CHƯƠNG 256: HÍ TINH
Editor: Luna Huang
Vu Xá Nguyệt tò mò ghé vào trên lan can nhìn xuống, Ngự Cảnh sợ nàng trượt tay, ở phía sau nắm thật chặt đầu vai của nàng.
“Tân Ngư biết những chuyện kia của Vu Tử Kỳ đều là công của Vu Tử Minh, vốn là hết sức bất mãn với hắn, đã miễn quyền lợi tham dự thi hương của hắn. Nếu là lúc này gây ra chút chuyện hoang đường nữa, vậy sẽ như thế nào.”
“Vậy có người cũng đừng nghĩ có cơ hội xoay người ~” Vu Xá Nguyệt cười hắc hắc, xem ra bọn họ là chuẩn bị tiết mục a. Trước đây đều là người lạ khi dễ nàng, lần này nàng chủ động vui vẻ xuất kích.
Hàn Y âm úc liếc hai người một mắt, “Ta hy sinh nhan sắc cô nương nhà ta a, nhân tình này cho các ngươi nhớ nhớ kĩ cho ta.”
“Thật không?” Vu Xá Nguyệt quay đầu lại tò mò hỏi, “Vậy cô nương nhà ngươi bình thường công tác sẽ không bán nhan sắc?” Kỳ thực nàng là thật không hiểu nghệ kỹ.
“…”
Phía dưới.
Vu Tử Kỳ cùng cô nương kia khiêm tốn tìm một địa phương hẻo lánh ngồi xuống, nếu không phải Vu Xá Nguyệt nhìn chằm chằm vào bọn họ, lúc này sớm tìm không được người. Hai người kia ngồi bên cạnh, chụng đầu vào nhau nói chuyện.
Một tay của Vu Tử Kỳ tự nhiên ôm hông của cô nương, nói hai ba câu đã kéo người vào trong lòng bắt đầu thân cận, hai người cùng một chỗ khó phân. Bất quá người chung quanh cũng đều là như vậy, cử chỉ của hắn cũng không thấy được.
Nhìn từng bó củi khô bốc cháy bên dưới, Vu Xá Nguyệt tò mò truy hỏi bọn hắn, “Vì sao Vu Tử Kỳ sẽ tới nơi này?”
Hàn Y khoa trương thở dài nói: “Con đường làm quan không thuận, niên thiếu tài tử có tài nhưng không gặp thời, bỏ lỡ đại thời cơ tốt của nhân sinh tự nhiên là cần mượn rượu tiêu sầu. Cô nương đáng thương thân thế lưu lạc phong trần vào lúc này bỏ lỡ thưởng thức và ủng hộ, có phải sẽ rất truyền kỳ rất không a? Huống hồ cô nương nhà ta còn đẹp như thế, đây không phải nước đến sẽ thành sao ~”
“Mã Lệ Tô ngươi thấy nhiều rồi đi.” Vu Xá Nguyệt chắt lưỡi biểu thị không tin, “Vu Tử Kỳ là nam đinh đích xuất duy nhất của tướng phủ, là tuyệt đối tuyệt đối có tiền, khoét một đạo trên người hắn kiếm một khoản cũng không thua thiệt ngươi a.”
Vọng Thư Uyển
“Chớ vạch trần ta a, dù sao ta cũng là một người làm ăn, vốn nhỏ buôn bán, vốn nhỏ buôn bán.”
Lại nhìn Vu Tử Kỳ bên kia, hai người đã đổi ly uống rượu. Xem ra tình cảm của bọn họ thật đúng là tốt, vừa ôm vừa hôn các loại bất diệc nhạc hồ đa dạng. Nhưng rõ ràng nhìn ra được, cô nương kia chính là rót cho Vu Tử Kỳ.
Bên này mấy người một bên nói chuyện phiếm một bên tựa ở lan can nhìn chỉ chốc lát, Vu Xá Nguyệt lắc đầu liên tục. Hắn thật là xui xẻo. Đi chỗ nào không đi a, lại đến Xuy Tuyết các, phàm là đổi chỗ khác bọn họ cũng sẽ không có cơ hội hạ thủ.
Kỳ thực Vu Tử Kỳ cũng biết Xuy Tuyết các là chỗ dựa của Hàn vương phủ, bất quá ở đây đẳng cấp cao, kẻ có tiền tự nhiên chọn đầu địa phương có mặt mũi nhất rồi. Huống hồ, Hàn Y cùng Ngự Cảnh là bằng hữu, Ngự Cảnh chúc mừng Vu Xá Nguyệt, Vu Xá Nguyệt cùng hắn có cừu oán… Quan hệ này kéo quá xa, Vu Tử Kỳ chỉ sợ là đi thuận chân cũng không suy nghĩ nhiều như vậy.
Chỉ chốc lát sau, mấy tráng hán tài đại khí thô đám công tử ca quần tam tụ ngũ vào đại môn, những người này thanh thế lớn tạm thời hấp dẫn lực chú ý của Vu Xá Nguyệt, nàng theo bản năng phát hiện những người này có thể sẽ gây chuyện gì.
Quả nhiên, mấy vị trên mặt hung tợn kia nhao nhao ầm ỷ đi vào trong, một đường va chạm bao nhiêu cô nương sai vặt, khí thế đủ đơn giản là quỷ vào thôn.
Vu Xá Nguyệt ở chỗ cao nhìn rất rõ ràng, những người này cà lơ phất phơ đi vòng vo lập tức sắp lên lầu hai, khi bọn hắn kinh qua Vu Tử Kỳ, có một bàn tử chợt dừng bước, trực lăng lăng nhìn Vu Tử Kỳ cùng cô nương kia.
Cuối cùng bàn tử liền theo nội tâm hô hoán của mình đi tới trực tiếp sờ trên người cô nương, cũng không biết mấy người