Sáng hôm sau như đã nói, Thúy Nhiên đưa đến một đội ngũ gồm có thợ trang điểm, nhà thiết kế trang phục, điều khiển ánh sáng, âm thanh, trợ lý chạy việc vặt và thêm ba người trợ lý trực mạng live, quay phim…Cặp vợ chồng đang ôm nhau nằm ngủ ngon lành sau một đêm cuồng nhiệt lại bị đánh thức bởi những tiếng ồn ào ở phía ngoài phòng khách.
Hoán Vũ nheo mắt kiểm tra đồng hồ đặt trên bàn đầu giường, chỉ mới 6g30 sáng.
Anh từ từ rút cánh tay đang bị Vân Ca đè lên, nhẹ nhàng vén chăn bước xuống giường vì sợ cô thức giấc.Anh bước ra mở cửa phòng ngủ, mặc bộ đồ pijama màu xám đất, ung dung bước ra ngoài, ánh mắt lạnh lẽo nhìn những người nọ đang loay hoay chuẩn bị cho buổi phát sóng livestream.Một cô nhân viên đang kiểm tra lại trang phục vừa mới được móc trên giá treo cảm giác lành lạnh sau gáy, cô xoay lưng nhìn lại về phía phát ra khí như tảng băng.
Cô “á” lên một tiếng rõ to, bàn tay đang cầm cuốn sổ ghi chép cũng run run mà làm rơi mất.Bị tiếng á kia làm phiền, mọi người đồng thời quay lại nhìn cô, rồi cũng theo hướng cô mà nhìn ra phía sau.
Khi thấy ánh mắt lạnh không thể lạnh hơn của Hoán Vũ, bọn họ không rét mà run, đồng loạt dừng lại những việc đang làm dở.Thúy Nhiên lúc này cũng đã nhận ra được sự có mặt của Hoán Vũ, cô nhăn mặt vỗ vào trán mình bộp bộp, thầm nghĩ, “sao lại quên mất Vân Ca là người đã có chồng chứ.”Cô cười giả lả, bước lên hai bước nói với Hoán Vũ:“Xin lỗi chủ tịch Tư, là chúng tôi làm phiền giấc ngủ của chủ tịch.”Lời vừa nói xong, ai nấy trong phòng đều không dám thở, thì ra đó là vị chủ tịch Tư trong truyền thuyết.
Bọn họ đều không hẹn mà trong lòng một bên đang reo hò lên vì có thể tận mắt thấy chủ tịch Tư trẻ tuổi, còn một bên thì khỏi phải nói là co rúm người vì lỡ đắc tội với giấc ngủ của vị kia.
Nhưng vì sao vị chủ tịch cao cao tại thượng này lại ở đây chứ?Hoán Vũ không mặn không nhạt nói, chính xác là ra lệnh:“Biết làm phiền rồi còn không mau ra ngoài.”Thúy Nhiên định giải thích, nhưng cô nhớ đến tin nhắn muộn đêm qua của Vân Ca mà mãi vừa rồi cô mới đọc:“Ngày mai chị qua trễ một chút nhé.
Chồng em ngủ lại đây.”Còn muốn hỏi vì sao cô đến sớm như vậy, là vì tính cô từ trước giờ chỉ muốn làm sớm, nhanh sớm.
Vân Ca biết rõ điểm này, cho nên mới nhắn tin dặn dò cô.
Vậy mà sáng nay cô đi gấp quá không kịp kiểm tra điện thoại từ trước để bây giờ thành ra như vậy.Thúy Nhiên lúng ta lúng túng hẩy hẩy tay đẩy tất cả mọi người ra ngoài, còn mình thì quay sang vị ôn thần vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh kia cười một cái tỏ ý xin lỗi rồi cũng nhanh chân ra khỏi nhà.Hoán Vũ nhìn những đống đồ vẫn còn bày bừa bộn ở trong phòng khách, vẻ mặt ghét bỏ không nhìn thêm lần hai, quay người vào phòng ngủ, lại nằm lên giường ôm lấy Vân Ca.
Hít hà mùi hương trên cơ thể cô làm cho tâm trạng bực bội lúc nãy cũng dần tan biến hết.Vân Ca bị cái miệng tham lam của Hoán Vũ làm nhột nhột, mắt nhắm mắt mở tỉnh giấc.
Cô gầm gừ bấu lấy tóc anh đẩy bàn tay đang không ngoan ngoãn sờ lên bụng phẳng của mình ra.“Hình như lúc nãy em nghe tiếng ồn ào ngoài phòng khách.”“Ừ.” Hoán Vũ vẫn cọ mũi vào sau gáy cô, lười biếng trả lời.“Em đổi mật khẩu cửa đi.
Chỉ mình anh và em biết thôi.”“Lúc nãy là chị Thúy Nhiên ạ?”“Ừ.
Cùng với một đám người không có trật tự.”Vân Ca bật cười.
Cô biết anh đang tức giận vì bị quấy rối lúc sáng sớm.
Cô lật người nằm đối diện anh, vuốt vuốt má anh dỗ dành:“Sau này sẽ không có chuyện đó nữa đâu.”“Ừ.
Bên dinh thự Hoán Vân Ca Vũ cũng sắp hoàn thành rồi.”“Dạ.
Hay là thời gian này chúng ta qua Lucifer sống tạm được không?”Hoán Vũ trầm ngâm một lúc nói:“Anh phải quay lại Mỹ sớm.
Bên đó còn rối lắm.”Vân Ca hơi thất vọng, buồn buồn hỏi:“Khi nào anh đi?”“Vài ngày nữa.”“Vậy trước đó em và anh cùng về thăm ba và bà nội nhé.”“Ừ.
Nghe em hết.”Vân Ca cười, vuốt vuốt cái mũi cao thẳng tắp của anh một lúc định dậy vào nhà tắm thì lại bị Hoán Vũ kéo lại.“Em muốn đi đâu?”“Em phải sửa soạn để chuẩn bị livestream.”Hoán Vũ hừ một tiếng, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô