Buổi chiều Trì Y Y ra ngoài gặp mấy đối tác với chị A.
Đến khi công việc xong xuôi, lúc trở về ngõ Du Dân thì trời đã tối, cô vốn định vào quán đồ xào ở đầu ngõ tùy tiện ăn chút gì đó, lại nghĩ ra hôm nay Triệu Hi từ huyện Tiểu Trì về nên lập tức bỏ suy nghĩ ăn cơm bên ngoài, mà đi thẳng về nhà trọ.
Vừa mở cửa ra, Trì Y Y đã ngửi thấy mùi thức ăn, cô đi đến phòng bếp nhỏ, quả nhiên nhìn thấy Triệu Hi đang bận bịu ở bên trong.
Triệu Hi nghe thấy tiếng thì quay đầu lại, cười cười, “Cậu về rồi à, chờ chút nhé, tớ đang làm rau trộn.”
Trì Y Y nhìn cô ấy đeo tạp dề, mái tóc dài xõa tung, hoàn toàn là dáng vẻ dịu dàng khi ở nhà thì không khỏi cảm thán: “Cậu đúng là cô Tấm của tớ.”
“Được rồi, cậu bưng canh vào đi.”
“Ok.”
Trong lúc Trì Y Y về phòng thay quần áo ở nhà, Triệu Hi đã trộn rau xong, cô ấy lấy hai cái bát, quay đầu hỏi Trì Y Y: “Ăn canh trước hay là cơm trước?”
“Ăn canh.” Trì Y Y đến bên cạnh bàn ăn cúi đầu nhìn một cái, bốn món mặn một canh, có mặn có chay, chỉ nhìn cũng thấy thèm, “Vừa giỏi việc nước lại đảm việc nhà, không biết sau này anh nào có số hưởng đây.”
Triệu Hi cụp mắt, múc chén canh hạt sen cho Trì Y Y, nhắc nhở cô: “Vẫn hơi nóng, cậu uống từ từ thôi.”
Cô ấy cởi tạp dề rồi ngồi xuống, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Trì Y Y, hỏi: “Đi cắt chỉ chưa?”
“Đi hôm qua rồi.” Trì Y Y uống một ngụm canh, vừa thè đầu lưỡi bị bỏng ra vừa nói: “Tối qua Lâm An còn mời tớ ăn cơm.”
Ánh mắt Triệu Hi ảm đạm, mím môi dưới, do dự một lát mới nói: “… Hình như Lâm An thích cậu.”
“Ừ, lúc trước anh ấy muốn theo đuổi tớ, không phải lần trước tới đã nói với cậu là muốn tìm được bạn trời đời tiếp theo rồi mới về gặp Bảo Trân sao, tớ vốn cảm thấy Lâm An rất thích hợp.” Trì Y Y rất thoải mái, không giấu giếm cái gì.
“Đúng là rất thích hợp.” Triệu Hi kéo khóe miệng xuống dưới, “Con người anh ấy không tệ.”
“Không phải cậu mới chỉ gặp anh ấy vào lần trước sao?”
“… Lúc anh ấy còn đi học tính cách đã rất tốt, còn rất thích cậu nữa.”
Trì Y Y hiểu ra, “Tớ nhớ ra rồi, năm đầu cấp hai người đều là lớp trưởng, thường xuyên đi họp cùng nhau.”
Triệu Hi im lặng, qua một lát lại hỏi: “Anh ấy… Có nhắc tới chuyện trước kia với cậu không?”
Trì Y Y gật đầu, “Hình như anh ấy vẫn rất hoài niệm về thời còn đi học, cậu có nhớ không? Sau khi nhà anh ấy chuyển đi, không phải có một khoảng thời gian anh ấy vẫn viết thư cho tớ sao, tớ còn cho cậu xem đấy.”
Trong lòng Triệu Hi dâng lên sự hồi hộp.
“Lâm An đã nhắc tới chuyện thư từ mấy lần liền, nói thật tớ đã quên anh ấy viết cái gì, cũng quên mất là tớ trả lời như thế nào.
