Dù sao thì, cũng tại cô ta nên nhà họ Lâm mới bị đàn áp nặng nề như thế.
“Am!”
Bỗng nhiên, Lâm Quốc Kiến khuỵu gối, quỳ xuống đất, nhìn về phía bà nội và trưởng họ Lâm Đồng Hải.
“Mẹ, anh cả! Những việc này đều do con gái con mà ra, con đương nhiên sẽ gánh hết mọi thứ, cầu xin mọi người…cho con thêm một cơ hội nữa!”
Lâm Đông Hải nhìn về phía ông ta, miệng cười nhưng trong lòng phẫn nộ nói: “Quốc Kiến, anh đã tính rồi, bây giờ nếu muốn trụ vững qua khó khăn, thì kể cả bán nhà đi vẫn còn thiếu 15 tỷ nữa!”
“15 ty… 15 ty…”
Lâm Quốc Kiến không ngừng lẩm nhẩm, lặp đi lặp lại con số này, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán nhưng đang trong chảo lửa vậy.
Ông ta chỉ là một kẻ tầm thường, lấy đâu ra một số tiền lớn như vậy?
Bỗng nhiên, một cậu thanh niên trẻ bước ra từ giữa đám đông.
Đó chính là con trai của Lâm Đông Hải, cậu lớn nhà họ Lâm, Lâm Tử Hiên.
Lâm Tử Hiên nhìn bà nội lên tiếng: “Bà ơi, bao năm nay, chú hai chẳng làm được gì cho gia tộc, ngược lại còn hại nhà ta đối mặt với phá sản! Con đề nghị nên thu hồi tài sản của chủ hai và đuổi ra khỏi nhà họ Lâm!”
Sau khi nghe lời đề nghị này, những người khác cũng nói theo.
“Đuổi đi!”
“Không được việc gì hết!”
“Cút đi! Dù có chết cũng không được chôn cùng mộ tổ tiên!”
“Không! Đừng đuổi con đi mà, dù phải trả bất cứ giá nào, con cũng phải ở lại gia tộc này!”
Lâm Quốc Kiến kêu gào thảm thiết, giống như con thú dữ bị nhốt.
“Chú hai, vậy thì trong một khoảng thời gian ngắn chú phải kiếm được 15 tỷ! Thật ra, cũng có hai giải pháp, chỉ là chú có muốn hay không thôi!” Lâm Tử Hiên đột nhiên nói.
“Cách gì cơ? Mau nói cho chủ đi!”
Lâm Quốc Kiến kéo tay hắn ta, cứu như nằm lấy phao cứu sinh vậy.
Lâm Tử Hiền quay đầu nhìn Lâm Quốc Kiến, dửng dưng nói: “Em họ Yến Vân cũng có chút nhan sắc, cũng có vô số người theo đuổi! Mặc dù trong bữa tiệc hàng năm của nhà họ