Hoàng Hôn: Lỡ Hẹn Chân Trời

Chương 4: Anh say rượu


trước sau

Vào trong anh không nói gì đến bản hợp đồng cả, chỉ đi thẳng một mạch vào căn phòng nghỉ ở trong. Phòng làm việc của anh mang đến cho người ta cảm giác căng thẳng, nó thể hiện rõ tính cách của chủ nhân. Màu chủ đạo là màu trắng, tất cả đều được sắp xếp rất tỉ mỉ, từ bàn làm việc, bàn tiếp khách cho đến giá sách.

Cô khẽ rùng mình, điều hoà trong này còn lạnh hơn ở bên ngoài, dường như anh không chịu được nóng nên lúc nào cũng bật điều hoà thấp. Mà chẳng phải từ bản thân anh ta đã có khí lạnh sao, còn thêm nhiệt độ thấp thế này, muốn người ta chết cóng sao?

Còn đang đứng ngẩn ra thì đã nghe giọng nói không mấy vui vẻ:

- Còn đứng đó làm gì, mau ngồi xuống?

Từ phía sau anh cầm cái khăn đến, nhíu mày nhìn cô. Vừa ngại vừa luống cuống, cô đi về phía ghế thì trượt chân. Tưởng mặt đã đập vào cạnh ghế thì ai đó đã ôm cô vào lòng. Tim đập loạn xa, bên tai có giọng nói vang lên:

- Em cẩn thận một chút...

Hơi thở của anh, cô có thể cảm nhận được. Nhanh chóng rời khỏi vòng tay của anh, cô cười gượng gật đầu. Còn chưa kịp ngồi xuống đã nghe anh nói tiếp:

- Mau lau khô tóc em đi..

- À không cần đâu, chỉ là dính tí nước mưa thôi - Cô từ chối

- Tính ương bướng khi nào mới bỏ được hả?

Không nhiều lời, anh bước tới cầm khăn lau tóc cho cô. Động tác nhẹ nhàng, cẩn thận như đang vuốt ve mèo con. Cô cảm thấy tim mình gần như nổ tung, liền giật lấy rồi bảo tự mình làm. Anh cũng không phản ứng lại, rồi mắt nhìn xuống trang phục của đối phương. Áo sơ mi dính nước mưa ôm sát vào cơ thể làm lộ rõ cả màu áo ngực, bỗng anh nghĩ đến việc cô trong tình trạng này đi đến phòng làm việc, không biết bao nhiêu tên đàn ông đã nhòm ngó cô rồi. Nghĩ đến đây, anh khẽ nhíu mày.

Cô cảm giác được một ánh mắt nóng bỏng nhìn mình, biết rõ từ nãy đến giờ Khôi Vĩ không dời mắt. Rồi anh ta khoác áo của mình lên cho Đại Ngọc, bị bất ngờ nên cô quay lại, chạm mắt với anh nhưng Khôi Vĩ không thèm mở miệng giải thích.

Tiếng gõ cửa khiến hai người thôi không nhìn nhau nữa, Khôi Vĩ nói:

- Vào đi

An Thy đi vào không khỏi liếc mắt nhìn hai người trong phòng, đặc biệt dừng mắt ở cái áo của tổng giám đốc trên vai Đại Ngọc. An Thy nhìn ra sự quan tâm đặc biệt mà Lý Khôi Vĩ dành cho cô thư kí kia, liền đặt ly sữa nóng lên bàn rồi nhanh chóng lui ra ngoài.

- Sau này nếu trời mưa thì không cần vội vã đến đâu, không ai giục em cả.

Khôi Vĩ đưa ly sữa đến trước mặt cô, ôn tồn nói. Đại Ngọc nhận lấy, uống một ngụm đã cảm thấy cơ thể ấm lên hẳn.

- Em đi bằng gì đến đây?

Khôi Vĩ không tin rằng cô đi taxi lại có thể ướt đến vậy. Đại Ngọc đáp:

- Taxi, giữa đường lại kẹt xe nên đành đi bộ.

