Hoàng Hôn: Lỡ Hẹn Chân Trời

Chương 5: Bốn năm về trước


trước sau

Con tim nhỏ rung động, Đại Ngọc ngửi được mùi rượu nồng nặc từ anh, dường như anh đã uống rất nhiều. Cả người anh tựa vào cô, miệng lẩm bẩm:

- Anh không có uống nhiều, tuyệt đối không làm gì em đâu...

Này anh trai, cả người toát ra mùi rượu cách 100m cũng ngửi thấy, lại còn nói uống không nhiều!

Cô nhíu mày, đỡ cả thân to lớn của anh rồi bảo:

- Anh mau về nhà đi, khuya rồi!

- Không về đâu, không thích~

-....ngày mai anh tỉnh lại, tôi một chân đạp chết cái tính của anh!

Miệng thì nói lời khó nghe, nhưng hành động thì ngược lại. Cô từng bước nặng nề lôi Lý Khôi Vĩ vào trong, cô cũng không muốn nhìn thấy anh nằm trước nhà mình, hoặc bên lề đường. Đặt anh nằm trên ghế sofa, cô xuống bếp nấu trà giải rượu.

Trong khi đó, Lý Khôi Vĩ không say mèm như cô nghĩ, anh vẫn còn ý thức được, vẫn còn có thể đi đến đây, đỗ xe đàng hoàng. Cô gái ngốc này, không nhận ra được sao?

Đúng vậy, cô không nhận ra nên mới chu đáo đắp chăn, xuống bếp nấu trà giải rượu, cởi giày cho anh. Thật khiến người ta không khỏi xúc động.

Đại Ngọc cố gắng làm mọi thứ thật nhẹ nhàng, không gây tiếng động để ảnh hưởng đến con sâu rượu kia. Thật ra, cô nhìn bộ dạng say khướt của anh mà không khỏi đau lòng. Vì chuyện gì mà uống đến say như vậy? Vì công việc? Vì chuyện tình cảm....?

Chuyện tình cảm sao? Anh có người yêu rồi?!

Cô ngây người, không cẩn thận làm bỏng tay. Đứng xuýt xoa bàn tay, rồi xử lí thật nhanh, đem trà lên cho anh.

Vừa nhìn thấy cô, Lý Khôi Vĩ đã trở lại bộ dáng bất tỉnh, nhắm nghiền hai mắt. Bên tai chỉ nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng. Rồi có bàn tay lay anh dậy kèm theo giọng nói:

- Anh còn ngủ rồi sao? Mau dậy uống chút trà đi..

Cô nhìn thấy khuôn mặt anh qua ánh trăng, ánh đèn từ phòng ngủ chiếu ra. Không kìm lòng được đưa tay chạm vào mặt nam nhân đẹp đẽ. Bất chợt anh ngồi dậy, nhìn thẳng cô. Bỗng bị nhìn chính diện như vậy khiến cô không kịp ứng phó, càng thêm ngượng ngùng vì hành động của mình, cô hắng giọng rút tay về, nói:

- Trà giải rượu, anh mau uống đi!

Khôi Vĩ nhìn khuôn mặt hồng hồng của cô trong tối khẽ mỉm cười, cầm lấy ly trà uống hết. Cô ngồi im dưới mặt đất, ngước lên nhìn anh. Nhìn thấy Đại Ngọc như vậy, anh không khỏi liên tưởng đến con vậy nhỏ, khiến người ta muốn cưng chiều. Mái tóc dài mượt, làn da trắng, khuôn mặt, đến cả đôi mắt, khiến người ta càng muốn yêu thương. Anh đặt ly trà xuống bàn, nói:

- Cảm ơn, làm phiền em tối nay rồi..

- Không cần khách sáo, tiền trọ sẽ tính rẻ cho Lý tổng.

Thái độ của cô luôn lạnh nhạt, khiến người ta cảm thấy cô kiêu ngạo. Nhưng chẳng ai biết sau lời nói vô tâm lạnh nhạt ấy, lại là ngọn lửa xanh, không bừng cháy nhưng lại rất đẹp, rất ấm, chính là tấm lòng. Khôi Vĩ bật cười, gật đầu đồng ý. Đại Ngọc cũng không nói gì, bưng ly trà trở về bếp. Nhưng khi trở lại đã thấy hắn nằm trên ghế sofa, trông ngủ rất ngoan. Vì chiều cao nên hắn không nằm cái ghế nhỏ, hai chân gác lên thành ghế, tướng ngủ rất xấu.

Cô đi tới, chẳng ngờ hắn lại ngủ nhanh như vậy. Ngồi bệt xuống sàn, ngắm nhìn khuôn mặt tạc tượng thầm bảo sao tên này ngày càng đẹp ra, thật đáng chết!

Buổi chiều, anh hỏi rằng trong thời gian qua, cô đã dây dưa với bao nhiêu người?

Cô hỏi ngược lại, anh đã lên giường với bao nhiêu người rồi?

Khi thốt ra, lòng cô đau như cắt!

Cô, ngày đó 18 tuổi, tuổi đẹp nhất của đời người. Là thanh xuân đáng giá, là hồi ức đẹp đẽ có Lý Khôi Vĩ cùng bước qua. Lúc đó, cô nhận ra mình đã say nắng anh, muốn bên cạnh anh cả đời. Còn Khôi Vĩ? Cô thật sự không biết..

Rồi 5 năm tiếp theo, khi cô 23 tuổi đã nhận ra bản thân đã yêu Khôi Vĩ, yêu một cách tha thiết. Thế nhưng, vào ngày hôn lễ của người bạn thân Kha Thảo Như, cũng là ngày cô chấp nhận buông bỏ. Cô tận mắt nhìn thấy, anh đang ôm một người con gái khác, cô ta khóc nức nở như mèo con rúc vào lòng anh. Cô tận tai nghe được lời cô ấy nói: Lý Khôi Vĩ, tại sao chúng ta không thể quay lại? Em yêu anh, yêu anh đến đau lòng vậy thì tại sao không quay lại? Lý Khôi Vĩ, em yêu anh, yêu anh rất nhiều

Cô chỉ thấy Khôi Vĩ
im lặng, không trả lời. Khi đó cô còn đứng không vững, loạng choạng rời đi mà hai tai còn vang vảng tiếng khóc nức nở của người con gái đó. Rồi đến cuối bữa tiệc, Lý Khôi Vĩ tìm cô. Anh lại hỏi: Đại Ngọc, em có thích anh không?

Cô lòng đau như cắt, chỉ trả lời một từ không. Chỉ thấy khuôn mặt tối sầm của anh, cùng với giọng nói đau lòng:

- Em không thích anh, vậy thì tháng ngày qua là gì? Đại Ngọc, đến cuối cùng anh làm tất cả vì em, em vẫn không chút động lòng sao?

Cô vừa tức giận, lại còn cảm nhận được trái tim đang nhói lên từng cơn, đáp:

- Chẳng qua chỉ là vài phút rung động, cớ chi phải giữ trong lòng. Đoạn tình cảm này cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu, chi bằng kết thúc sớm, cả hai không phải đau lòng. Mỹ nhân bên cạnh anh không thiếu, tài sắc vẹn toàn lại xứng đôi, cần chi đến một kẻ cọc cằn lạnh nhạt như tôi.

Mặt của anh tối dần theo lời nói, bên tai cô nghe thấy tiếng nói giận dữ:

- Em vẫn vậy, vẫn xem tình cảm tôi là món đồ chơi mặc cho em chà đạp. Trần Đại Ngọc, em quả là vô tình!

Nói rồi anh bỏ đi, để mặc cô ở đó với tâm hồn đầy lỗ thủng. Nhìn theo bóng lưng anh, cô biết đoạn tình cảm này chẳng thể níu giữ. Chi bằng để anh cùng người con gái kia, người có thể đem đến hạnh phúc cho anh, sống trọn cuộc đời này!

Rồi ngày hôm sau, cô nghe nói anh ra nước ngoài, chẳng ai liên lạc được. Rồi hai năm sau cô lại nghe người ta nhắc đến cái tên Lý Khôi Vĩ trên TV, thì ra anh đang học kinh doanh để quản lý tập đoàn của gia đình. Thật tốt, đó là những gì cô nghĩ khi đó.

Chỉ biết rằng 4 năm không có anh ở đây, cô đã kiên cường hơn. Giờ đây, anh lại một lần nữa ở đây, ngay trước mắt cô..

Ông trời quả biết trêu người! Khi đó, cô tức giận vì anh ôm người con gái khác, nghe người đó khóc nức nở oán trách anh. Cô không chần chừ mà tuyệt đường tình với anh, không hỏi rõ câu chuyện, cũng chẳng ở lại xem anh trả lời người ta thế nào. Nhưng bây giờ đây, cũng chẳng còn quan trọng nữa..

Vì cô đã không còn yêu anh sâu đậm nữa. 4 năm qua, đủ để cô tự mình chấp vá tổn thương, tự minh bôi đi hình ảnh của Lý Khôi Vĩ trong tâm trí.

Nhưng cô không biết, Lý Khôi Vĩ 4 năm qua không ngày nào không nhớ đến cô. Nhớ đến nụ cười, giọng nói đến những lúc cô tức giận mắng anh suốt ngày uống rượu. " Xa mặt cách lòng ", câu này chẳng đúng với Khôi Vĩ. Vì 4 năm qua, anh nhận ra mình ngày càng yêu cô tha thiết. Năm đầu tiên, anh lao đầu vào công việc để quên đi hình bóng cô. Rồi năm thứ 2, anh lại nhận được tin từ cô qua vài người bạn. Rồi năm thứ 3, anh sai người theo dõi cô, anh muốn biết cô sống có tốt không, liệu không có anh có phải cô sẽ sống tốt hơn không. Rồi năm thứ 4, anh giờ đã đủ trưởng thành, quyết định quay về chấp vá đoạn tình cảm này, ngồi lên vị trí tổng giám đốc.

Lý Khôi Vĩ nằm trên ghế, he hé mắt nhìn người con gái trước mặt. Đại Ngọc ngây người nhìn anh, rồi một lâu ngủ gật..

Anh cười khẽ, dường như cô đã mệt lắm rồi. Từ từ ngồi dậy rồi bế cô vào phòng, men rượu trên người không khiến anh yếu đi, bước chân vững vàng. Đặt cô xuống giường, anh khẽ vuốt mái tóc:

- Đại Ngọc, em nói xem tôi phải làm sao bây giờ?

Anh vì cô đau lòng, cô vì anh đau lòng. Nhưng chẳng ai hay biết, chỉ chính bản thân họ. Vậy liệu tình cảm này có được cứu giãn? Lý Khôi Vĩ anh liệu có đủ kiên nhẫn đem cô trở về mà yêu thương? Hay liệu cô có đủ can đảm để yêu anh, người đã gây ra vết thương chằng chịt trong lòng cô?

Đó là tương lai, chẳng ai biết trước được cả..

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện