Ngày thứ 7 tính từ ngày hắn bắt cô
Hôm nay cơ thể đã bình phục, cô biết vào buổi sáng hắn sẽ đi ra ngoài rất lâu.
Lại thêm mấy hôm nay hắn không trói cô nữa nên Hoan Hoan càng thêm vững tin
Cô đã nung nấu ý định này từ lâu
Hôm nay là lúc cô sẽ trốn khỏi nơi này
Mấy hôm nay Hoan Hoan đều nhìn quan cảnh bên ngoài thông qua khẻ hở nhỏ
Lúc hắn bắt cô đã đánh ngất rồi đem cô đi đâu không biết, nếu không xem xét kỹ lưỡng không khéo sẽ không thể thoát khỏi
Qua khe hở nhỏ cô biết mình đang ở trên ngọn núi
Thành phố này chỉ có khu C là có núi, dưới núi có bản chỉ dẫn, nên cô chỉ cần xuống núi là có thể xác định phương hướng
_________
Đã 15 phút trôi qua kể từ khi hắn xuống núi
Tuy bên ngoài khoá cửa nhưng chỉ khoá bằng cây gỗ chứ không khoá bằng ổ
Hoan Hoan lấy trớn chạy thật nhanh dùng phần vai va đập mạnh vào cửa
Sau vài lần, cánh cửa gỗ đã gãy
Được ....!Được rồi
Cô mừng rỡ cười
Chạy ra ngoài không quay đầu nhìn lại, cố hết sức chạy thật nhanh
Phải nhanh lên, nhanh chóng thoát khỏi nơi quái quỷ này, thoát khỏi tên ác ma đó- Hoan Hoan nghĩ
Ngọn núi này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, chỉ có 1 con đường mòn dẫn lên, nên cô cứ thế mà chạy
Cơ thể tuy đã khỏi nhưng vẫn còn yếu nhược không tránh khỏi mệt, 2 tay chống lên gối định thần vài giây cố gắng điều hoà hơi thở rối loạn
Hoan Hoan li3m li3m đôi môi khô khốc, khi đã đỡ mệt, cô ngẩng đầu
Lần này không chạy nữa, chân thực sự rất mỏi, cứ run lên khiến cô khó mà điều khiển bước đi
SOẠT ...
Nghe thấy tiếng động, Hoan Hoan lúc này ngẩng đầu lên
Cảnh tượng trước mắt khiến cô không tài nào quên được
Cơ thể căng như dây đàn, hít 1 hơi chỉ thấy lạnh lẽo không thôi
Sao hắn lại ở đây, sao hắn ...!lại về rồi?
Lãnh Phong chau mày nhìn người con gái trước mắt
Hôm nay hắn ra ngoài, như mọi khi hắn sẽ làm vài việc sau đó sẽ mua thức ăn và vật dụng cần thiết cho cô, nhưng sợ cô đói nên mua đồ về trước.
Không ngờ lại thấy cô ở đây, con mẹ nó, cô dám bỏ trốn?
Hắn mở miệng định nói gì đó nhưng cô không muốn nghe, cô sợ sẽ nghe thấy những câu