- Lần sau không cần như vậy, đến trễ thì gọi cho anh một tiếng là được!

Không phải gọi cho An Thy mà là gọi cho anh. Chỉ cần câu này cũng đủ để tim đập ngày càng nhanh. Đại Ngọc không nói gì, lấy bản hợp đồng từ giỏ xách đưa cho anh:

- Đây là bản hợp đồng, Lý tổng xem qua xem có chỗ nào sai xót, có chỗ nào cần sửa chữa không ạ?

Thái độ cô không nhiệt tình, xem đối phương là một đối tác làm ăn không hơn không kém. Lý Khôi Vĩ nhận lấy, anh không ngạc nhiên gì với thái độ này của cô. Đối với công việc, anh lẫn cô vẫn luôn nghiêm túc.

Trong lúc Khôi Vĩ đang chăm chú xem hợp đồng thì cô đã lén nhìn anh mấy lần, như một con mèo con nhìn trộm miếng cá ngon lành vậy. Khôi Vĩ, anh ta luôn mang trên mình nét điềm tĩnh, đôi mắt đen sâu hun hút như muốn hút đối phương vào. Anh ta cao tầm một mét tám bảy hoặc một mét tám chín. Khi cô đứng cạnh chỉ bằng vai anh nên có cảm giác mình nhỏ bé hẳn.

- Nhìn chằm chằm anh như vậy, có phải tôi nên tự hào vì mình có sức hấp dẫn với em không?

Khôi Vĩ trêu ghẹo khiến cô đỏ mặt, cô không chịu thua liền nói:

- Đừng có tưởng bở!

Anh chỉ cười không nói gì, sau đó đặt hợp đồng xuống bàn. Cô im lặng đợi anh nói:

- Hợp đồng không có vấn đề gì cả...

Ừ đương nhiên, cô đã bị Bạch Minh Phong sửa đi sửa lại đến mức ngón tay muốn rụng ra cơ mà!

- Nhưng em thì có vấn đề

Ừ đương nhiên, cô...........

- Tôi?

Cô tròn xoe mắt nhìn anh

- Ừ!

Khôi Vĩ gật đầu

- Tôi có vấn đề ở chỗ nào chứ?

Cô nhíu mày

- Rốt cuộc giữa em và Hồng Quân là quan hệ gì?

Lúc đầu anh để tâm một chút về người đàn ông này nhưng khi thấy thái độ của cô thì cũng không nhắc đến nữa. Nhưng hôm đó đến khi thấy Hồng Quân đến trước nhà cô, đứng
trước mặt anh xưng rằng là bạn trai tương lai. Thật lúc đó anh chỉ muốn bóp chết hắn ta!

Không phải anh không tin cô, không tin vào biểu hiện vào ngày hôm đó nhưng anh muốn chính miệng cô nói về mối quan hệ đó. Nếu không, anh sẽ khó chịu đến chết mất

- Lý tổng, đây là việc cá nhân của tôi không liên quan đến công việc!

Đại Ngọc từ chối trả lời, mặc dù sắc mặt của Lý Khôi Vĩ ngày càng khó coi. Đôi mắt uy nghiêm, anh chau mày tâm trạng tệ đi.

- Nếu không còn vấn đề gì nữa thì tôi xin phép.

Cô đứng lên, chẳng muốn ngồi đây đón nhận ánh mắt đầy uy hiếp của anh nữa. Vừa cầm bản hợp đồng thì anh đồng thời cũng cầm đầu bên kia:

- Đại Ngọc, trong thời gian tôi đi em đã dây dưa với bao nhiêu người rồi?

Anh như cười như không, ngữ khí có phần tức giận. Cô nhìn anh, khẽ cười rồi đáp lại một cách tự nhiên:

- Vậy trong thời gian anh đi, đã lên giường với bao nhiêu người rồi?

Nói rồi cô giật lấy hợp đồng, cúi đầu rồi nở nụ cười chuyên nghiệp:

- Thời gian hẹn kí hợp đồng chúng tôi sẽ thông báo lại với thư kí của Lý tổng sau. Cảm ơn vì đã hợp tác!

Cô cởi áo vest của anh ra đặt lại trên ghế cùng chiếc khăn, rồi bước ra về. Để mặc Khôi Vĩ với sự trầm mặc, tức giận.

Trời mưa không ngớt, từng đợt mưa cứ nhắm thẳng vào cô mà tạt vào. Bắt một chiếc taxi, cô ra về với nỗi muộn phiền...

Về đến công ty, cô vào phòng làm việc của Bạch Minh Phong báo cáo. Sau khi bàn giao công việc lẫn ngày hẹn kí kết, cô quay người bước ra thì Bạch Minh Phong nói:

- Có phải...em và Lý Khôi Vĩ xảy ra chuyện không?

Cô dừng bước, hít một hơi thật sâu rồi lắc đầu. Bạch Minh Phong thấy vậy cũng không hỏi thêm, bảo đã hết giờ làm việc nên cô hãy về sớm không cần chờ.

Ai cũng vậy cả, ai cũng có một người mình yêu sâu đậm, vì yêu quá sâu đậm nên tàn nhẫn làm tổn thương lẫn nhau...

Trong quán bar, ở một góc tối có một chàng trai uống đến say khướt, bên cạnh có cô gái phong tình lẳng lơ:

- Thiếu gia, lâu rồi mới thấy anh trở lại đó nha. Đáng ghét quá hà, đi lâu như vậy có nhớ người ta không?

Cô ả lẳng lơ, bàn tay không yên phận lướt trên thân hình săn chắc kia. Anh uống cạn chai rượu trên tay, nhíu mày nhìn rồi đẩy cô ả ra.

- Cút khỏi mắt tôi!

Lý Khôi Vĩ gầm lên, tâm trạng rất tệ. Sau khi cô ta đi, anh lại tiếp tục uống. Trong đầu cứ lẩn quẩn câu hỏi ấy, cô đang chất vấn anh? Có phải cô hận anh lắm đúng không? Liệu cô đã yêu người khác rồi?

Hàng ngàn câu hỏi hiện lên trong đầu, rồi anh nhớ đến khuôn mặt ấy..

Cô có nụ cười tràn ngập sức sống, nụ cười đẹp đến nỗi người ta phải si mê. Thân hình đẹp đến nỗi người ta nhìn đến đã thèm khát.

Cô hỏi anh đã lên giường với bao nhiêu người rồi? Trong mắt cô khi ấy ngập tràn chua xót, tâm hồn nhỏ bé ấy trầy xướt..

Bỗng anh thấy hối hận rồi, hối hận khi năm đó bỏ đi, bỏ lại người con gái đó, bỏ lại cả những hồi ức...

Lý Khôi Vĩ say khướt, uống mãi không ngừng hệt như con sâu rượu vậy. Rồi anh có cảm giác muốn thấy cô, muốn thấy người con gái ấy. Anh đứng lên để tiền xuống bàn, bước ra khỏi quán bar. Chạy xe đến nhà cô, không kiên dè mà đi thẳng đến cửa. Đã hơn 1g sáng, hình như cô đang ngủ. Anh không gõ cửa, chỉ gọi điện thoại cho cô..

- Có biết bây giờ là mấy giờ không hả? Có để cho người ta ngủ không!?

Tiếng cô quát qua điện thoại khiến anh phì cười, rồi đáp:

- Ra mở cửa!

Không đợi cô trả lời anh cúp máy. Trong nhà sáng đèn, một lát sau cô đã mở cửa. Nhưng cô không ngờ người đứng trước mặt mình

Anh cao lớn, che khuất cả cô. Mùi rượu thoang thoảng từ người anh, dường như vừa uống rượu về. Nhưng sao lại tìm đến đây?

- Anh điên à, biết bây giờ là mấy giờ không?

Cô nhíu mày, đỡ thân hình to lớn đang đứng không vững kìa. Bỗng anh đưa tay kéo cô ôm vào lòng, tha thiết nói:

- Ngoài nơi này, tôi chẳng biết phải đi đâu cả.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện