Hôn Nội Mưu Ái

Đứa Trẻ Là Con Của Em Cùng Người Đàn Ông Đó?


trước sau

Dịch Dương đi dọc hành lang trống trãi và nhìn xung quanh. Ở đây yên tĩnh và ít người hơn, hầu hết mọi người đều tập trung ở phía cổng chờ lên máy bay, ở đây thỉnh thoảng chỉ có vài cặp đôi đi ngang qua anh, vì vậy anh chỉ cần nhìn thoáng qua liền biết Mạc Tâm Nhan không có ở đây. Nhưng anh dường như nhìn thấy bóng dáng quen thuộc chạy về phía bên này, trong nháy mắt liền biến mất không thấy tăm hơi."Mạc Tâm Nhan, anh biết em đang ở đây, em mau ra đây cho anh..." Anh hét lên điên cuồng trước hành lang trống rỗng, nhưng câu trả lời duy nhất đối với anh là một tiếng vang vọng dội lại lạnh lùng. Anh giống như một kẻ mất trí."Mạc Tâm Nhan ... Mạc Tâm Nhan ..."Tiếng hét điên cuồng của người đàn ông liên tục vang lên bên ngoài, Mạc Tâm Nhan lấy tay bụm miệng khẽ run rẩy trong vòng tay của Tần Hiên.Người đàn ông siết chặt eo cô, thì thầm: "Em đừng sợ, anh ở đây, anh sẽ không để anh ta tìm được em."Nghe giọng nói ấm áp từ phía sau truyền đến, trong lòng Mạc Tâm Nhan khẽ bình tâm lại, giọng nói của anh vẫn ấm áp như vậy khiến cô yên tâm, giống như là của năm năm trước.Dịch Dương đứng một mình trong sảnh vắng, bóng lưng dài trông thật đáng thương và bất lực. Đứng hồi lâu, một cánh cửa nhỏ bỗng đập vào mắt anh. Trong lòng mừng rỡ, vội vàng chạy về phía cảnh cửa đó. Nhưng khi anh mở cửa bước vào, không có bóng dáng mà anh đang tìm kiếm bên trong, đó chỉ là một phòng chờ bình thường, có vài người ngồi trên ghế đang gật gù.Anh nhướng mắt nhìn xung quanh, không ngừng quan sát mọi ngóc ngách, Mạc Tâm Nhan nhìn anh qua khe hở trong chốc lát, cánh tay ôm người đàn ông phía sau khẽ run lên."Mạc Tâm Nhan, anh biết em đang ở đây, mau ra đây đi ..." Anh lại hét lên, nhưng không có ai đáp lại anh, những người vốn đang lơ mơ ngủ cũng bị anh đánh thức. Tất cả đều nhìn anh không thể giải thích được.Sau khi hét lên một hồi lâu mà không có ai đáp lại, ngay khi anh định mở tủ đựng đồ trong góc, lời nhắc lên máy bay đột nhiên vang lên. Trái tim anh như rung lên, anh vội vã ra ngoài. Nếu cô ấy không ở đây mà đã theo Tần Hiên lên máy bay thì sao?Nghĩ đến khả năng này, anh cuống cuồng chạy ra chỗ lối vào lên máy bay.Sau khi anh rời đi, Mạc Tâm Nhan bước ra khỏi tủ, theo sau là một người đàn ông cao lớn.“Cảm ơn anh, Thần Phong.” Mạc Tâm Nhan quay lại và cười với Tiêu Thần Phong.Tiêu Thần Phong đột nhiên mạnh mẽ ôm lấy cô, thấp giọng run: "Nhan Nhan, em đã quay trở lại, em vẫn khỏe mạnh, thật may mắn..."Mạc Tâm Nhan giương tay ôm lấy anh cười cười: "Ừ, em về rồi.""Nhan Nhan ..." Sau khi ôm cô một lúc lâu, Tiêu Thần Phong khẽ đẩy cô ra, bối rối hỏi: "Sao khi sắp xếp ổn thỏa, sao em không quay về sớm hơn? Em có biết trong năm năm qua, mọi người đều rất lo lắng cho em, đặc biệt là ba mẹ của em.”Mạc Tâm Nhan cười khổ: "Nếu trở về em sẽ chỉ nghĩ đến những chuyện đau lòng, dù sao thì em sống ở thành phố đó cũng cảm thấy rất hạnh phúc, vì vậy đã quyết định ở lại. Bây giờ em đang sống rất tốt với những đứa trẻ. Còn có một gia đình ấm áp cùng một người đàn ông yêu thương em và bọn trẻ.”Tiêu Thần Phong ánh mắt tối sầm lại, một hồi mới trầm giọng hỏi: "Đứa nhỏ là con của em và người đàn ông đó? Hay là ... của Dịch Dương?"“Đứa trẻ không phải con của Dịch Dương.” Mạc Tâm Nhan nói theo phản xạ.Tiêu Thần Phong hơi nhíu mày, và một tia bất mãn lặng lẽ lướt qua trong mắt anh, cô thật sự đã kết hôn với một người đàn ông khác và có con. Tại sao, trước đây cô yêu Dịch Dương, nhưng bây giờ lại yêu một người đàn ông khác, cô đã từng yêu anh chưa?“Dịch Dương hiện tại có thể vẫn đang tìm em ở quanh đây, chúng ta nên đi trước.” Tiêu Thần Phong đè nén cảm giác khó chịu trong lòng, nhìn cô cười nhẹ.Mạc Tâm Nhan suy nghĩ một lúc, cuối cùng thì gật đầu, người đàn ông đó không thể nào rời đi dễ dàng như vậy nếu không tìm thấy cô.Tần Hiên dẫn theo Tiểu Bối và Tiểu Bảo đứng ở cổng lên máy bay, lo lắng chờ đợi, nhưng đã đợi một lúc lâu vẫn không thấy Mạc Tâm Nhan quay lại, thay vào đó anh thấy bóng dáng Dịch Dương đang lo lắng chạy nhanh về phía mình. .“Mạc Tâm Nhan, anh có nhìn thấy cô ấy quay lại đây chưa?” Dịch Dương bước tới chỗ Tần Hiên, tâm trạng vô cùng lo lắng hỏi.Tần Hiên lắc đầu, Tiểu Bối ngẩng đầu nhìn anh nói: "Mẹ chạy đi cho tới giờ vẫn còn chưa quay lại, chú ơi, sao chú lại đuổi theo mẹ vậy."“Bởi vì cô ấy là vợ chú.” Dịch Dương liếc mắt nhìn cô bé, sau đó nhìn về phía Tần Hiên, sau đó trầm giọng hỏi: “Hai đứa trẻ này… là con của anh và vợ anh Mạc Tâm Nhan sao?Tần Hiên nhìn hắn chăm chú, một lúc sau mới gật đầu.Đôi mắt Dịch Dương chợt đỏ hoe, Mạc Tâm Nhan thực sự đã có con với những người đàn ông khác, trong năm năm qua, cô ấy đã sống rất hạnh phúc, có con trai và con gái, và có một người đàn ông tốt ở bên. Được rồi, còn anh thì sao, anh đã luôn không ngừng nghĩ về cô trong năm năm qua, mỗi lần nhớ đến cô anh sẽ rất đau lòng, nhưng làm sao cô ấy có thể vui vẻ kết hôn sống bên cạnh người đàn ông khác? Sự bất lực, sẽ khiến anh gục ngã ...Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của anh, Tiểu Bối đang núp sau lưng Tần Hiên có chút sợ hãi, non nớt nói với anh: "Chú ơi, chú nhìn đáng sợ quá."Dù đau lòng và không muốn nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của Tiểu Bối, anh vẫn kìm nén được phần nào sự thù địch trong ánh mắt.Nhìn thấy ánh mắt đau khổ của anh, Tần Hiên không khỏi thấp giọng hỏi: "Anh từng nghĩ cô ấy sẽ không muốn gặp anh chưa, có lẽ cô ấy sẽ rất hạnh phúc nếu rời xa anh, và anh sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng mình nếu như buông bỏ được mối tình này."“Hạnh phúc của tôi chính là cô ấy.” Dịch Dương đột nhiên hét lên, nhìn Tần Hiên, lạnh lùng nói, “Tần Hiên, Mạc Tâm Nhan là vợ hợp pháp của tôi, cô ấy không thể nào ở bên cạnh anh, cho dù ... Cho dù hai người đã có con với nhau đi chăng nữa. "Tần Hiên ánh mắt tối sầm lại, nhìn Dịch Dương nghiêm nghị nói: "Nếu anh thật sự yêu cô ấy nhiều như vậy, tại sao anh lại làm cô ấy tổn thương? Anh có biết không? Khoảnh khắc cô ấy được tôi

cứu sống, cô ấy hầu như không có chút ý chí muốn sống nào. Điều đó cho thấy anh đã làm tổn thương cô ấy sâu sắc như thế nào. "Nghe những lời của Tần Hiên vừa nói, trái tim của Dịch Dương như nhói lên. Phải, chính anh đã làm tổn thương cô ấy rất sâu sắc.“Lúc đầu, anh chỉ muốn giữ cô ấy ở bên mình.” Dịch Dương trong mắt âm u mang theo chút buồn bã.Tần Hiên thở dài, thấp giọng hỏi: "Anh cho rằng đó thật sự là tình yêu sao? Nếu cô ấy thật sự yêu anh, đương nhiên sẽ lựa chọn ở bên cạnh anh, còn nếu cô ấy không yêu anh, cho dù anh có dùng mọi biện pháp để giữ chặt cô ấy bên người, trái tim của cô ấy vẫn sẽ không đặt nơi anh, nó chỉ khiến cho nỗi đau đớn giữa hai người tăng thêm. Đây là điều không có khả năng, đừng ép buộc cô ấy trở về bên cạnh anh nữa. "Dịch Dương ánh mắt tối sầm lại, Tần Hiên nói đúng, anh cũng hiểu rõ đạo lý này, nhưng anh chỉ là không muốn buông tay, anh thật sự không thể buông tay, từ bỏ cô.Thấy anh im lặng, Tần Hiên nhìn đồng hồ nói: "Hình như là Nhan Nhan đã rời khỏi sân bay, dù sao hôm nay gia đình chúng tôi cũng không thể rời đi." Ngừng một chút, nhìn anh nói một cách kiên quyết, "Anh Dịch, tôi tôn trọng sự lựa chọn của Nhan Nhan. Nếu cô ấy muốn gặp anh, tôi sẽ để anh gặp cô ấy, nhưng nếu cô ấy không muốn gặp anh, thì tôi sẽ không bao giờ để anh gặp lại cô ấy dù một lần nào nữa. "Dịch Dương đột nhiên nắm chặt tay, ảm đạm nhìn anh: "Anh Tần, anh đừng quên, cô ấy là vợ hợp pháp của tôi."“Ngoài danh phận trên pháp lý ra anh còn có cái gì nữa?” Tần Hiên cười nhẹ.Dịch Dương kịch liệt run lên, trong mắt nỗi buồn bực càng thêm dày đặc. Đúng, hai người còn có gì ngoài mối quan hệ ràng buộc trên giấy tờ? Anh còn có thể dùng cái gì để trói buộc cô bên người?Nhìn thấy trong mắt anh lộ ra vẻ u buồn mãnh liệt, Tần Hiên mím môi, im lặng không nói gì, chỉ dẫn Tiểu Bảo và Tiểu Bối chậm rãi đi về phía cửa ra sân bay. Hồi lâu, Tiểu Bối mới ngoái lại nhìn người đàn ông đang đứng ở cổng sân bay.Có một làn gió mát qua trong công viên, Mạc Tâm Nhan ngồi trên băng ghế nhìn Tiêu Thần Phong cười: "Mấy năm nay anh sống thế nào?"Tiêu Thần Phong ánh mắt tối sầm lại, tự giễu cười: "Không có em bên cạnh, em nghĩ anh sẽ sống như thế nào?"Mạc Tâm Nhan giật mình, một lúc sau mới buồn bã nói: "Anh nên tìm một người phụ nữ yêu anh, khiến anh có cảm tình. Hiện tại em đã có những đứa con và một gia đình hạnh phúc, vậy nên Thần Phong ..." , cô ngước mắt lên nhìn anh, chân thành nói: "Anh vẫn đừng nên lãng phí thời gian ở chỗ em, tìm một người phụ nữ tốt để xây dựnggia đình, hiện tại em rất hạnh phúc, vì vậy em cũng rất mong anh được hạnh phúc."Tiêu Thần Phong cụp mắt cười, nụ cười có chút chua xót và buồn bã."Nhan Nhan ..." Anh nhìn cô, nhỏ giọng nói: "Anh đã kết hôn rồi, em biết không?"Mạc Tâm Nhan toàn thân chấn động một hồi, nhìn anh vui vẻ hỏi: “Thật à là ai vậy?” Ngừng một chút, cô tiếc nuối nói: “Thật tiếc khi em không thể tham dự hôn lễ của anh.”Nhìn thấy cô vui mừng, môi Tiêu Thần Phong đột nhiên nhảy lên đầy chua xót, anh nói: "Người phụ nữ anh cưới là Dịch Thanh."Nụ cười trên khóe môi của Mạc Tâm Nhan cứng lại, cô không phát ra được thành tiếng, thấp giọng cười nói: "Dịch Thanh thật ra cũng khá tốt. Tuy rằng cô ấy tình tĩnh có chút khó chịu,còn có thù hận với em, nhưng khi đó cô ấy vẫn còn nhỏ. Đừng trách cô ấy, điều quan trọng nhất là cô ấy thực sự yêu anh. ""Thật sao? Cô ấy yêu anh ư?" Tiêu Thần Phong đột nhiên cười châm chọc.Mạc Tâm Nhan giật mình, nghi ngờ hỏi: "Tại sao anh lại nói như vậy, Dịch Thanh không anh thì có thể yêu ai nữa chứ? Mọi người đều có thể nhìn ra trước đây cô ấy vô cùng anh.""Có lẽ nhiều thứ đã thay đổi sau khi lớn lên, và con người cũng sẽ thay đổi, nhưng sự hận thù do sự sỉ nhục và tổn thương để lại đã tích tụ theo thời gian."Tiêu Thần Phong thì thầm, nhưng Mạc Tâm Nhan trong lòng càng nghe càng rối bời, bởi vì cô biết rằng anh và Dịch Thanh đã quen nhau từ rất lâu rồi.Nhìn thấy vẻ mặt đầy nghi vấn của cô, Tiêu Thần Phong cười nói, nhỏ giọng nói: "Nhan Nhan, nếu biết em an toàn trở về, anh sẽ bao giờ kết hôn với DịchThanh."Vẻ mặt của Mạc Tâm Nhan thay đổi, cô vội vàng nói: "Thần Phong, anh sao có thể nói như vậy được, điều này thật không công bằng với Dịch Thanh, dù sao cô ấy cũng yêu anh rất nhiều. Từ khi anh lựa chọn kết hôn cùng cô ấy, anh nên hết lòng yêu cô một cách chân thành. ""Sau khi em rời đi, anh chìm đắm trong men rượu cả ngày lẫn đêm, cô ấy làm việc không biết mệt mỏi để chăm sóc anh, còn chưa bao giờ từ bỏ anh, vì vậy anh đã kết hôn với cô ấy, cả đời này anh sẽ không yêu thêm ai khác ngoài em. Cho dù kết hôn rồi với ai cũng vậy thôi. ”Tiêu Thần Phong cười khổ.Mạc Tâm Nhan không biết phải nói gì trong một lúc lâu. Cô chỉ cảm thấy Dịch Thanh thật đáng thương. Tuy rằng trước kia cô không thích Dịch Thanh, nhưng dù sao thì Dịch Thanh cũng không có thực sự là xấu xa, không giống như Hứa Giai Lị, trên người tỏa ra vẻ xấu xa từ trong xương cốt.Bên ngoài công viên, một người phụ nữ kéo một người phụ nữ khác, chỉ vào một nơi trong công viên và nói nhỏ: "Thanh Thanh, nhìn xem, đó không phải là chồng cô sao?"Dịch Thanh nghe xong, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, vội vàng nhìn về phía người phụ nữ đang chỉ, nhưng ngay sau đó, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc, còn có một tia ghen tị cùng mất mát ..."Thanh Thanh, đây là chồng cô sao? Người phụ nữ bên cạnh anh ta là ai?"“Tiểu Hắc, cô về trước đi, tôi muốn tự mình đi mua sắm.” Dịch Thanh nói với người phụ nữ, vẻ mặt nghi ngờ nhìn cô đột nhiên buồn bã, rồi lẳng lặng bỏ đi.Sau khi người phụ nữ rời đi, Dịch Thanh chậm rãi đi về phía người đàn ông và phụ nữ đang ngồi trên băng ghế.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện