Hôn Khế - Triển Tuyết Phàm

7: Bãi Quan


trước sau


"Trong Hiếu kỳ đính hôn là thân mang tội, ngươi dám để Thành Chi gánh tội! Rốt cuộc ngươi có xem Thành Chi chi là cháu trai không?! Cho dù là đối xử với một người lạ cũng không có nhẫn tâm như vậy! Đệ đệ của ngươi đối với ngươi có nửa phần bất kính, ngươi lại nhẫn tâm đi gài bẫy con trai duy nhất của hắn!" Hoàng thượng vẫn luôn muốn đè xuống lửa giận đã phừng trong lòng, nhưng cứ nhìn cái vẻ mặt mê mang của Cố đại lão gia kia liền không đè xuống được.

Cố đại lão gia thật sự mê mang, đây không giống với những lời người kia nói!
Hoàng thượng đã chán ghét Cố nhị lão gia, người trong nhà Cố gia đều biết.

Ông không thích Cố nhị lão gia, nhưng cũng không nghĩ muốn tới đẩy đệ đệ hắn vào con đường chết, nhưng sau khi đệ đệ chết còn liên lụy Cố gia, ông nhất định không cho phép!
Ông mới chính trực tráng niên, dưới gối còn có nhi tử, vì vậy không thể dùng Cố gia để bù đắp những sai phạm Cố nhị lão gia đã gây ra.

Qua trăm ngày của Cố nhị lão gia, nhất là sau khi Cố nhị thái thái tự tử, ông có thể cảm nhận rõ ràng Hoàng thượng lạnh lùng đối với mình, ông đã cố hết sức dựa theo tâm tư của Hoàng thượng đi làm nhưng vẫn không có chút cải thiện nào.

Đợi cho người đi Nam Sơn trở về, ông liền nhìn thấy một cánh cửa sổ mở ra.

Hoá ra cái chết của Cố nhị thái thái không đủ để xua tan cơn giận của Hoàng thượng.

Đúng rồi, nếu như một nữ nhân không thành công thì vẫn còn Cố Thành Chi, lửa giận của Hoàng thượng cũng có thể dập tắt toàn bộ.

Ông cũng từng do dự, dù sao Cố Thành Chi là đứa con duy nhất của đệ đệ mình, nếu cùng nam nhân thành thân thì về sau sẽ tuyệt hậu.

Nhưng quẻ tượng này chính là ý tứ của Hoàng thượng, lúc ông do dự lại nhớ đến Cố gia, nhớ đến nhi tử.

Hơn nữa người kia từng nói, Hoàng thượng chỉ là muốn cắt đứt con đường làm quan của Cố Thành Chi, không để y cứ đi qua đi lại trước mặt Hoàng thượng, việc này làm tốt thì Hoàng thượng nhất định sẽ có thưởng.

Nếu không ông cũng không mạo hiểm làm cái việc thiên hạ khinh thường đi đính hôn cho Cố Thành Chi đang trong hiếu kỳ, chỉ cần y còn sống về sau ông đưa qua hai thiếp thất vậy ông cũng coi như không phụ lòng Cố nhị lão gia.


Hôm nay trước khi gặp mặt Hoàng thượng, ông còn băn khoăn không biết tâm tình Hoàng thượng có tốt hay không, có định ban thưởng cho mình hay không.

Nhưng ông không bao giờ ngờ đến những gì đang chờ ông là những lời mắng mỏ và một cú đá không báo trước.

"Trẫm đã sớm nói quẻ tượng kia chỉ là nói hưu nói vượn, ngươi còn đem lời trẫm nói coi như gió thoảng bên tai! Là ai cho ngươi lá gan đi kết thân với Sở gia?! Ngươi là tên bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa, một kẻ như ngươi còn mặt mũi nào ở trên đời, ngươi còn mặt mũi nào làm quan trong triều, còn mặt mũi nào gặp đệ đệ dưới chín suối!" Hoàng thượng chỉ là nhìn gã thôi mà lửa giận liền bốc lên đầu, y thật không nghĩ tới Cố đại lão gia có lá gan này coi lời của y như cái rắm!
Cố nhị lão gia kính trọng ca ca thế nào, y vẫn luôn nhìn thấy, cho nên dù là Cố đại lão gia năng lực bình thường, y cũng an bài cho một chức vụ không tồi.

