Phương Trung Quy vươn tay, giúp Việt Từ sửa sang lại quần áo bị Lô Khê làm loạn. Anh nhìn ý cười lười nhác trên môi thanh niên, mắt phượng khẽ nhúc nhích, dùng thanh âm mát lạnh hỏi: "Thích Tam gia thật ư?"
Thích ư?
Việt Từ nghĩ nghĩ, gật đầu: "Rất thú vị, tạm thời rất thích." Về phần thích bao lâu thì không thể nói chắc.
Phó Tấn bị câu trả lời tùy tiện này chấn đến cứng họng, con m* nó cậu còn thật dám nói?!
Gã nhìn về phía Phương Trung Quy, hòng tìm ra một tia thất vọng hoặc phẫn nộ từ trên mặt đối phương, nhưng không, cái gì cũng không có. Người bạn tốt cao ngạo đạm mạc của gã, cậu công tử luôn tỏ vẻ cấm dục, xa cách nhà họ Phương, cứ bình đạm nghe cậu ta nói chuyện như thế, không hề cảm thấy người mình luôn bảo vệ bằng mọi cách lại hoa tâm phong lưu, còn tra rất thẳng thắn vô tư, đối với mình sẽ là sự nhục nhã như thế nào.
Phương Trung Quy nhìn Việt Từ thật sâu, ngón tay dài mảnh khảnh vuốt lên các nếp uốn trên quần áo thanh niên, anh rũ mắt, nói bình thản: "Được, vậy cứ chơi thoải mái đi, hết thảy đã có tôi rồi."
"Phương Trung Quy, cậu có biết mình đang nói gì không!" Phó Tấn lộ vẻ không thể tin, lần đầu tiên hô tên đầy đủ: "Cậu điên rồi à, cậu ta trêu vào Tam gia cậu còn che chở, cậu bảo... cậu bảo vệ được à. Đừng nói là cậu, kể cả toàn bộ Phương gia cũng không phải đối thủ của Tam gia, cậu dựa vào cái gì!"
Đầu óc gã nổi lên từng cơn mê muội, nhưng hai người đối diện lại đều có thái độ rất tự nhiên, tự nhiên đến nỗi gã hoài nghi rốt cục là bạn nối khố của gã điên rồi hay là gã điên rồi. Người trước mắt này thật sự là bạn nối khố của gã sao, thật sự là Phương Trung Quy thoạt trông có vẻ ôn hòa nhưng thực ra kiêu ngạo làm người ta khiếp sợ?
Phương Trung Quy cứ như bị trúng độc vậy, vì Việt Từ mà điên đảo tâm thần, quên hết tất cả.
Việt Từ nhìn lướt qua Phó Tấn đã bị kinh hách nghiêm trọng, quay đầu nhìn lại Phương Trung Quy, anh khẽ cười, cố ý trêu đối phương: "Hết thảy đều đã có anh là có ý gì?"
Phương Trung Quy nhìn anh chuyên chú mà thành kính, đôi mắt sáng kinh người: "Tôi là kỵ sĩ trung thành nhất của ngài, mãi mãi đứng phía sau nghe ngài ra lệnh, bảo hộ an toàn của ngài, là thanh lợi kiếm giúp ngài chặt đứt mọi nanh vuốt tội ác duỗi về phía ngài, là lá chắn cuối cùng giúp ngài chắn mọi nguy cơ đánh đến. Khi tôi ngã xuống, không, trước khi tôi tử vong, tôi sẽ không để cho ngài chịu bất cứ thương tổn gì."
Không hổ là học chuyên ngành nghệ thuật, đến tỏ tình cũng nói văn vẻ như vậy.
Việt Từ nhỏ giọng bật cười, từ lúc quay phim Sở Minh Đế, anh đã cảm thấy đối phương không áp chế được ngọn lửa khi đối mặt với mình, lần này nghe cũng không quá kinh ngạc, anh lướt ngón tay qua hai má đối phương, nhìn khuôn mặt trắng như ngọc dần lặng lẽ đỏ ửng, cất giọng mềm nhẹ ái muội: "Ngoan vậy, không ghen sao?"
Lần đầu tiên tiếp xúc thân thể ở khoảng cách gần như vậy, tim Phương Trung Quy không tự giác đập gia tốc, anh khẽ run lên, mặc kệ thể xác không nghe lời, giọng nói không biết đã khàn khàn từ lúc nào, trả lời thản nhiên: "Có, nhưng chỉ cần là việc ngài thích làm, tôi sẽ không ngăn cản, ngài thích, việc gì cũng có thể."
"Ngoan lắm." Việt Từ cười ngày càng ôn nhu, anh câu khóe môi, vuốt vành tai Phương Trung Quy, cảm xúc mềm mịn khiến anh thích không buông tay: "Đáng yêu thế này, muốn được thưởng gì nào?"
Độ ấm nóng rực khiến Phương Trung Quy có cảm giác thân thể đang bị thiêu đốt, anh nhắm mắt, vừa suиɠ sướиɠ lại vừa dày vò, khi Việt Từ hỏi vấn đề này thì mở to mắt nắm lấy cổ tay đối phương, nghiêm túc chuyên chú nhìn khuôn mặt khiến mình nhớ thương kia, nói: "Muốn được ngài nhìn đến, muốn trong mắt ngài có tôi, luôn luôn có tôi."
Phó Tấn kinh ngạc nhìn hai người tán tỉnh nhau quang minh chính đại, hoàn toàn coi như gã không tồn tại, không... hoặc nên nói Việt Từ rõ ràng đã coi gã trở thành một công cụ để tán tỉnh, không chỉ không tránh đi, ngược lại còn ác liệt đi trêu đùa người trong lòng gã.
Thanh niên này đã sớm không còn là người kia trong ký ức gã, cậu ta phong lưu đa tình làm cho bản thân mình cũng thấy mặc cảm, lại tra một cách thẳng thắn vô tư không thèm che giấu, thế nhưng những người đó đã biết rõ cậu ta hoa tâm rồi mà vẫn cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa, cam tâm tình nguyện trầm luân. Người này quá đỗi đáng sợ, đến cả cha nuôi gã, người cầm quyền Phó thị, con cáo già thâm trầm mưu mẹo Phó Tam gia cũng phải rơi vào mê muội.
Hết thảy trước mắt khiến gã cảm thấy vừa hoang đường vừa bực bội, thế nhưng cứ... mỗi khi nhìn thấy cảnh thanh niên trêu chọc tán tỉnh người khác một cách điêu luyện, gã lại hoàn toàn không dời nổi tầm mắt, thậm chí lúc ánh mắt đối phương vô tình dừng ở trên người mình thì cảm thấy toàn thân khô nóng, giống như cậu thiếu niên gặp mối tình đầu, trái tim không có tiền đồ mà nhảy lên, thân thể không chịu nghe lời để bị hấp dẫn.
Tự nhiên sinh ra sợ hãi, Phó Tấn lùi về sau hai bước, phải chống tay lên bồn rửa mặt mới không ngã xuống, Việt Từ... thanh niên này... thật đáng sợ, rốt cục trước đây gã nghĩ cái gì mà lại trêu vào người như vậy chứ?
"Tấn ca ca, anh đang làm gì ở đây thế, nghi thức đính hôn sắp bắt đầu rồi!"
Một giọng nói ngọt ngào đột nhiên vang lên, kéo Phó Tấn từ cõi mộng trở về, gã ngẩng đầu thì thấy vị hôn thê Lạc Xu của mình đứng sừng sững cách đó không xa, nhất thời tỉnh táo lại, chưa kịp suy nghĩ gì đã vọt dậy thẳng tắp, che giấu sự thất thố vừa rồi.
Lạc Xu tiến lên kéo cánh tay gã, cô thay một bộ lễ phục dài màu rượu đỏ, trông chín chắn hơn nhiều so với bộ váy trắng thuần lúc trước, tóc dài được búi lên lộ cái cổ cao cao, dung nhan tinh mỹ sớm đã không còn thấy dấu vết khóc lóc thê thảm, cả người như hoàn toàn biến đổi, đến cả khí chất cũng có nét không giống với trước.
Ghé sát người vào Phó Tấn, cô nở nụ cười tươi khéo léo động lòng người: "Tấn ca ca, để vợ mới cưới ở lại một mình trên đài không phải là tác phong của thân sĩ đâu."
Phó Tấn cứng đờ người, nhưng không đẩy cô ra, ách giọng nói: "Được, chúng ta quay lại thôi."
Lạc Xu vừa lòng gật đầu, làm như không hề nhận ra việc gã thất thố, chào hỏi Phương Trung Quy: "Anh Phương cũng ở đây à?"
Nói xong, chuyển ánh mắt sang thanh niên bên cạnh, mắt hạnh khẽ nhúc nhích, tiếng nói tao nhã mềm mại: "Anh Việt, cảm ơn anh đã đến tham gia lễ đính hôn của em."
Việt Từ cười: "Không phải chú Việt à?"
Tay Lạc Xu khẽ run lên, lập tức khôi phục bình thường, cô mỉm cười trêu ghẹo: "Vậy phải đợi anh gả cho Tam gia rồi hẵng nói, đến lúc đó em nhất định sẽ gọi là chú Việt."
Phó Tấn nghe thế tức thì xanh mét mặt, Lạc Xu "vô ý" nói trúng cái chân đau của gã, đành cắt ngang bằng ngữ khí không tốt: "Được rồi, đi thôi."
"Vâng, vâng vâng, nghe lời anh." Lạc Xu ỷ lại dựa vào người hôn phu, giọng nói phá lệ ngọt ngào, cô hơi cúi đầu, trong mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo rồi lập tức ẩn mất.
Hai người dắt tay nhau rời đi, Lạc Xu quay đầu thoáng nhìn Việt Từ, thấy đối phương vẫn luôn giữ điệu cười lười nhác lạnh nhạt, trong lòng khẽ động, cắn cắn môi theo kiểu trẻ con như lúc trước, nhưng không nói gì, quay trở lại cùng hôn phu đi xa dần.
Cô sẽ để mắt Phó Tấn, không cho gã có cơ hội quấy rầy Việt Từ nữa, từ nay về sau đổi thành cô bảo vệ anh, Việt Từ người đã từng bảo vệ cô khi sống chết ngay trước mắt, thần tượng tốt nhất trên toàn thế giới.
....
Việt Từ ra khỏi toilet thì nhìn thấy Phó Bồi Uyên cầm ly rượu đứng trong góc, Lô Khê