Anh ấy nói trong thư tớ còn từng khích lệ anh ấy, nhưng tớ hoàn toàn không có ấn tượng gì cả.”
Triệu Hi mất tập trung, cứ nhét cơm vào miệng một cách máy móc.
Tinh bột sau khi bị nhai nát không còn một chút vị ngọt nào, cô ấy còn tưởng là nàng enzym trong nước bọt của mình không đủ.
“Cậu cứ ăn mỗi cơm làm gì, ăn thức ăn đi.” Trì Y Y gắp một miếng thịt cho Triệu Hi, cô ăn canh xong thì xới thêm một bát cơm, nói tiếp: “Con người Lâm An rất tốt, nhưng mà…”
Trì Y Y ngừng một lát mới nói tiếp: “Tớ và anh ấy không hợp.”
“Hả?” Triệu Hi bỗng ngẩng đầu, vẻ mặt đầy kinh ngạc, “Tại sao?”
“Hôm qua tớ đi ăn với anh ấy, anh ấy hỏi tớ thi đỗ Nhất Trung tại sao lại không học đại học.” Trì Y Y nhớ tới việc này còn cảm thấy buồn cười, “Không biết anh ấy nghe nhầm từ đâu nữa, cứ tưởng tớ là phụ nữ trí thức, anh ấy cũng không nghĩ xem kết quả học tập hồi cấp hai của tớ kém đến mức nào.”
“Cậu không nhìn thấy biểu cảm của Lâm An khi biết tớ không học đại học là như thế nào đâu.
Kiểu vừa phức tạp, vừa giật mình lại còn khó hiểu nữa.” Trì Y Y không để việc này ở trong lòng, cho nên còn có thể nói đùa, “Chắc ảo tưởng của anh ấy về tớ đã tan vỡ rồi, tớ thấy sau này anh ấy sẽ không tìm tớ nữa.”
“Không phải đâu, Lâm An không phải người như vậy.” Triệu Hi vội la lên.
Bàn tay đang cầm đũa của Trì Y Y dừng lại.
Cô quay đầu nhìn Triệu Hi, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ, “Tiểu Hi, cậu làm sao thế?”
Triệu Hi cắn môi, buông đũa xuống như làm ra quyết định gì đó.
Cô ấy nhìn Trì Y Y, nghiêm túc nói: “Y Y, tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
Cô ấy đứng dậy kéo vali hành lý của mình từ trong phòng dành cho khách ra, mở ra cho Trì Y Y xem.
Trì Y Y cúi đầu nhìn thấy gần một nửa vali thư.
Cô ngồi xổm xuống, cầm lấy mấy lá thư nhìn một chút, người gửi thư là Lâm An, người nhận thư thế mà là cô.
Cô trợn to mắt, “Đây là… Thư Lâm An gửi cho cậu?”
Triệu Hi gật đầu.
“Vậy tại sao lại viết tên tớ?” Lúc Trì Y Y hỏi ra khỏi miệng đã hiểu được đại khái tại sao lại thế này.
Vẻ mặt Triệu Hi hổ thẹn, không dám nhìn thẳng mặt Trì Y Y, cô ấy ôm đầu gối, cúi đầu nói: “Hồi lớp 8, sau khi Lâm An chuyển đi đã viết thư cho cậu, cậu chỉ trả lời anh ấy mấy bức rồi lười không viết nữa.
Tớ sợ Lâm An không nhận được thư của cậu sẽ thất vọng, nên đã…”
“Đã thay tớ hồi âm?”
Triệu Hi cảm thấy lời Trì Y Y nói giống như quả cân trực tiếp đè lên cổ cô ấy, làm cô ấy không dám ngẩng đầu.
Trì Y Y vẫn đang trong bàng hoàng, cô lật xem những lá thư kia, địa chỉ nhận thư đã thay đổi từ trường cấp hai ở huyện Tiểu Trì thành trường cấp ba Nhất Trung.
