Editor: E.l.f
***
"Em không thấy, người hỏi câu này phải là anh mới đúng sao? Em cứ nhiệt tình thế này, làm sao anh ăn cơm được?"
Chử Đồng vội vàng thả lỏng chân, định tụt người xuống, nhưng Giản Trì Hoài đâu có thể cho cô thoát ra dễ dàng được đây?
Anh nâng cô lên, đặt cô ngồi trên thành lan can. Chử Đồng nhìn xuống phía dưới, hoảng hốt, ra sức níu chặt cổ anh.
"Mau thả em xuống đi."
"Chính em tự nhảy lên người anh mà?"
Chử Đồng nhắm chặt mắt, hai chân lại kẹp chặt. "Trì Hoài, em thật sự rất đói."
Trông thấy biểu cảm này của cô, anh đưa ngón tay nâng nhẹ cằm cô lên, phủ môi xuống. Chử Đồng không nói được gì, cả người cứng đờ, mãi đến lúc anh ngừng hôn, cô mới cất lời: "Em nói em đói bụng chứ đâu có nói muốn anh hôn?"
"Em vội vàng nhắm mắt lại, không phải muốn anh hôn thì là gì?"
Hai tay Giản Trì Hoài chống ở hai bên người cô. Chử Đồng tái mặt, không dám nới lỏng tay một chút nào.
"Em sẽ ngã xuống mất."
"Không ngã được, anh tự biết chừng mực"
Chử Đồng lại ngó xuống đất, mẹ ơi, cao quá! Sắc mặt cô tái đi, đôi chân run lẩy bẩy. "Em sợ độ cao."
"Vậy cơ á? Nhưng anh thấy, người làm phóng viên như em xem việc trèo cây leo tường là chuyện như cơm bữa mà?"
"Nhưng đầy là tầng hai đấy, không thấp đâu!" Chử Đồng dùng sức kẹp chặt hai chân, cố tìm đường xuống, nhưng Giản Trì Hoài chặn lại. Cô liền nhìn anh.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Ôm em đi."
"Cái gì?" Giản Trì Hoài hỏi lại.
"Anh ôm em chặt một tí đi." Chử Đồng đành lớn tiếng lặp lại.
Giản Trì Hoài lập tức ôm lấy cô. Chử Đồng bổ nhào vào lòng anh, run rẩy. Bộ dạng cô bây giờ rất tội nghiệp, Giản Trì Hoài không nỡ trêu chọc cô nữa. Chử Đồng liếc đồ ăn trên bàn. "Ăn cơm xong em sẽ đi tắm, có được không?"
"Được rồi." Giản Trì Hoài đồng ý, Chử Đồng liền cười toe toét. Anh thả cô xuống, thay cô treo áo khoác rồi nhấn nút công tắc. Cả ban công được thuỷ tinh che chắn, có làn khói trắng nhàn nhạt toả ra, Chử Đồng ngồi xuống ghế, tay vội cầm đũa gắp lên một miếng: "Ngon quá."
Cả ban công dần ấm áp hẳn lên. Nồi lẩu đặt chính giữa bàn đang sôi sùng sục. Chử Đồng vội sục đũa vào nồi, nóng lòng muốn thử. Ăn lẩu ngoài trời thật thoải mái quá!
Giản Trì Hoài rót rượu cho cô. Chử Đồng cầm ly rượu đế cao, nhìn rượu mà kinh ngạc: "Ăn lẩu mà uống rượu đỏ, sao giống màn dạo đầu lãng mạn thế?"
"Ừ, ý anh là vậy mà." Giản Trì Hoài đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Chử Đồng, nhẹ ngửi cần cổ của cô.
"Toàn là mùi trong bệnh viện, không được ăn."
Chử Đồng cắn chặt đầu đũa. "Giản Trì Hoài, anh đừng có quá đáng, em sắp chết đói đến nơi rồi, nhất định không tắm!"
"Tốt thôi, anh có cách." Giản Trì Hoài cướp đôi đũa trong tay cô đặt lên bàn. "Cởi bộ đồ đó ra, anh sẽ chấp nhận để em ăn xong mới tắm."
"Anh bị điên à?" Chử Đồng che ngực. "Ở bên ngoài có người!"
"Trong thấy ngoài mà ngoài không thấy trong."
Giản Trì Hoài mở nắp nồi lẩu, mùi thơm toả ra ngào ngạt, thơm nức mũi. Chử Đồng đói rũ người, bụng réo lên. Giản Trì Hoài dùng sức kéo vạt áo cô, áo trên người Chử Đồng bị anh cởi ra gần hết, còn mỗi chiếc áo ngực.
Cô trừng mắt oán hận: "Anh dám động tay nữa xem!"
Anh mỉm cười hài lòng: "Như vậy là được rồi." Nói xong, anh còn nhoài người qua làm bộ ngửi ngửi: "Cái mùi đáng ghét kia biến mất rồi."
Chử Đồng xoa bả vai: "Anh không sợ em chết cóng hả?"
"Nhiệt độ này, đông cứng em làm sao được?"
Chử Đồng gắp một miếng lớn thức ăn bỏ vào bát, Giản Trì Hoài bỏ nấm vào, uống chút rượu. Người đàn ông này, ăn thôi cũng hấp dẫn nữa!
Chử Đồng ngẩng đầu nhìn anh: "Có Sprite không?"
"Không có!"
Chử Đồng không hỏi nữa, cúi đầu ăn. Ban công chỉ kê một bộ bàn trà này, bàn không cao lắm, ghế cũng chỉ cao gần ngang bàn nên mỗi lần Chử Đồng gắp thức ăn đều phải khom người. Giản Trì Hoài nghiêng đầu nhìn ngực cô, không nói câu nào, cũng không nhắc nhở.
Chử Đồng chúi đầu ăn, cũng không để ý đến cảnh xuân đã lồ lộ ra. Giản Trì Hoài nhìn chằm chằm, cổ họng bắt đầu khó chịu, nuốt một ngụm rượu mà cảm giác nóng rát. Chử Đồng đang gắp nấm, thấy Giản Trì Hoài vẫn không động đũa liền nhìn anh: "Anh không ăn à?"
Giản Trì Hoài liền bừng tỉnh: "Không vội, em tiếp tục đi."
Tư thế ngồi của Chử Đồng không thoải mái, cô bèn khoanh chân ngồi xếp bằng trên sàn nhà, dù gì thì sàn nhà cũng có trải một tấm thảm lông cừu rất mềm mại. Cô vừa giơ cánh tay lên, ánh mắt Giản Trì Hoài lại lần nữa nhìn về cô. Tất nhiên, Chử Đồng vẫn không chú ý đến ánh mắt ấy, ung dung ngồi ăn.
"Trì Hoài, em nói anh nghe, mấy ngày nay em chẳng thu thập được gì hết, trái lại còn gặp được một bệnh nhân mắc bệnh nan y, lòng em khó chịu cực kỳ."
"Vậy à?" Giản Trì Hoài lân la lại gần, ôm lấy cô. "Hay phía bệnh viện để anh giúp em?"
Chử Đồng không nói gì, chỉ chăm chú tập trung ăn uống. Giản Trì Hoài cầm ly rượu, ngẩng đầu dốc rượu vào miệng. Ngụm rượu đỏ theo bờ môi mỏng tràn vào khoang miệng. Tầm mắt anh lại chăm chú nhìn Chử Đồng. Làn da cô trắng nõn, ánh sáng trên ban công chiếu vào người cô càng khiến người ta có cảm giác mông lung. Cô khá gầy, hai xương quai xanh nổi lên, trên bả vai là dây áo lót màu xanh. Giản Trì Hoài nắm chặt ly rượu, trong người nóng hừng hực như lửa đốt.
Chử Đồng gắp một con tôm bỏ vào miệng: "Kìa, ăn đi chứ, anh bị gì à?"
Không đợi anh trả lời, cô nghiêng đầu nhìn sang anh, sau đó theo ánh mắt của anh cúi nhìn xuống người mình...
Chử Đồng ném đũa lên bàn, hai tay ôm trước ngực, trừng mắt nhìn anh: "Anh nhìn gì vậy hả?"
"Ngực em cũng đâu phải anh chưa từng thấy đâu?" Giản Trì Hoài vẫn cứng đầu nhìn cô: "Mà em phản ứng cũng chậm ghê... Ăn no chưa?"
"Chưa."
Giản Trì Hoài cầm đũa lên, chỉ lên bàn. "Vậy ăn tiếp đi."
Chử Đồng đứng lên. "Không ăn nữa, em vào tắm rồi đi ngủ."
"Vội cái gì?" Giản Trì Hoài nắm tay cô, kéo cô ngồi xuống. "Phải ăn no mới vận động được."
Chử Đồng bị anh đẩy ngã vào ghế sô pha bên cạnh. Anh khom người tiến đến, cô lùi người về sau, hai tay chắn trước ngực anh.
"Em phải tắm, cả ngày hôm nay em ở bệnh viện, toàn thân đều là vi khuẩn, có mùi thuốc khử trùng, hơn nữa, em ăn no rồi. Giản Trì Hoài, anh quên là anh mắc bệnh sạch sẽ, không chịu được mùi lạ à?"
"Không."
Chử Đồng hớn hở: "Đấy thấy chưa?"
Giản Trì Hoài túm lấy cổ chân cô, kéo cô trượt về phía mình. Anh dùng sức khá lớn nên Chử Đồng bị kéo trượt trên sô pha, từ eo trở xuống nhoài ra khỏi ghế, từ eo trở lên còn nằm trên sô pha, tạo lực cân bằng không để cô bị ngã lăn ra đất. Cô quơ tay loạn xạ, Giản Trì Hoài khẽ cười: "Tư thế này được đấy, anh thích."
Trên bàn trà, nồi lẩu vẫn đang sôi, mùi thơm toả ra bốn phía. Ban công bị một tầng hơi nước mỏng bao phủ. Hai tay Giản Trì Hoài nâng eo Chử Đồng. Tiếng nói cô nhẹ nhàng, lại vừa ăn uống no say càng khiến giọng nói cô mang vẻ lười biếng, mị hoặc: "Ít nhất anh cũng nên cho em nằm hẳn đi đã chứ?"
"Không phải