Kết quả, kết quả chính là Cố nhị lão gia vừa mới qua đời mấy tháng, gã liền bức tử Cố nhị thái thái! Gã cho là cản người y phái đến lại thì ý sẽ không tra ra chân tướng sao?! Y vì nể mặt Cố các lão, nể mặt Cố nhị lão gia, nể mặt Cố Thành Chi mà chừa chút thể diện cho Cố gia, kết quả bọn họ cứ như vậy tát vào mặt của Y!
"Ngươi là một kẻ tàn nhẫn, độc ác, ngu dốt, tham lam, sao ta dám để ngươi làm quan hại dân! Người tới!" Hoàng thượng tức đến mức tận cùng chính là lãnh tĩnh trở lại, tức giận với cái thứ xúc sinh này thật lãng phí thời gian và cảm xúc của y, quan trọng nhất là gã căn bản không biết được mình tức giận vì cái gì!
Cái loại này không có mắt không nghe lời gì đó, dựa vào cái gì còn muốn y lưu lại cho ăn triều đình bổng lộc!
Cố đại lão gia hoàn hoàn toàn toàn choáng váng, ông bị hoàng thượng mắng tới đá đi đến đâu óc trì trệ, đã không được đến ban thưởng còn bị tước mất mũ ô sa, ông cũng không biết bản thân nên tìm ai khóc lóc.

Nhìn hoàng thượng truyền xuống ý chỉ sau đó ngồi xuống noãn kháng*, lúc này ông mới hồi phục tinh thần lại, quỳ trên mặt đất cố bò lên phía trước vài bước, kết quả lại bị bọn tiểu thái giám ngăn cản kéo xuống dưới.

*noãn kháng:
Nói giỡn, hoàng thượng còn đang nổi nóng đó, cứ để cho Cố đại lão gia bò qua như vậy, bọn họ còn giữ nổi đầu hay sao!
"Hoàng thượng, hoàng thượng! Thần không có, thần thật không có mà! Thần cho chất tử đính hôn chỉ vì giang sơn xã tắc, chưa từng có nửa điểm tư tâm! Thần, thần..." Cố đại lão gia không qua được, chỉ phải vừa dập đầu vừa khóc lóc kể lể, ông cảm thấy rất oan uổng, mình chưa từng nghĩ tới Hoàng thượng không phải thưởng cho ông, mà là ra mặt cho Cố Thành Chi, nếu biết thế, nếu biết thế...!
Nghe gã nói như vậy, Hoàng thượng lại nổi giận, hận không thể đá gã vài cái.

Cố các lão phẩm hạnh cao thượng, y cũng rất kính trọng ông ấy, kết quả lại sinh ra mốt tên thối nát như vậy! Cố nhị lão gia chưa bao giờ nửa phần bất kính với gã, kết quả gã lại muốn cho đệ đệ duy nhất của mình tuyệt hậu!
"Không có tư tâm?! Lời này nói ra có ai tin?! Ngươi coi trẫm là đồ ngốc sao?! Có những ai từng đến Cố phủ, ngươi cho rằng trẫm tra không được phải không, bọn họ đã nói gì với ngươi cho là trẫm không biết chắc?!" Hoàng thượng thật sự cực kỳ tức giận trợn tròn mắt nhìn tên nói dối kia, vốn đã không muốn tức giận thêm với gã, nhưng bị hắn coi như đồ ngốc trêu đùa như thế, thật tình không thể nhịn được!
Thấy Cố đại lão gia còn muốn khóc lóc kể lể bày tỏ trung tâm, Hoàng thượng chỉ cảm thấy ghê tởm, xua tay nói: "Kéo đi!"
Nhìn gã còn muốn mở miệng, lại cau mày nói: "Bịt miệng!"
Tiểu thái giám tay chân lanh lẹ đè người lại, cầm khăn tay chặn miệng, vài người hợp lực kéo Cố đại lão gia ra.


Trực tiếp đưa người cho đám thị vệ Càn Thanh cung, sau đó mới nói ý tứ của Hoàng thượng cho bọn họ biết, nhìn Cố đại lão gia bị kéo đi, cho đến khi thân ảnh biến mất mới quay vào trong điện.

Lúc này, bầu không khí Càn Thanh cung đã khá hơn nhiều, ít nhất không hề giống trước đó, hơi chút động một chút sẽ bị nổ lây.

Hoàng thượng ngồi ở trên noãn kháng, vẻ mặt còn hơi khó chịu nhưng nhìn chung đã là bình tĩnh lại.

Tiểu thái giám vừa tiến vào điện liền thấy Hoàng thượng nhìn qua, vội vàng trả lời: "Theo lời Hoàng thượng, Cố đại nhân đã bị thị vệ kéo ra khỏi cung rồi."
Sắc mặt Hoàng thượng dịu đi vài phần, sau đó nhăn lại mày suy tư một lát mới nói: "Tuyên Cố Thành Chi tiến cung."
"Vâng" tiểu thái giám lên tiếng đáp liền tính đi ra ngoài, không đợi hắn ta đi ra ngoài, lại nghe hoàng thượng nói: "Từ từ!"
Hắn vội vàng dừng bước lại, đứng ở chỗ cũ chờ hoàng thượng phân phó.

Hoàng thượng nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, thở dài, "Sáng mai đi Cố gia truyền lời, bảo Cố Thành Chi tiến cung."
"Dạ" tiểu thái giám lại lên tiếng, liền cúi đầu trở lại đứng tại chỗ.

Lúc này Hoàng thượng đã hoàn toàn bình tĩnh, trên mặt không nhìn ra một chút cảm xúc nào, một ngón tay cong lại khẽ gõ nhẹ cạnh bàn, ánh mắt hơi hơi nheo lại, trong miệng nhẹ nhàng mà phun ra vài chữ:

"Cố gia, Sở gia..." Sau đó là một tiếng hừ lạnh.

Xung quanh đại tiểu thái giám đều cúi đầu, trong điện yên tĩnh một mảnh.

Lại nói Cố đại lão gia bị thị vệ kéo một đường, thu hút vô số ánh mắt khác thường, tới bên ngoài Hoàng thành bọn thị vệ buông lỏng tay ra, hải tâm giúp gã rút cáu khăn tay trong miệng ra, chắp tay nói: "Đắc tội, bất quá Cố đại nhân cũng biết đây là ý của Thánh thượng."
Cố đại lão gia tức giận đến cả người phát run, giơ tay chỉ vào mấy người trước mặt không nói ra lời, cuối cùng chỉ phải vung tay xoay người rời đi.

Xe ngựa của Cố gia đậu ở ngay bên cạnh, ông muốn chạy nhanh về phủ cùng thương lượng với Cố lão thái thái một chút bây giờ nên làm gì đây.


Mấy tên thị vệ nhìn bóng dáng của Cố đại lão gia rời đi, không chút đồng tình, run rẩy nửa ngày ngay cả cái rắm cũng không có, không trách bị người ta xem thường.

Hoàng thượng coi trọng Cố nhị lão gia bao nhiêu, mấy ngày này trong lòng bọn họ đều rõ ràng, nếu không phải người mất sớm thì một vị trí bên trong Nội các khẳng định sẽ có của hắn.

Mà Cố Thành Chi lại là người chân thành và có năng lực bọn họ đều bội phục, cho dù trong lòng đau sót cũng không nói một tiếng đúng là một người đàn ông.

Đám thị vệ bọn hô cũng coi như là võ quan, đối với tướng lĩnh có thể ra trận giết địch đều có chút hâm mộ.

Cố Thành Chi trung tâm vì nước như vậy, kết quả lại bị đại bá ruột thịt gài bẫy, hiện tại rơi vào khốn cảnh phải lập gia đình, bọn họ cũng chỉ có thể ở trong lòng tiếc hận.

"Được rồi, náo nhiệt xem cũng đủ rồi, nhanh chóng trở về đi thôi." Một thị vệ trong đó nói, mấy người còn lại cũng gật đầu, liền đồng loạt xoay người đi trở về.

Bộ dáng Cố đại lão gia chạy về phủ như lửa cháy đến mông, xuống xe ngựa liền đi thẳng đến viện Cố lão thái thái, tới rồi mới vừa vào phòng, phát hiện Cố lão thái thái đang trêu chọc cháu gái nhỏ của ông.

Ông nhíu mày âm thanh lạnh lùng nói: "Dẫn Tả Nhi đi!"
Ma ma bên cạnh liếc nhìn Cố lão thái một cái, thấy bà gật đầu, liền nhận lấy đứa nhỏ thi lễ liền lui ra.

"Chăm sóc cẩn thận cho ta!" Cố đại lão gia nhìn các nàng ôm đứa nhỏ, lại nhịn không được phân phó một tiếng.

Cố đại gia thành thân vài năm liền sinh được một đứa nhỏ như vậy, cho dù có là khuê nữ, đó cũng là cháu gái của ông.

Hôm nay Hoàng thượng nói mấy lời, những cái khác ông không nghe lọt, chỉ một câu kia "Ngươi cũng không sợ nửa đêm bị quỷ gõ cửa" khiến ông nhớ rõ, ông không sợ Cố nhị lão gia đến tìm ông, nhưng tiểu hài tử không thể dính âm khí, vẫn là cẩn thận một chút tốt hơn.

Ma ma và nha đầu mang theo Tả Nhi rời đi, Cố lão thái thái cau mày hỏi: "Con à, đã xảy ra chuyện gì? Hôm nay không phải hoàng thượng triệu ngươi tiến cung sao? Chẳng lẽ kết thân với Sở gia, Hoàng thượng còn không hài lòng?"
"Nương...!Hoàng thượng, hoàng thượng người..." Sắc mặt Cố đại lão gia trở nên khó coi, cũng không biết nói như thế nào.

"Từ từ nói, không cần cấp." Cố lão thái thái vẫn là đau lòng nhi tử, nhìn gã vẻ mặt thật sự là khó coi, liền lôi kéo gã tới bên người ngồi xuống.


Cố đại lão gia ngồi xuống, hít thở sâu vài hơi khí, kể lại chuyện đã xảy ra hôm nay.

Sau khi nói toàn bộ sự tình xong, Cố lão thái thái cực kỳ tức giận, hiện tại muốn đứng dậy tiến cung gặp mặt Thái hậu.

Cố đại lão gia vội vàng ngăn cản người lại, "Nương! Người đừng gây thêm phiền phức nữa! Hậu cung không được tham gia vào chính sự, Thái hậu sẽ không quản việc triều chính, hơn nữa việc chúng ta làm Hoàng thượng đều đã biết, việc này nếu bị truyền ra ngoài, một nhà già trẻ chúng ta sẽ khõi ra ngoài nữa!"
Sau khi đỡ Cố lão thái thái trở về ngồi xong, Cố đại lão gia lại nói: "Hoàng thượng bây giờ là nể mặt phụ thân, đệ đệ và lão tam mới chỉ là bãi bỏ chức quan của con, nếu chúng ta náo loạn nữa vậy sau đó thật sự khó nói!"
Cố đại lão gia năng lực bình thường, nhưng cũng không phải một chút đầu óc cũng không có, nếu không Hoàng thượng cũng sẽ không nuôi người này.

Trước đây vẫn luôn cho là Hoàng thượng đã chán ghét Cố nhị lão gia, tất cả tính toán của ông đều dựa vào điểm này, kết quả hôm nay Hoàng thượng ra mặt thay Cố Thành Chi, vậy đại biểu những gì ông làm lúc trước đều là sai.

Hoàng thượng không có chán ghét Cố nhị lão gia, không có chán ghét Cố gia, cũng không có chán ghét Cố Thành Chi...!
Cố đại lão gia lại nhớ khi Cố nhị lão gia qua đời, sau đó ông làm những chuyện như vậy, sau lưng nháy mắt liền bị mồ hôi lạnh thấm đầy.

Nếu thật sự là như thế, vậy Cố gia thật sự xong rồi...!
Cố lão thái thái nghe nhi tử nói như vậy cũng sốt ruột, bà là Ngoại mệnh phụ, chỉ có thể gặp nữ quyến Hậu cung, nhưng Hậu cung không được tham gia vào chính sự, vậy gặp cũng vô dụng.

Bà lại không gặp được hoàng thượng, nhưng chức quan nhi tử phải làm sao bây giờ nha, chẳng lẽ về sau liền thành thường dân?! Nhi tử của Các lão là thường dân, vậy đâu có được?!
"Vậy thì để lão tam đi nói với hoàng thượng?! Đúng vậy, để lão tam vào cung yết kiến ​​hoàng thượng, nói chính hắn tự nguyện gả vào Sở gia, mặc kệ con khuyên bảo! Như vậy hoàng thượng sẽ không lý do bãi quan của con! Cứ như vậy, mau, nhanh đi kêu lão tam lại đây!" Bây giờ Cố lão thái thái như người bệnh chạy loạn khắp nơi tìm người chữa bệnh, bà ta giờ còn nghĩ ra mánh khóe nao nữa.

Cố đại lão gia dùng ánh mắt nhìn người bệnh thần kinh nhìn Cố lão thái thái, ông cảm thấy người vào lúc này có thể nói ra lời như thế tuyệt đối là kỳ ba, "Nương, ngươi không bệnh chứ! Hiện tại Lão tam hận không thể đem con ra lột da rút gân, ngươi bảo y tiến cung nói đỡ thay con, người cũng không sợ y trực tiếp cáo trạng với Hoàng thượng, sau đó sẽ đem con đi sung quân!"
"Ta là tổ mẫu của y, ngươi là đại bá của y!" Cố lão thái thái đúng lý hợp tình nói.

"Hiện tại cả nhà Cố gia có trói lại cùng nhau, ở trong mắt Hoàng thượng cũng không sánh bằng một Cố Thành Chi!" Cố đại lão gia lần này tiến cung mới thực sự cảm nhận được thế nào là được coi trọng.

"Vậy, vậy làm sao bây giờ..." Cố lão thái thái vừa ủy khuất vừa đau lòng, cúi đầu bắt đầu lau nước mắt.

Cố đại lão gia bất đắc dĩ thở dài: "Đi từng bước xem tính từng bước thôi." Hiện tại ông không thể tiếp nhận mệnh cũng không được..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện