"Hoắc Vân Thành..." Thư Tình chưa dứt lời, lại bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ ngây người.
Hoắc Thiến vậy mà lại hôn Hoắc Vân Thành???
Nghe thấy tiếng động, Hoắc Thiến quay đầu lại, thấy Thư Tình đứng trước cửa, nhất thời luống cuống.
Advertisement
Thư Tình nhíu mày, "Hoắc Thiến, cô đang làm gì vậy?"
Hoắc Thiến không tự nhiên né tránh, cố gắng trấn định, "Anh họ uống say, tôi giúp anh ấy lau miệng."
"Cho nên, cô muốn dùng miệng mình lau?" Thư Tình nhếch môi nở nụ cười châm chọc, nhướng mày nhìn về phía Hoắc Vân Thành.
Hai mắt nhắm nghiền, hô hấp đều đều, tựa hồ đang ngủ.
Dựa vào trạng thái say rượu lúc nãy của anh, có lẽ không biết Hoắc Thiến đang làm gì.
Như vậy, hai người này ngầm có quan hệ gì đó mà người ngoài không biết?
Thư Tình lập tức phủ định suy nghĩ này.
Vừa rồi Hoắc Vân Thành luôn miệng gọi "Đường Đường", hẳn là không liên quan gì đến Hoắc Thiến.
Huống chi, với thân phận của Hoắc Vân Thành, không thể nào làm ra chuyện cấm kỵ này được.
Vậy thì là Hoắc Thiến đơn phương tình nguyện.
"Tôi cảnh cáo cô, cô đừng nói hươu nói vượn!" Tâm tư bị người ta vạch trần, Hoắc Thiến không khỏi có chút lúng túng.
Trước mặt Hoắc Vân Thành, cô ta luôn là một cô em gái nhỏ ngoan ngoãn, nếu bị anh biết cô ta hôn trộm anh...!
Hoắc Thiến không dám nghĩ tiếp.
Thư Tình thản nhiên liếc mắt về phía cô ta một cái, "Tôi cũng không có hứng thú xem anh em hai người diễn trò, nhưng