Khi Triệu Nguyên Thừa vội vàng chạy đến Vong Ưu cung, thái y lâu năm nhất, y thuật cao nhất đã ở bên trong.
Hắn vẫy tay ý bảo lão thái y không phải quỳ, đi vào tẩm phòng Kỉ Khuynh Nhan, chỉ thấy nàng ngay ngắn nằm ở trên giường, sắc mặt trắng bệch, môi tím lại, như người bị trúng độc.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Nhớ hồi trước nàng còn nghịch ngợm, thường xuyên làm hắn tức giận đến phát điên, lúc này đây lại bất động nằm trên giường, trông như không còn sức sống. Triệu Nguyên Thừa vừa đau lòng vừa phẫn nộ.
Ngọc Điệp bây giờ đã sợ đến phát run, nhìn thấy bộ dáng chất vấn tức giận của Hoàng thượng, lập tức quỳ trên mặt đất, giọng nói run rẩy.
“Bởi vì nhiều ngày nay thời tiết nóng bức, cho nên khẩu vị của Kỉ chủ tử có kém đi, cũng ngủ nhiều hơn, tối hôm qua sau khi Hoàng thượng đi, Kỉ chủ tử mệt mỏi nằm ngủ trên giường, nô tỳ nghĩ Kỉ chủ tử quá nóng nên ngủ, nên cũng không dám gọi, không nghĩ buổi sáng đến, đã thấy Kỉ chủ tử….”
Triệu Nguyên Thừa ngồi ở đầu giường, tinh tế quan sát khuôn mặt Kỉ Khuynh Nhan, vẻ mặt ưu sắc, lão thái y bên cạnh thấy thế liền nhỏ giọng nói:“Hoàng thượng, lão thần vừa mới xem mạch cho Kỉ chủ tử, Kỉ chủ tử là trúng Thiên Sơn kì độc.”
Ngọc Điệp vẻ mặt cầu xin nói,“Mỗi bữa ăn của chủ tử, nô tỳ đều dung kim bạc để thử mới dám cho chủ tử dùng, thủ vệ trong cung nghiêm ngặt như vậy, hơn nữa bình thường chủ tử ăn rất ít, làm sao có thể trúng độc?”
Hồ lão thái y giải thích,“Thiên Sơn kì độc khác với các loại độc khác, cho dù có dùng kim bạc thử, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không thử được là có độc hay không , bởi vì loại độc này phát tán rất chậm, triệu chứng đầu tiên khi trúng độc là mệt mỏi, lúc độc tính chậm rãi phát tán, mới mất mạng.”
Ngọc Điệp nghe như vậy, sắc mặt biến đổi.
Triệu Nguyên Thừa cũng đột nhiên nhớ lúc đến Vong Ưu cung hôm qua, tưởng rằng nàng không chịu được sự ép buộc của hắn mới ngủ, bây giờ nghĩ lại, hóa ra lúc đó nàng đã trúng độc.
Hai mắt hắn đỏ lên, tức giận gọi Lưu Phúc,“Lập tức điều tra là ai dám can đảm hạ độc nàng, tất cả đầu bếp phụ trách đồ ăn trong Vong Ưu cung đều giam vào đại lao, trẫm muốn biết rốt cuộc là người nào mà có lá gan lớn như vậy, dám mưu hại nữ nhân của trẫm?”
Lưu Phúc hoảng sợ. Từ khi Hoàng thượng mười sáu tuôi đăng cơ đến nay, dù có đau khổ như thế nào, cũng chưa bao giờ giống như hôm nay, xem ra trong lòng hắn Kỉ chủ tử đã rất quan trọng. Không dám ngần ngại, liền vội vàng đi làm ngay
Hồ lão thái y nhìn thấy Hoàng thượng tức giận, bước lên nhỏ giọng khuyên giải, an ủi:“Hoàng thượng đừng lo lắng, tuy rằng Thiên Sơn kì có lợi hại, nhưng Kỉ chủ tử cũng không trúng nhiều độc, hơn nữa Kỉ chủ tử đã nôn ra máu đen nên chất độc đã được thải ra, bây giờ Kỉ chủ tử hôn mê bất tỉnh, tính mạng cũng không lo, chỉ cần uống vài chén thuốc, cẩn thận điều trị, Kỉ chủ tử sẽ rất nhanh khỏi lại.”
Lời nói của thái y rất chắc chắn, nhưng nhìn Kỉ Khuynh Nhan vẻ mặt tái nhợt, bất tỉnh nhân sự nằm trên giường, Triệu Nguyên Thừa vẫn sợ hãi.
Hắn thật sự rất sợ, nếu nàng mà không còn thở nữa, hắn chả còn thứ gì.
Chỉ cần nghĩ đến khả năng này, cả người hắn liền rét run.
Không bao lâu, cung nữ bê một chén thuốc tới, là do lão thái y phân phó, đưa chén thuốc cho Ngọc Điệp để cho Kỉ Khuynh Nhan uống.
Bởi vì bây giờ nàng đang bất tỉnh, Triệu Nguyên Thừa liền dựa người nàng vào lòng mình, nhẹ nhàng mở miệng nàng ra, cho Ngọc Điệp đút thuốc cho nàng.
Chưa uống hết chén thuốc, Kỉ Khuynh Nhan đã ho ra máu đen.
Triệu Nguyên Thừa sợ hãi, Hồ lão thái y thấy thế, vội vàng nói:“Hoàng thượng đừng sợ, Kỉ chủ tử ho ra máu chính là đẩy chất độc ra ngoài, nếu ho vài lần nữa, chất độc sẽ được đẩy hết ra ngoài, lúc đó mới có thể hoàn toàn bình phục.”
Tuy rằng lời thái y nói có phần đúng, nhưng nhìn tiểu nữ nhân trong lòng ho ra máu đen, vẫn làm cho hắn thấy lo lắng
Kỉ Khuynh Nhan thật là một tiểu yêu tinh! Bình thường thì có thể trêu chọc người khác khiến người ta tức chết, bây giờ thì sống chết còn không biết thế nào, làm cho hắn rất nóng lòng.
Từ khi nàng ho ra máu đen, cả người liền mơ mơ màng màng, nàng lúc thì khóc lóc, lúc thì kêu nóng, lúc sau lại nói đau bụng, lúc lại nói đau đầu.
Triệu Nguyên Thừa biết nàng khó chịu, cũng không trách móc nàng, thỏa mãn yêu cầu của nàng, làm cho nàng dễ chịu, hắn lo người khác vụng về, hầu hạ nàng không tốt, cẩn thận ôm nàng vào ngực, tự mình chăm sóc.
Lúc nàng nóng thì quạt cho nàng, lúc nàng lạnh thì giúp nàng ấm lên.
Đau bụng thì xoa bụng cho nàng, nàng đau đầu thì giúp nàng ấn thái dương.
Nàng khát thì cho nàng uống nước, lúc nàng đói thì thì đút cháo cho nàng.
Qua mười mấy canh giờ, khi tiểu nữ nhân trong lòng đã khá hơn thì đã là nửa đêm.
Ốm là lúc mà người yếu nhất, thân thể không chỉ yếu ớt, trong lòng cũng rất yếu.
Kỉ Khuynh Nhan khó chịu, đầu choáng váng, hoa mắt, khó chịu cả một ngày, mấy lần ho ra máu đen, sắc mặt trắng bệch, khuôn mặt xinh đẹp, bây giờ yếu ớt, u sầu.
Nàng ghé vào lòng Triệu Nguyên Thừa hưởng thụ mùi hương quen thuộc trên người hắn, như một con cún con bị lạc, cuối cùng cũng tìm thấy chủ nhân.
Trong lòng nàng mặc dù không muốn, nhưng thân thể suy yếu nên theo bản năng tìm chỗ dựa vào.
Triệu Nguyên Thừa quý trọng giờ phút mềm mại, nhu nhuận này của nàng, một bên nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, một bên dùng khăn lụa lau mồ hôi trên trán nàng.
Lúc Kỉ Khuynh Nhan tỉnh lại, liền nhìn thấy một bát thuốc bên giường, thuốc trong bát đen xì.
Vẻ mặt nàng