Facebook tác giả: Minh Nguyệt Vô Ưu
Ngoài truyện này, Minh Nguyệt Vô Ưu đã hoàn nhiều bộ truyện khác phong phú đa dạng về thể loại, đã đăng trong danh sách tác phẩm ở phần profile. Mời các bạn đón đọc!
------------
Sáng hôm sau khi bình minh thức giấc, tuyết trên đỉnh Thiên Hoa sơn đã ngừng rơi, khắp nơi ánh sáng mặt trời chiếu rọi làm từng tầng hơi nước bốc lên trong không khí, tạo thành một khung cảnh thần tiên thoát tục. Hàng ngàn đệ tử của Thiên Hoa sơn đang xếp thành hàng dọc luyện kiếm pháp. Bạch y phiêu phiêu trong gió, khung cảnh đầy sinh động.
Tiếng ồn ào thỉnh thoảng đâu đấy bay vào trong phòng của đại thống lĩnh, làm cho Tư Hàn trong cơn nhập nhằng tỉnh mộng. Đêm qua, nó đã được hàn khí của Hoàng Thiên Ngạo xâm nhập vào cơ thể, nên phần nào tỉnh sớm hơn dự tính của Nhiếp Viễn.
Cảm giác đầu tiên của Tư Hàn chính là đau. Mười đầu ngón tay cùng thái dương đều ẩn ẩn đau đớn. Nhớ lúc móng vuốt chui vào da thịt khiến nó vừa nghĩ đến đã muốn chảy nước mắt. Nó còn nhớ như in gương mặt của Nhiếp Viễn, mặc kệ nó kêu gào vẫn nhẫn tâm xuống tay. Nó thật ghét y!
Sau đó Tư Hàn ủ rũ phát hiện mình đang nằm sấp trên một cái đệm thịt êm êm, còn nghe cả tiếng tim đập mãnh liệt trong lồng ngực. Khẽ ngẩng đầu giương đôi mắt đen lay láy nhìn, thì phát hiện ra mình đang nằm trên người của Hoàng Thiên Ngạo.
Bất giác, Tư Hàn nhớ dường như đêm qua mình có nhìn thấy gương mặt đại yêu quái, trong lúc cảm thấy cả cơ thể như bị thiêu rụi thì người này đã mang nó đi, ban cho nó một chút mát mẻ. Bất chợt, nó ngẩn người tò mò nhìn chằm chằm y, dường như y cũng không hung dữ như lúc bẻ răng nó đi?
Đại yêu quái bỗng nhiên mở mắt ra, khác với hai lần trước nó gặp, lần này mắt của y trong sáng tựa như mặt hồ thu không chút gợn sóng. Chỉ hơi lạnh lẽo chứ không giăng đầy tơ máu như lần trước nữa. Tư Hàn khẽ chớp chớp đôi mắt tròn xoe thì mông liền bị đánh một cái.
- Đi xuống!
Tư Hàn mím môi, cái đầu nhỏ hơi cúi xuống nhưng mắt vẫn chăm chăm trừng người trước mặt. Quả nhiên là một đứa trẻ lì lợm!
Hoàng Thiên Ngạo mày cũng không thèm nhíu lại, liền xách nó ném xuống đất.
- Tỉnh dậy thì lập tức ra ngoài. Ngươi cần phải tập luyện một chút.
Dứt lời, Hoàng Thiên Ngạo ném vào ngực nó một quyển sách, nó ngồi chồm hổm trên mặt đất cũng không động đậy, ánh mắt trừng y ngày càng mãnh liệt, khóe môi giật giật dường như đang muốn nhe nanh.
Hoàng Thiên Ngạo bỗng dưng gọi một tiếng, dù giọng nói không lớn nhưng Tư Hàn cảm thấy tai mình như muốn chảy máu.
- Ngâm Tuyết.
Hoàng Thiên Ngạo dùng nội lực truyền đi tiếng gọi của mình, chỉ trong tích tắc giọng nói của Ngâm Tuyết đã vang vang ngoài cửa phòng.
- Đại thống lĩnh.
- Tiến vào.
Ngâm Tuyết vừa vào liền nhìn thấy một cục bột nhỏ nhắn xinh xắn đang ngồi dưới đất mím môi trừng mắt nhìn đại thống lĩnh. Hắn liền âm thầm lắc đầu trong bụng. Tiểu phụng hoàng, ngươi sinh ra định là chống đối với đại thống lĩnh hay sao chứ? Lần nào cũng để hắn nhìn thấy không khí chẳng hòa thuận này. Hắn không cảm thấy vui vẻ chút nào đâu!
- Mang nó trở về thu xếp đi. Quyển hỏa công tâm pháp để nó từ từ tu luyện.
Ngâm Tuyết nhìn thấy quyển sách dưới chân tiểu yêu quái mà nhất thời không nói thành lời. Chỉ là một đứa trẻ ba tuổi, hai chữ phụ mẫu còn không hiểu vậy thứ nội công kia liệu có hợp với nó hay không chứ? Kêu hắn dạy thì nói thẳng đi, đại thống lĩnh kiệm lời làm cái gì?
- Dạ, đại thống lĩnh.
Nhưng Ngâm Tuyết còn rất tỉnh táo, gật đầu một cái tiến đến xách tiểu yêu quái và quyển sách, hai bên hai thứ rồi nhanh chóng rời khỏi phòng Hoàng Thiên Ngạo. Sau khi Ngâm Tuyết rời đi, bên ngoài Ngụy Trình là đệ tử thứ sáu của y gọi cửa.
- Sư phụ.
- Vào đi.
Ngụy Trình tiến vào, trên mặt thoáng chút vui mừng.
- Có việc?
- Sư phụ, thiên giới có tin vui. Thiên hậu nương nương đã hạ sinh một tiểu Công chúa.
Hoàng Thiên Ngạo nghe xong nhưng không hề có chút phản ứng nào. Ngụy Trình nhìn nhìn, hay là do sư phụ của hắn ngàn năm vẻ mặt bất biến nên mới như vậy? Tiểu Công chúa ra đời đáng ra y phải vui mừng mới đúng.
- Ngươi nói Ngâm Tuyết đến đó đón Công chúa về.
- Dạ... sự phụ.
Ngụy Trình gãi đầu một cái rồi nhanh chóng rời đi. Quái lạ, sư phụ phản ứng hoàn toàn không giống với ba năm trước. Hắn còn nhớ khi đó Công chúa chưa xuất thế thì sư phụ đã cho Ngâm Tuyết đến đón dâu, còn chuẩn bị sính lễ long trọng. Vì cái gì hôm nay lại như vậy chứ? Chẳng lẽ vì đã có một Hỏa phụng hoàng thay thế Công chúa hay sao?
Nhưng Hỏa phụng hoàng chỉ giúp sư phụ vượt qua thiên kiếp, còn Công chúa mới chính là sư mẫu tương lai của hắn, sẽ cùng sư phụ chung thân cả đời. Không lẽ sư phụ thật sự đã quen một mình rồi sao?
-------------
Lúc này Ngâm Tuyết đang ngồi chồm hổm trên ghế, trầm tư nhìn ấn ký từ lúc nào đã trở thành một dấu thâm đen dưới đuôi mắt của Hỏa phụng hoàng. Tư Hàn cũng ngồi chồm hổm nhíu mày nhìn hắn. Hai bên một lớn một nhỏ trừng nhau.
- Nhiếp Viễn ơi là Nhiếp Viễn, tưởng lão sẽ làm cho ấn ký ẩn đi, không ngờ lại làm cho nó trở nên thâm đen thế này. Chặc chặc, tiểu phụng hoàng, sau này cô nương nào sẽ chịu gả cho ngươi chứ? Cái vết này... chặc chặc...
Ngâm Tuyết vừa suy nghĩ vừa không khỏi tiếc hận trong lòng. Ở chỗ của hắn đã có một Kiếm Phong Chi không cô nương nào chịu lấy. Mười mấy năm sau lại có thêm một Hứa Tư Hàn với vết thâm xấu xí trên mặt, cô nương vừa nhìn thấy liền chạy tám trăm dặm không quay đầu lại. Thật là làm đau lòng hắn mà! Hai đứa trẻ hắn chăm từ nhỏ đều không thể lấy vợ hay sao?
- Ngâm thúc.
Bên ngoài vang lên tiếng của Ngụy Trình, Ngâm Tuyết thở dài đưa tay sờ dấu vết đen thui nơi góc mắt tiểu phụng hoàng.
- Vào đi.
Ngụy Trình tiến vào thì nhìn thấy bầu không khí đặc biệt u ám. Thất sư đệ của hắn cùng Ngâm sứ giả đang đấu mắt nhau. Ngụy Trình tuy chưa từng có dịp tiếp xúc riêng cùng Hỏa phụng hoàng, nhưng hắn biết rất rõ đứa trẻ này khá nguy hiểm. Vài ngày nữa sẽ danh chính ngôn thuận trở thành thất sư đệ của hắn. Phòng ốc cũng đã chuẩn bị sẵn sàng chờ người đến.
- Ngâm thúc, Công chúa xuất thế rồi. Đại thống lĩnh bảo ngài đi đón dâu.
Nghe đến đây Ngâm Tuyết liền ngẩn người rồi nhìn tiểu phụng hoàng trước mặt. Nếu Công chúa đã xuất thế vậy có phải sau này không cần đến tiểu phụng hoàng nữa? Không xong rồi, nhan sắc không còn nay lại bị đại thống lĩnh lạnh nhạt, đúng là đứa trẻ số khổ mà.
- Ngài ấy... có đặc biệt dặn dò gì hay không?
- Dạ vậy thì không có. Chỉ bảo đi đón Công chúa về.
- Còn sính lễ?
- Không nghe nhắc tới.
Ngâm Tuyết liền cảm thấy đại thống lĩnh càng già càng trở nên ít nói. Ngay cả đi đón vợ cũng bắt hắn nghĩ sính lễ giùm.
- Quái lạ!
- Dạ?
Ngâm Tuyết suy ngẫm một lúc rồi âm trầm nét mặt.
- Không có gì, chuẩn bị như lần trước đi.
- Dạ.
Ngụy Trình rời đi thì Ngâm Tuyết nhìn nhìn Tư Hàn rồi khẽ vuốt đầu nó. Nó cũng nhìn hắn mà không có bất kỳ thù địch nào, ánh mắt này không giống như lúc nó nhìn đại thống lĩnh. Bất giác làm cho trái tim Ngâm Tuyết cũng mềm đi.
- Tiểu tử, ngươi an tâm. Đại thủ lĩnh có bạc đãi ngươi thì vẫn còn Ngâm thúc thúc, thúc sẽ yêu thương ngươi. Giờ ngươi chuyển đến ở cùng các sư huynh của ngươi nhé!
Dứt lời, Ngâm Tuyết giao Tư Hàn cho Kiếm Phong Chi, sau khi dặn dò một số việc thì hắn nhanh chóng rời đi. Hướng đến chính là nơi ở của Nhiếp Viễn. Đến nơi nhìn thấy y đang ngồi một mình trên bàn đá uống trà.
- Lão độc mồm.
Nhiếp Viễn khinh thường liếc mắt nhìn hắn không trả lời, chỉ ném một chiếc tách rỗng vào ngực Ngâm Tuyết. Hắn nhanh tay chụp lấy rồi thủng thẳng ngồi xuống bàn uống trà.
- Ta chuẩn bị đi đón dâu cho đại thống lĩnh. Công chúa xuất thế rồi.
- Ngươi rảnh rỗi đến đây hẳn là có nghi ngờ gì?
- Ể, không hổ danh bằng hữu tri âm của ta nha.
Ngâm Tuyết vừa nói vừa nhe răng cười. Nhiếp Viễn vẫn yên lặng uống trà, ánh mắt thâm trầm suy nghĩ thứ gì đó. Ngâm Tuyết một bên lạnh giọng.
- Thiên hậu hoài thai Công chúa nhưng không hề công bố thiên hạ. Cho đến ngày Công chúa xuất thế chúng ta mới được biết. Quả nhiên có gì đó không đúng lắm!
- Ý ngươi là sao?
- Có khi nào bọn họ trở mặt không muốn gả con cho đại thống lĩnh nữa hay không?
- Cũng không loại trừ khả năng đó.
- Chẳng lẽ Thiên đế Vũ Bình Nguyên đã tìm được người chống lưng còn mạnh hơn đại thống lĩnh? Nên nhất thời không gả con đi nữa?
- Kẻ mạnh hơn đại thống lĩnh sao? Thiên hạ còn có người đó?
Ngâm Tuyết gãi gãi đầu. Cái này thì đúng là hắn không biết. Trong ngàn năm trở lại đây cũng chưa từng có ai mạnh hơn đại thống lĩnh. Hoặc là hắn đã nghĩ quá nhiều.
- Được rồi, ta đi đón dâu.
Hắn phủi phủi tay một cái rồi đứng dậy nhanh chóng rời đi. Nhiếp Viễn ngồi ở đó âm trầm nét mặt.
- Kẻ mạnh hơn đại thống lĩnh sao? Trừ khi ma tôn sống lại.
Ma tôn trong lời nói của y chính là Cố Kiệt Nhân, năm đó trong cuộc chiến cuối cùng tranh giành Xích Quỷ kiếm đã bị Hứa Thiên Châu tiêu diệt, nguyên thần tan biến vào hư vô. Hậu thế sau này gọi hắn là ma tôn. Mặc dù hắn có xuất thân từ tiên gia.
--------------
Lúc này đã là giữa trưa, Tư Hàn đang ở trong phòng buồn chán ôm chiếc bụng rỗng tròn tròn của mình lăn lộn trên giường thì bên ngoài Phong Chi đẩy cửa bước vào. Hắn nhìn nhìn Tư Hàn rồi đằng hắng.
- Tiểu sư đệ, ta mang đệ đến chỗ ở mới.
- Ngươi...
Tư Hàn nhìn nhìn chiếc cằm của Kiếm Phong Chi có phần quen mắt, chưa kịp thì hắn đã dùng tay gãi gãi để che đi cái cằm của mình. Ngày hôm đó hắn chỉ để lộ cằm, vậy mà hiện tại nó lại ghi nhớ, đúng là đứa trẻ thù dai!
- Đi đi, chỗ mới có rất nhiều đồ ăn ngon, đệ không thích sao?
Tiểu phụng hoàng nghe nói có đồ ăn thì mắt sáng hơn sao, lập tức ngồi dậy ôm tay Phong Chi lay lay.
- Đồ ăn? Có gà nướng hay không?
- Đương nhiên là có, còn rất thơm, thịt rất dày, da rất giòn.
Nghe đến đây tiểu phụng hoàng liền chảy nước miếng.
- Nha, ta muốn ăn đùi.
- Được, các sư huynh cũng không giành với đệ. Nào nào đến đây, để sư huynh ôm đệ đi.
- Ta là đại nam nhân, không cần ngươi ôm!
Kiếm Phong Chi bị lời nói kia làm cho á khẩu. Đại nam nhân hay sao? Thật mắc cười quá!
- Há há há.
Đương nhiên hắn chỉ âm thầm cười trong bụng.
- Được được, đại nam nhân anh tuấn siêu phàm, còn không mau đi?
- Được.
Tư Hàn thò một chân ngắn ngủn khỏi giường rồi trèo xuống. Phong Chi thật muốn đỡ nó nhưng biết đâu nó nổi điên lên lại ghi hận hắn thì không tốt. Đứa trẻ này giống ai không giống, lại đi giống tính xấu của Ngâm thúc chết tiệt. Đúng là đáng ghét nha!
- Hắc xì.
Ngâm thúc chết tiệt nào đó đang đằng vân đến thiên giới rước dâu, vừa đi vừa cảm thấy mũi ngứa ngáy liên tục. Không được, chắc tại đêm qua hắn tắm nước lạnh đây mà. Ngụy Trình đi cùng quan tâm hỏi han một tiếng.
- Ngâm thúc, thúc không sao chứ?
Ngâm Tuyết xua xua tay.
- Không sao không sao, ta làm gì có sao chứ?
Dứt lời, đoàn người tiếp tục di chuyển về thiên giới.
-------------------
Lúc này Tư Hàn đang tất tả chạy theo bước chân của Kiếm Phong Chi. Trên đường đi gặp không ít người, bọn họ nhìn thấy cái tướng nhỏ xíu của đứa trẻ ba tuổi chạy lạch bạch,