Từ năm lớp 8 đến tận lớp 12, Lâm An và Triệu Hi lại có thể viết thư trong suốt 5 năm liền.
“Thảo nào.” Giờ Trì Y Y xem như đã hiều, “Thảo nào Lâm An luôn nhắc tới chuyện thư từ.”
“Tớ xin lỗi Y Y.” Giọng Triệu Hi tràn đầy áy náy.
“Cậu nói xin lỗi tớ làm gì?” Trì Y Y khẽ vỗ lên bả vai Triệu Hi, ý bảo cô ấy ngẩng đầu, “Cái này có gì mà phải xin lỗi chứ, cũng không phải chuyện to tát gì.”
Triệu Hi chậm rãi ngẩng đầu lên, hai mắt ướt nhẹp, khụt khịt mũi rồi dè dặt hỏi: “Cậu không tức giận sao?”
“Tớ giận cái gì chứ?”
“… Chuyện tớ giả mạo cậu viết thư cho Lâm An.”
Trì Y Y rướn thẳng vai, “Tớ cũng không phải người nổi tiếng, dù giả mạo thì tớ cũng không thiếu miếng thịt nào.
Với lại, lúc nhỏ tớ cũng thường mượn tên cậu để lừa Bảo Trân, sau đó tự mình chạy đi chơi còn gì.”
“Nhưng mà…” Giọng Triệu Hi nghẹn ngào.
Trì Y Y nhìn Triệu Hi, một lời nói trúng tim đen: “Có phải cậu thích Lâm An không?”
Triệu Hi sợ tới mức bật khóc.
Trì Y Y hiểu ra, suy nghĩ một chút lại hỏi: “Thích anh ấy từ lúc nào?”
Cô nhìn thấy ánh mắt của Triệu Hi đang nhìn mình, thì trực tiếp đưa ra phương án lựa chọn, “Trước hay là sau khi tớ và anh ấy mến nhau?”
Triệu Hi mím môi, một lúc lâu mới ngập ngừng nói: “Hồi lớp 6 tớ và anh ấy từng tham gia một cuộc thi viết văn.”
Trì Y Y kinh ngạc, “Cậu biết yêu sớm thế á, sao không nói với tớ câu nào?”
Triệu Hi co lại thành một cục, “Lúc tớ đi thi về đã kể với cậu là có một bạn nam đạt giải nhất, tớ rất thích bài văn anh ấy viết.”
Trì Y Y nghẹn lời, sờ mũi nói: “Thì ra bạn nam kia chính là Lâm An.”
Cô thở dài, “Nếu sớm biết cậu thích Lâm An thì tớ đã không theo đuổi anh ấy.”
“Không phải…” Triệu Hi vội xua tay, giọng điệu gấp gáp: “Tớ không phải đang trách cậu… Cậu đừng trách tớ, không đúng, là tớ sai, tớ không nên giấu cậu viết thư cho Lâm An.”
Trì Y Y nhìn bộ dạng nói năng lộn xộn của Triệu Hi thì biết cô ấy thật sự đang tự trách bản thân.
“Cậu có biết tại sao lúc trước tớ theo đuổi Lâm An không?”
“Đương nhiên là, thích anh ấy.”
Trì Y Y lắc đầu, chống cằm nói: “Tớ theo đuổi anh ấy là vì bị chủ nhiệm lớp chọc tức.
Chính là lão đầu hói đáng ghét đó, không có việc gì cũng gọi Bảo Trân tới trường, còn luôn thích lấy Lâm An ra châm chọc tớ, nói tớ là bùn nhão không thể trát tường.
Tớ tức quá nên muốn trả thù, không phải ông ta thích cậu học sinh giỏi Lâm An nhất sao, tớ lại cứ muốn chơi cùng một chỗ với anh ấy đấy, cho ông ta tức chết luôn.”
Triệu Hi trợn to mắt, líu lưỡi không nói được gì, Trì Y