Hoàng Hôn: Lỡ Hẹn Chân Trời

Chương 3: Hợp tác


trước sau

Khôi Vĩ nhìn Hồng Quân, gương mặt lạnh tanh khiến người ta chẳng muốn lại gần. Không cần anh lên tiếng thì cô đã nói:

- Tôi đã nói như vậy, anh còn không rõ sao?

- Anh thích em, vì tên này mà em chối bỏ anh sao?

Hồng Quân chỉ vào anh, ánh mắt đầy căm phẫn. Khôi Vĩ nhíu mày, kéo cô về phía sau mình, nói:

- Người ta đã không thích anh thì biết điều một chút, đừng có làm phiền cô ấy nữa!

Không đợi câu trả lời của đối phương, anh đã kéo cô đi vào nhà. Anh đứng trước cửa, định bước vào rồi lại thôi, chỉ nói:

- Chú ý một chút, cần thì gọi tôi

Rồi anh bỏ đi, thật ra anh muốn nói rằng đừng đi xem mắt, đừng làm bạn lung tung nữa, nhưng rồi chợt nhận ra mình chẳng có tư cách gì cả. Bước ra xe thì thấy Hồng Quân vẫn đứng đó, khuôn mặt hắn ta u ám hẳn.

- Anh là ai?

Hắn ta hỏi, vừa nhìn đã biết người đàn ông này không đơn giản, từ sắc mặt đến khí chất toát ra từ anh. Khôi Vĩ nhìn hắn ta, hai tay đút vào túi quần, khuôn mặt bình tĩnh nói:

- Đừng đến gần cô ấy nữa, là lời cảnh báo đấy!

Giọng nói lạnh băng khiến đối phương tụt cả ý chí, anh quay người bước vào xe. Bỏ lại Hồng Quân đứng đó với vẻ mặt u ám.

Những ngày tiếp theo, Lý Khôi Vĩ bắt đầu làm việc điên cuồng, xử lí những công việc còn dang dở. Hôm nay tâm tình anh rất tốt, vừa kí được hợp đồng lớn. Ngồi trong phòng làm việc, Khôi Vĩ đang suy nghĩ về việc hợp tác với Bạch Minh Phong trong dự án tiếp theo. Cả hai đều rất hứng thú, đây là một dự án lớn nên chiều nay cả hai đã hẹn gặp và bàn tiếp về việc này.

À đúng rồi, đã hơn một tuần anh chưa gặp cô từ sau bữa cơm hôm ấy. Vừa nghĩ đến người con gái này, trong lòng anh không ít lo lắng. Cuộc sống độc lập của cô, thật ra nhìn vào tưởng chừng rất dễ dàng nhưng qua cách cô ăn uống và sau khoảng thời gian mới gặp lại, anh nhận ra cô xuống cân không ít.

Năm đó, sau hôn lễ của Trang Hoàng Nhật và Kha Thảo Như ( Bạch Hạ Băng) anh đã rời đi. Lý do ư? Nếu lấy lý do đi học tập lấy thêm kinh nghiệm thì là nói dối. Là vì...

- Tổng giám đốc!

Thư kí bên ngoài gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

- Vào đi!

Thư kí thông báo về cuộc hẹn buổi chiều và lịch trình vào ngày mai. Dù gì cũng gần đến giờ, anh cùng thư kí bàn giao công việc rồi bảo cô ta đi chuẩn bị xe. Lý Khôi Vĩ được nhiều người kính nể, vì suốt bao năm qua anh đã lăn lộn ngoài xã hội. Người cha đáng kính của anh đẩy anh ra, rời khỏi vòng tay săn sóc của gia đình để bản thân anh tự đứng lên. Tuổi đã 30, đàn ông ở độ tuổi này rất hấp dẫn phụ nữ. Lý Khôi Vĩ cũng vậy. Gia thế, vẻ ngoài, công việc cái gì anh cũng có đủ cả. Nhiều người tiếp cận anh, nhưng chẳng ai thành công cả. Bạn bè có người còn bảo anh lãnh cảm, nghe thế anh chỉ cười không nói gì. Thật ra, họ đâu biết từ lâu trong lòng anh đã có người khác..

Đi đến nơi hẹn gặp, Lý Khôi Vĩ đã thấy Đại Ngọc cùng Bạch Minh Phong ngồi đó. Lý Khôi Vĩ đi cùng thư kí của mình, An Thy.

- Xin chào!

Anh nở nụ cười, cô còn đang đọc đi đọc lại tài liệu về dự án thì nghe tiếng anh nên ngẩng lên, vừa vặn chạm mắt nhau. Nhanh chóng rời mắt, cô nở nụ cười thân thiện.

Hai bên sau khi chào hỏi, món ăn được bày ra nhìn rất bắt mắt. Vì đã thân thiết nên nói là cuộc nói chuyện làm ăn nhưng cũng như bình thường, áp lực cũng chẳng có. Thật ra hợp tác với người quen là một việc được nhiều người cho là không nên, vì lợi nhuận, lợi ích mà có thể làm rạn
nứt mối quan hệ. Nhưng với Bạch Minh Phong lẫn Lý Khôi Vĩ thì không như thế, họ là những người tuổi trẻ tài cao, trước khi gặp mặt để bàn chuyện thì đã suy nghĩ rất kĩ về lợi ích của mình lẫn đối phương.

Vì vậy cả quá trình, hai bên chỉ cân nhắc lại và thống nhất ý kiến, mọi chuyện trải qua vô cùng thuận lợi. Bản hợp đồng chỉ cần đem đi sửa lại vài chi tiết nhỏ là có thể đem kí.

Lý Khôi Vĩ suốt buổi nhìn sang cô, dường như tâm trạng cô đang rất tốt, rất tươi tắn. Cô trò chuyện cùng An Thy, cười nói rất vui vẻ. Nụ cười của cô tựa như đoá hoa nở giữa mùa đông, làm cho người khác say mê..

- Khôi Vĩ.

Bạch Minh Phong thấy Khôi Vĩ cứ ngồi ngẩn ra liền kéo về thực tại. Nhìn xem nhìn xem, bàn chuyện làm ăn là gì chứ? Chẳng phải tên Khôi Vĩ này đang dần dần rơi vào lưới tình với thư kí đối phương sao?

Lý Khôi Vĩ thôi không nhìn cô nữa, hắng giọng rồi cười cười:

- Chúng ta nói đến đâu rồi?

Bạch Minh Phong chỉ lắc đầu, cụng ly với anh ta:

- Khi nào bản hợp đồng xong, tôi sẽ kêu Ngọc đem sang!

- Được.

Khôi Vĩ vui vẻ.

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ như thế đấy, và một tuần sau đó Đại Ngọc đi đến nơi làm việc của anh. Khi ấy vì gấp gáp, trời lại bắt đầu chuyển mưa nên cô quên mất mình chưa hẹn trước liền chạy đến công ty anh.

- Đại Ngọc, cô đến có chuyện gì sao?

An Thy đang buồn chán thì thấy Đại Ngọc đi tới, nhìn là biết đã bị mắc mưa.

- Thật xin lỗi đã không hẹn trước, tôi muốn gặp Lý tổng để nói về bản hợp đồng.

Cô cười gượng, may mà bản hợp đồng không ướt nếu không lại bị Minh Phong la cho một trận!

- Tổng giám đốc đang họp sắp xong rồi, làm phiền cô ra kia ngồi đợi một chút.

An Thy nở nụ cười chuyên nghiệp, thật ra cô không dám đưa Đại Ngọc vào phòng làm việc của tổng giám đốc vì anh không thích ai vào khi chưa có sự cho phép. Lần trước có người sang bàn chuyện làm ăn, đi thẳng vào phòng làm việc và sau đó.... Không có sau đó nữa!

Đại Ngọc gật đầu đi về phía ghế ngồi đợi. Vừa ướt mưa, lại thêm máy điều hoà khiến cô không khỏi rùng mình vì cái lạnh. Thật đáng ghét, không phải mùa mưa cơ mà, sao lại phải mưa chứ?

Còn đang tự trách bản thân mình xui xẻo thì đã nghe giọng nói cất lên:

- Đại Ngọc?

Cô quay sang thì thấy Lý Khôi Vĩ đứng đó, trong bộ vest đen tôn lên thân hình, toát lên một loại khí chất khiến người ta phải lùi bước.

- Sao không đưa cô ấy vào trong?

Lý Khôi Vĩ nhìn cô ướt mưa lại còn ngồi dưới điều hoà, quay sang nghiêm mặt hỏi An Thy. An Thy trả lời:

- Lần trước tổng giám đốc có dặn không có tổng giám đốc trong phòng thì không ai được vào!

Không phải lỗi của tôi, Lý tổng anh đừng nhìn tôi bằng đôi mắt giết người ấy được không? An Thy khóc trong lòng.

- Đại Ngọc, mau vào đi!

Lý Khôi Vĩ mở cửa cho cô, Đại Ngọc từng bước đi vào trong. Nhìn cảnh này, An Thy không khỏi há hốc mồm. Vị này thường ngày lạnh như tờ giấy, nay lại đối xử với cô gái này rất ân cần, phải chăng....

- An Thy mau pha cho tôi ly sữa nóng... À còn nữa, lần sau nếu là cô ấy thì cứ đưa vào!

Được rồi, rõ ràng là có gì đó rất mờ ám mà.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện