Hôn Nội Mưu Ái

Người Đàn Ông Đó Đã Đuổi Kịp


trước sau

Lúc nhìn thấy bóng dáng đó, sắc mặt anh trở nên u ám, lạnh lùng đi về phía tòa nhà.em>Hứa Giai Lị vội vàng nắm lấy cánh tay anh, lo lắng nói: "Dịch Dương, em có chuyện muốn nói với anh."“Tránh ra.” Dịch Dương hét lên một tiếng, lạnh lùng hất tay cô ra, cô lập tức bị va vào cửa xe. Dịch Dương không thèm nhìn cô, tiếp tục đi về phía trước công ty.“Nếu là chuyện liên quan đến Mạc Tâm Nhan, anh có muốn nghe không?” Hứa Giai Lị nhìn bóng lưng lãnh đạm lạnh lùng của anh, đột nhiên cườichâm biếm hét lên.Thân thể Dịch Dương sững lại một hồi, xoay người đi từng bước về phía cô, trên mặt hiện lên một tia thù địch cùng lạnh lùng.Anh túm cổ áo cô gầm gừ lạnh lùng: "Tốt nhất cô nên nói cho tôi một vài tin tức hữu ích, nếu không, tôi sẽ khiến cô chết."Sau khi Trịnh Viên Viên nói cho anh biết sự thật về bữa tiệc tám năm trước, anh vô cùng hận người phụ nữ đáng khinh này, đồng thời hận bản thân mù quáng đến mức không biết đâu là đúng đâu là sai, anh tin lời nói bịa đặt của người phụ nữ này. Cho nên anh đã làm ra những hành động sai lầm với Nhan Nhan.Sau khi Mạc Tâm Nhan biến mất, anh nhìn thấy ở phần nhật ký cuộc gọi trên điện thoại di động của Mạc Tâm Nhan gọi cho anh, nhưng trên nhật ký cuộc gọi điện thoại của anh lại không có xuất hiện tên cô. Lúc đó, anh lập tức hiểu rằng người phụ nữ này đang cố tình không cho anh tìm thấy Nhan Nhan. Vì để tìm ra tung tích của Mạc Tâm Nhan, anh đã suýt chút nữa đã giết chết người phụ nữ này, nhưng cô ta đã nói rằng người của mình bọn họ không làm Mạc Tâm Nhan bị thương, còn Mạc Tâm Nhan hiện tại đang ở đâu thì không ai biết.Anh nóng lòng muốn giết chết người phụ nữ trước mặt mình, người phụ nữ này đã trốn anh năm năm, anh không ngờ hôm nay lại dám xuất hiện trước mặt anh."Hừ ..." Hứa Giai Lị chế nhạo nói, "Em mới ngày hôm qua đã nhìn thấy Mạc Tâm Nhan, tin tức này có hữu ích không?"Dịch Dương tức thì mở to mắt, anh nắm lấy cổ áo cô, kích động hỏi: "Cô ấy ở đâu? Cô mau nói cho tôi biết cô ấy hiện tại đang ở đâu?"Nhìn thấy vẻ mặt kích động của người đàn ông, Hứa Giai Lị đột nhiên cười mỉa mai: "Dịch Dương, anh đã quên trước đây mình đối xử với cô ấy như thế nào rồi sao? Nếu tìm được cô ấy, anh nghĩ cô ấy sẽ tha thứ cho anh sao?"“Tôi đang hỏi cô cô ấy đang ở đâu?” Dịch Dương đột nhiên trầm giong lạnh lùng nói, dùng bàn tay to lớn của anh bóp cổ cô, suýt chút nữa đã bóp cổ cô nghẹt thở.Hứa Giai Lị thở gấp, tay cô liều mạng nắm lấy cổ anh càu cấu, khó khăn nói: "Anh buông tôi ra ... thả tôi ra ... tôi sẽ nói cho anh biết..."Dịch Dương dùng đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm cô, bàn tay to lớn chậm rãi thả lỏng.Hứa Giai Lị ho dữ dội cố gắng hít thở không khí trong lành. Một lúc, cô ấy nói với vẻ ghen tị: "Cô ấy Mạc Tâm Nhan số phận thực sự rất tốt. Cô ấy không chỉ được sinh ra trong một gia đình giàu có, mà còn thực sự bất công khi anh yêu cô ấy như thế này."Dịch Dương lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt u ám gằn từng chữ: "Cô ấy đang ở đâu?"“Hừ!” Hứa Giai Lị lại giễu cợt, nói: “Nếu anh muốn biết tin tức về cô ấy, thì hãy cho em một khoản tiền.”Dịch Dương cười mỉa mai, trong mắt thoáng qua một tia khinh thường cùng chán ghét, hắn ra hiệu, thư ký lập tức tiến lên: "Tổng giám đốc!"“Đưa cho cô ấy một tờ chi phiếu.” Sau đó, anh nhìn Hứa Giai Lị, lạnh lùng nói: “Điền bao nhiêu tùy ý cô. Bây giờ cô có thể cho tôi biết tung tích của cô ấy được chưa?”“Dịch Dương, sao trước đây tôi không biết anh si tình như vậy.” Hứa Giai Lị nói với vẻ ghen tị.Dịch Dương ánh mắt chùng xuống: "Đừng nói nhảm.""Tôi sẽ nói cho anh biết tin tức về cô ấy, đừng buồn nữa". Hứa Giai Lị nói với vẻ châm chọc, "Cô ấy hiện đang sống rất hạnh phúc. Tôi đã nhìn thấy cô ấy trong nhà hàng vài ngày trước. Cô ấy cùng một người đàn ông tốt ở cùng nhau. Bên cạnh, họ có một con trai và một con gái. Đó trông giống như một gia đình rất hạnh phúc, và anh không thể nào tưởng tượng được rằng cô ấy đã mỉm cười với người đàn ông đó một cách hạnh phúc như thế nào ".Dịch Dương nắm chặt bàn tay buông thõng bên người, vẻ mặt ảm đạm nhìn cô.Hứa Giai Lị cười đầy ghen tị và căm hận: "Thật không muốn tin, cô ấy sao có thể sống hạnh phúc như vậy, dường như đi đâu cũng có đàn ông ưu tú yêu thương, còn tôi, mọi người xung quanh đều là những lão già chỉ biết nghĩ đến thân thể của em thật sự là không công bằng, cô ta được ưu ái cho tất cả những điều tốt đẹp... "“Cô ấy bây giờ đang ở đâu?” Dịch Dương đột nhiên thấp giọng hỏi, dường như anh đã chấp nhận chuyện cô ấy sống chung với những người đàn ông khác, chỉ cần cô ấy còn sống, chỉ cần cô ấy không sao là được.“Tôi không biết. Dù sao thì cô ấy cũng đang ở với một người đàn ông tốt và hai đứa con xinh xắn.” Nói xong, cô buồn bã liếc nhìn anh một cái, sau đó cầm tờ chi phiếu rời đi.Dịch Dương yên lặng đứng trước cửa xe, trong đầu chợt lóe lên một tia suy đoán. Anh ta nhìn thư ký, có chút hưng phấn nói: "Mau đi kiểm tra chỗ ở của Tần Hiên thời gian gần đây.""Vâng, thưa Tổng giám đốc."Mạc Tâm Nhan ôm Tiểu Bảo vào trong xe thắt dây an toàn, sau đó quay đầu nhìn vào trong hét lên: "Mau lên, Tần Hiên và Tiểu Bối mau lên xe, không còn sớm nữa."Tần Hiên ôm Tiểu Bối nhìn người trông trẻ bên cạnh rồi nói: "Có lẽ chúng tôi rất hiếm khi trở lại, phiền dì Vân khi nào có thời gian đến dọn dẹp."“Được rồi, tiên sinh, chúc mọi người đi đường thuận lợi.” Dì Vân cười, đưa tay sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẵm của Tiểu Bối.Nhìn thấy vẻ mặt nhỏ nhắn ủ rũ của Tiểu Bối, Tần Hiên bất lực lắc đầu. Tên tiểu quỷ này thì không muốn rời khỏi đây.Ngay khi Tần Hiên ôm Tiểu Bối đi tới cửa, Mạc Tâm Nhan nhìn gương mặt ủ rủ của Tiểu Bối mắng yêu: "Mạc Tiểu Bối, nói cho mẹ biết, ai đã chọc giận con.""Mẹ ..." Tiểu Bối nhìn cô và nói một cách thận trọng, "Tiểu Bối muốn từ biệt chú."Sắc mặt Mạc Tâm Nhan tối sầm lại, Tần Hiên vội vàng cười: "Dịch Dương là người bạn đầu tiên Tiểu Bối gặp ở đây, chắc có lẽ là do có quan hệ huyết thống nên Tiểu Bối rất thích Dịch Dương, và Dịch Dương cũng vậy cũng rất thích Tiểu Bối, hay để tôi đưa con bé đi gặp lại Dịch Dương để nói lời từ biệt. "Mạc Tâm Nhan nghe vậy

