Florence có hứng thú rất lớn với Draco, cô vừa mới nhập học nên dường như không có nghe đến tin đồn Draco là một thằng khốn làm nữ sinh khóc thét, thành ra tay của Florence vẫn quấn chặt lấy cánh tay của Draco.
"Ừm, Draco thân mến, trò với đàn anh Riddle có chuyện rất quan trọng sao? Nếu có thể......"
Florence chưa nói xong thì gương mặt nhợt nhạt của Draco đã đỏ lên, tất nhiên là cậu không phải mắc cỡ gì đâu mà là bị tiếng bàn tán khe khẽ của những người khác trong phòng sinh hoạt chung làm cho bực tức, cậu hiện tại như một kẻ ngốc mặc người đứng xem.
"Không có nếu gì hết, tiểu thư Florence." Tom nhướng mày và giật mạnh cánh tay của Draco ra khỏi tay của Florence.
Hắn cười như đùa mà nói, "Draco là người yêu của tôi, bọn tôi không cho phép bất kì một ai xen vào đâu, cho nên chỉ có thể thành thật xin lỗi trò."
Nói xong, hắn còn quay sang Draco chớp mắt.
Lúc Tom dứt lời, Draco giống như bị ếm phải bùa Hóa Đá, cả người cứng nhắc nhìn Tom.
Draco có tình cảm với Tom, đây là sự thật cậu đã biết khi còn ở năm nhất, có điều cậu chưa bao giờ có ý định bày tỏ, ai bảo người kia còn là một đứa trẻ "nhỏ" hơn mình, đã vậy còn là Chúa tể Hắc Ám tương lai.
Nhưng bây giờ Tom nói ra những điều này là có ý gì đây? Phải biết là mỗi lần Walden lôi họ ra để nói đùa, Tom tuy không phản bác lại nhưng cũng sẽ không lấy chuyện ra để đùa.
Draco không nói gì, cậu không hiểu ý của Tom, có cần phải tiếp tục hùa theo hắn hay không.
Florence cũng không nói gì, từ lần đầu tiên cô trông thấy Draco đã bắt đầu thích cậu trai nhà Malfoy này, là Máu Trong, ngoại hình tinh xảo, thành tích học tập lại đặc biệt tốt, cô và Draco hẹn hò sẽ không có ai phản đối.
Nhưng cái chuyện nhìn như vui đùa này làm Florence không thốt nên lời nào, cô có thể nhìn ra sự điên cuồng trong mắt của đàn anh Riddle, những lời đó tuyệt đối không phải là đùa giỡn.
Những người xung quanh vẫn tiếp tục thì thầm nói với nhau, nhưng ba người lại rơi vào sự im lặng quỷ dị.
"Tom, cậu muốn để Draco làm người yêu thì có phải cần tôi đồng ý trước không?" Abraxas không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt cả ba, cắt ngang sự im lặng khó xử của ba người.
"Phải biết Draco là em trai tôi đấy." Abraxas mỉm cười, làm như không thấy bầu không khí kì lạ giữa ba người, tự mình nói đùa với Tom.
"Tôi không phủ nhận cậu ta là em trai anh, nhưng tôi với cậu ta là cùng nhau lớn lên." Tom vẫn nắm lấy tay Draco, thậm chí Abraxas có đảo mắt qua cũng không hề buông.
"Về điểm đó thì tôi không thể không thừa nhận." Abraxas bày ra vẻ mặt buồn bã, sau đó liếc mắt qua Florence vẫn đang lo lắng nhìn Draco, híp mắt nhắc nhở, "À, tiểu thư Florence, các bạn của trò đang đợi trò đấy."
Abraxas ngước cằm chỉ về phía góc của phòng sinh hoạt chung có hai nữ sinh năm nhất đang viết bài luận.
Draco dám thề là hai cô nữ sinh năm nhất kia nhất định không phải bạn của Florence, đối với hành vi nói dối không chớp mắt của Abraxas, Draco tỏ vẻ đồng ý.
Nhận được ám chỉ của Abraxas, tuy Florence cực kì khó chịu nhưng vẫn lịch sự gật đầu với Abraxas, không quên liếc nhìn Draco rồi mới đi đến chỗ "những người bạn thân" của mình.
"Draco, em lại bắt nạt thêm một nữ sinh nữa rồi.
Đã có ba nữ sinh vì em mà bật khóc, anh có khi không thể không thừa nhận lời của Gryffindor nào đó là chính xác----" Abraxas nháy mắt với Draco, "---- ví dụ như, Draco là một thằng khốn kiểu vậy."
Thấy có lỗi dễ sợ luôn á.
Draco đảo mắt và chửi thầm trong lòng.
Trước kia, cô nữ sinh mà Draco bắt nạt chỉ có mình tiểu thư Biết tuốt---- bạn tốt của Thánh Đầu Sẹo, còn hiện tại thì phạm vi đã lan rộng ra tới các nhà, thậm chí còn bao gồm cả nhà tuyệt đối không giao du gì tới - Hufflepuff, ôi đúng là bất hạnh ghê gớm.
Sau khi Florence đi rồi, tâm trạng của Tom tốt lên một cách nhanh chóng, thậm chí tốt mới mức có thể ngồi chơi cờ phù thủy với Ellis tay thối sau bữa tối.
Draco ngồi ở một bên của ghế sô pha, tay ôm một cuốn sách pháp thuật mượn từ trong thư viện để giết thời gian, song trên thực tế, cậu không hề xem một hàng nào từ nội dung trong sách, cậu còn đang suy nghĩ về từ mà Tom nói vừa nãy---- người yêu.
Từ này làm Draco thông suốt mọi thứ, cậu vẫn luôn cho rằng việc mình đối xử Tom giống như cái cách mà Thánh Đầu Sẹo đối xử với Weasley tóc đỏ, tuy mái tóc đỏ làm cậu chướng mắt nhưng không thể phủ nhận quan hệ của bọn họ thật sự rất tốt.
Nhưng khi Draco nghe được từ người yêu từ trong miệng của Tom, cậu vậy mà lại thấy rung động, hơn nữa Tom càng đẹp trai tới mức cậu không rời mắt được.
Draco biết mình tiêu rồi, tình cảm của mình dành cho Tom tuyệt đối không thể giải thích bằng từ bạn thân được.
Dời mắt ra khỏi trang sách, Draco nhìn về phía Tom đang chơi cờ Phù Thủy với Ellis.
Tuy chỉ mới mười hai tuổi, nhưng Tom cao hơn nhiều so với bạn cùng tuổi, nhìn qua giống như học sinh năm trên, trên mặt vĩnh viễn là nụ cười khó đoán nhưng lại làm người khác cảm thấy ấm áp.
Giống như cảm nhận được tầm mắt của Draco, cặp mắt đá vỏ chai và cặp mắt của Draco đối diện với nhau, Draco có thể cảm nhận được ý cười từ trong đôi mắt kia.
Draco nhường mày và nhếch mép cười không chút ngại ngùng.
Đùa cái gì thế, cậu là một Malfoy, dù người mình thích là Chúa tể Hắc Ám đi nữa, cậu cũng tuyệt đối sẽ không để mình yếu thế, cái