lòng phấn khích, nàng tự hỏi nếu Bạch Tinh trang điểm sẽ có bao nhiêu mê người.
Nàng cẩn thận hoạ từng nét, lúc lướt qua bờ môi mềm mại của Bạch Tinh, đầu ngón tay cảm tưởng như có điện giật, trong lòng ngứa ngáy tê dại.
"Phò mã quả là mỹ nhân." Kiến Nguyệt híp mắt cười nói, sơ trang che bớt đi phần da nhợt nhạt của nàng, giúp tô đậm nét nữ tính của đối phương.
"Giờ lành đã đến, không biết tân nương tân lang đã chuẩn bị xong chưa?" Tuyền hoá thành người, bước đến xem các nàng, thấy hai người đang tình cảm nồng nàn mà hoạ mi cho nhau, khiến nó có chút xấu hổ, không ngờ đại nhân cả ngày nhăn nhó cũng có ngày cưới được vợ.
"Ừm, chúng ta ra bên ngoài thôi." Bạch Tinh đỡ nàng dậy, cười nói.
Kiến Nguyệt nhìn người ở trước mặt, quả thực nàng đã tính toán rất kỹ, nét mặt thực không hợp với bộ trang phục này, nhưng khi trang điểm lên lại khác, ngược lại vô cùng phù hợp, tô đậm lên khí chất nữ vương của nàng ấy.
Kiến Nguyệt vui vẻ khẽ cười, nhưng trong lòng lại hồi hộp đến tim đập thình thịch, nàng cảm giác cả mặt mình đều treo nụ cười đến không thể kiểm soát được, muốn mỉm cười nhẹ cũng không thể hạ xuống được.
Bạch Tinh thấy nàng cười tựa như hoa đào tháng ba, cũng mỉm cười nắm nhẹ tay nàng đi ra bên ngoài, thấy mọi