đột nhiên nổi giận: "Tạm biệt anh ta, thật không dám nghĩ tới, nếu như anh ta phát hiện ra điều gì lại ngăn cản chúng ta rời đi thì sao?"Nhìn thấy vẻ mặt đầy kháng cự Mạc Tâm Nhan, để tránh làm cô khó chịu, Tần Hiên đành phải nhẹ giọng dỗ dành cậu nhóc trong tay: “Tiểu Bối, lần sau con lại đến gặp chú ấy, cùng chú chơi đùa, có được không?"“Để lần sau ạ, vậy đó là khi nào?” Tiểu Vân đột nhiên ngước mặt lên nhìn anh đầy mong đợi.Mạc Tâm Nhan vừa muốn nói sẽ không bao giờ tới đây một lần nào nữa, Tần Hiên vội vàng nháy mắt với cô,nên Mạc Tâm Nhan im lặng không nói gì. Tần Hiên nhìn Tiểu Bối cười nói: "Mấy tháng nữa ba lại đưa con tới đây.""Được rồi, ba không được nói dối Tiểu Bối đâu đó."“Đương nhiên rồi, ba đã lừa dối Tiểu Bối khi nào chưa?” Tần Hiên vô thức sờ trán.Với lời hứa của ba, Tiểu Bối bất ngờ mỉm cười. Mạc Tâm Nhan không thể không cảm thấy rằng đứa trẻ thực sự quá dễ dỗ dành lừa gạt. Nhưng nói dối một cô gái nhỏ bé đơn thuần như thế này có nên không? Mạc Tâm Nhan không khỏi nghi ngờ nhìn Tần Hiên.Tần Hiên như biết cô đang suy nghĩ gì, vẫn giữ nụ cười: "Có khi nói dối tốt đẹp tính ra cũng không phải là nói dối."Cô toát mồ hôi khi nghe anh nói những lời này mà mặt không chút thay đổi.“Tổng giám đốc, tôi đã tìm được rồi, đây là địa chỉ.” Thư ký vừa đi vào vừa nói, Dịch Dương vội vàng phóng như một cơn gió ra khỏi văn phòng, chạy ra ngoài sau khi nhận được địa chỉ.“Dịch tiên sinh, anh đến thật không đúng lúc, tiên sinh và gia đình đang trên đường ra sân bay chuẩn bị quay về rồi.” Dì Vân nhìn bộ dáng gấp gáp thở hổn hển của Dịch Dương, lễ phép nói.Vẻ mặt của Dịch Dương lập tức thay đổi, anh lo lắng hỏi: "Bọn học rời đi khi nào, họ đến sân bay nào?""Họ vừa mới đi cách đây không lâu, về phần đến sân bay nào thì tôi không biết, chắc là sân bay ở gần đây nhất."Dì Vân vừa dứt lời, Dịch Dương một lần nữa lao vào xe như vũ bão, phóng như bay về phía con đường.Tiểu Bối rõ ràng nói ba ngày sau cả nhà họ mới rời đi nhưng tại sao hôm đã chuẩn bị đi rồi? Mạc Tâm Nhan đã phát hiện ra điều gì, hay là người phụ nữ sợ anh đến tìm cô. Lúc này, anh càng chắc chắn rằng, vợ của Tần Hiên chính là Mạc Tâm Nhan -người mà anh luôn tìm kiếm."Ba ngày nữa cũng là sinh nhật vợ tôi."Anh đột nhiên nghĩ đến những gì Tần Hiên nói ngày hôm đó, không khỏi tự giễu cười, trên đời này làm sao có nhiều chuyện trùng hợp như vậy, lẽ ra anh phải nghĩ đến từ lâu, đáng lẽ anh phải để ý đến từ lâu.Nắm chặt tay lái, cánh tay run lên bần bật. Mạc Tâm Nhan, có thực sự là em không?Tần Hiên đang nghiêm túc lái xe, đột nhiên lông mày cau lại, nghiêm túc nhìn kính chiếu hậu nói: "Nhan Nhan, anh vẫn cảm thấy có một chiếc xe luôn theo sát chúng ta."“Đường lớn mà, đằng sau có xe chạy theo là chuyện bình thường.” Mạc Tâm Nhan mỉm cười, vươn tay nhẹ nhàng chạm vào mái tóc Tiểu Bối nhẹ nhàng xoa, Tiểu Bối bĩu môi, nằm lên đùi cô ngủ ngon lành.Tiểu Bảo tò mò nhìn về phía sau, nói: "Mẹ ơi, người trên xe đó giống như chú mà em gái con rất thích."Nghe thấy những lời này của Tiểu Bảo, trái tim Mạc Tâm Nhan giật thót, vội vàng quay đầu nhìn, là một chiếc xe thể thao mui trần, cô nhìn người đàn ông ngồi trong xe phía sau. Mặt anh ta thay đổi ngay lập tức.Nhìn thấy Mạc Tâm Nhan quay đầu lại, Dịch Dương đồng tử co rút lại, trong lòng càng thêm kích động. Đó thực sự là Mạc Tâm Nhan, thực sự là Nhan Nhan của anh. Anh không thể không tăng tốc và lái xe phóng nhanh về phía chiếc xe đang chạy phía trước.“Tần Hiên, anh mau lái xe nhanh hơn, người đàn ông phía sau đã sắp đuổi kịp.” Mạc Tâm Nhan gằn giọng, thân thể không tự chủ bất giác run lên.Tiểu Bối bị đánh thức bởi sự run rẩy của cô, Tiểu Bối thức dậy dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ của mình và kêu nhẹ nhàng, "Mẹ ..."Tuy nhiên, Mạc Tâm Nhan phớt lờ dường như không còn nghe thấy gì, mắt nhìn chằm chằm vào sân bay cách đây không xa phía trước. Cô không muốn nhìn thấy anh ta, cô ấy không muốn nhìn thấy người đàn ông đó.Cuối cùng xe cũng đến sân bay, ngay khi xe dừng lại ổn định, Mạc Tâm Nhan lập tức xuống xe chạy về phía đám đông trong sân bay."Nhan Nhan..." Tần Hiên kêu lên một tiếng, vội vàng xuống xe đuổi theo cô."A ..." Sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng đau đớn.Trái tim run lên, vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy Tiểu Bối đang nằm trên mặt đất, như thể vừa mới ngã.Lúc cô vội vàng chạy đến đỡ Tiểu Bối thì đúng lúc này, một bóng người đang luồn lách qua đám đông như vũ bão. Tần Hiên nhìn chằm chằm bóng lưng đầy lo lắng của cô một hồi, sau đó xoa đầu gối đau nhức của Tiểu Bối, nhỏ giọng dỗ dành: "Bé ngoan, ngoan, đừng khóc, đừng khóc...""Con muốn mẹ ... Mẹ ơi ..." Tiểu Bối nhìn Mạc Tâm Nhan đang chìm trong đám đông, kinh hoàng khóc, "Mẹ có muốn chúng ta nữa không, ooh ..."Tiểu Bảoim lặng nhìn Dịch Dương đang chen vào trong đám đông, một lúc sau mới hỏi Tần Hiên, "Ba ơi, mẹ có quen biết chú đó không?"Tần Hiên gật đầu, không nói chuyện, chỉ lo lắng nhìn vào đám đông trong sân bay."Mạc Tâm Nhan... Mạc Tâm Nhan…!"Cách đó không xa, tiếng hét điên cuồng của người đàn ông tiếp tục vang lên, Mạc Tâm Nhan đang không ngừng run rẩy trong góc. Tại sao, tại sao người đàn ông vẫn tìm cô? Cô không muốn gặp anh, cô không muốn gặp anh thêm một lần nào nữa trong cuộc đời này. Khi nhìn thấy anh, cô sẽ nhớ đến sự tàn nhẫn và tra tấn mà anh đã gây ra cho cô. Khi nhìn thấy anh, cô sẽ nghĩ đến chính mình sự sỉ nhục mà cô đã phải chịu đựng.Giọng nói ngày càng đến gần, cô vội vàng chạy đi, đột nhiên cánh tay của cô bị ai đó nắm lấy, cô còn chưa kịp nhìn người đó là ai thì lập tức bị anh kéo vào phòng chờ.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện