Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Sư tôn đã thành hôn rồi


trước sau

"Đi đi đi." Mặc Nhiên đáp lời, bỗng nghĩ đến cái gì, mặt lộ ra vẻ lo lắng, "Sư tôn, ta giết nhiều âm binh như vậy, chỉ sợ Quỷ giới muốn giải quyết rõ với chúng ta."

"Không sao." Sở Vãn Ninh nói, "Chiêu thức vừa rồi cũng không làm đối thủ hồn phi phách tán. Linh hồn của chúng chỉ bị tan, qua vài hôm sẽ tự tụ lại."

Mặc Nhiên nghe vậy cẩn thận nhìn lại, quả nhiên trông thấy trong đám tro tàn có từng điểm linh hồn phát sáng bồng bềnh bay lên, như đom đóm. Chưa kịp nhìn lâu, Sở Vãn Ninh đã kéo hắn, nói: "Chạy."

Sau vách nát tường xiêu là một đám quân binh bạo nộ đâm loạn, Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên bay nhanh lên ngói xanh, Mặc Nhiên vừa chạy vừa hỏi: "Sư tôn, nếu chúng không chết, không đắc tội Quỷ giới, vì sao không cho ta truyền nhiều linh lực đánh lui chúng?"

Sở Vãn Ninh lạnh lùng nói: "Ngươi thử chiêu mới kia lần nữa xem."

Mặc Nhiên dù không biết vì sao y nói như vậy, nhưng vẫn thử một lần. Nào đoán được lần này vung ra, chỉ là một đám khói lửa nhỏ, hình như Gặp Quỷ rất mệt mỏi, chẳng còn khí thế của thôn nhật nguyệt trấn sơn hà.

"Linh lực càng nhiều, thời gian phục hồi càng dài." Sở Vãn Ninh nói, " Hăng quá hoá dở. Nhớ kỹ chưa?"

"Nhớ kỹ rồi."

Dừng một chút, Mặc Nhiên nói tiếp.

"Sư tôn. Ta chợt nhớ tới một chuyện, người đoan thử xem ta vừa nghĩ đến cái gì?"

"Cái gì?"

"Ta nghĩ đến huyễn cảnh ở chốn đào nguyên, người cũng dạy ta dùng đằng tiên như vậy. Khi đó người cực kỳ thấp." Mặc Nhiên nhếch miệng nở nụ cười, khoa tay múa chân một chút, "Không tới eo ta nữa kìa."

Sở Vãn Ninh nghe vậy, đột nhiên bị vấp.

"Cẩn thận!"

"Cút." Nếu còn sống, tai Sở Vãn Ninh sẽ đỏ lên, y thẹn quá hóa giận, "Ngươi chỉ có chút tiền đồ như vậy à, còn đi so chiều cao với Hạ Tư Nghịch, sao không so với ta luôn đi?"

Mặc Nhiên cười cười, hắn không so với y, bây giờ dù mình cất cao tư thái, không giống như khi ở trấn Thải Điệp rõ ràng không bằng sư tôn, nhưng cũng chỉ là bình khởi bình tọa mà thôi.

Hắn liếc qua sư tôn, âm thầm nhớ lấy, thầm nghĩ qua mấy năm nữa mình hoàn toàn trưởng thành, nhất định phải kéo Sở Vãn Ninh đi so lại cho cẩn thận.

Bên này Đạp Tiên Đế quân tính toán nhỏ nhặt, bên kia Vãn Dạ Ngọc Hành tâm tình phức tạp.

Tuy y ít nhiều đoán được Mặc Nhiên đã biết mình là Hạ Tư Nghịch, nhưng chính tai nghe hắn nói vậy, vẫn cảm thấy cực kỳ xấu hổ, mặt không có chỗ để giấu.

Dù sao... Y cũng từng ngửa đầu gọi Mặc Nhiên là "Sư ca" giòn tan.

Càng nghĩ càng xấu hổ, càng nghĩ càng tức giận, Sở Vãn Ninh chạy nhanh hơn, vứt Mặc Nhiên ở phía sau.

Mặc Nhiên biết y nghĩ gì, cũng không vội đuổi theo, chỉ chừa khoảng cách nửa bước xa, luôn đi phía sau y. Bọn họ chạy trốn trong gió đêm gào thét, nhìn nam nhân gần trong gang tấc, hồng y đỏ như máu, như đọa phong lưu hà, áo bào thêu kim điệp sinh động như thật, vạt áo càng tràn ngập lưu quang đủ màu sắc.

Trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một tia thỏa mãn vừa đắng chát vừa ngọt ngào.

Giờ khắc này hắn cảm ơn, hắn còn có thể nhìn thấy Sở Vãn Ninh, còn có thể được Sở Vãn Ninh chỉ giáo như xưa.

Qua mấy năm nữa, nếu trôi chảy, hắn còn có thể đối Sở Vãn Ninh thấp hơn nửa cái đầu, cười híp mắt nói: "Đồ nhi và sư tôn so ai cao hơn, đồ nhi sẽ ngoan ngoãn đứng im, sư tôn có thể kê chân."

Trong lòng hắn thấy rất ấm áp, chỉ thấy, trời xanh đối đãi với hắn cũng không tệ.

Cũng không phải ai phạm sai lầm, đều có cơ hội làm lại từ đầu, cũng không phải ai bị thương đau, đều có thể bao dung tha thứ.

Sư tôn của hắn là người ngoài lạnh trong nóng, hắn mất thời gian lâu như vậy mới biết được.

Lại đuổi hai nhóm truy binh, cửa chính vào hành cung ngay trước mắt.

Sau đó quay lại nhìn, đám quân binh đều bị quăng ra xa, đã đuổi không kịp bọn họ. Mặc Nhiên nhẹ nhàng thở ra, sau đó một hơi còn không kịp thả thì nhìn thấy một đạo kinh lôi chợt bổ xuống phía trước.

Trong lôi hỏa, xuất hiện một cái kiệu lớn, tám dũng phu cơ bắp cuồn cuộn, vững vàng khiêng. Một vị khoác áo lông thú màu trắng, tóc dài rối tung, nam tử hơi mập cử chỉ lười biếng nằm bên trên, trái phải ôm mỹ nhân, một đang đấm vai cho gã, một đang đút anh đào cho gã

Nam tử bụng phệ này tuy là hồn phách, nhưng đã tu thành nhục thân, bởi vậy ăn như người sống, không chỉ nếm qua mùi vị.

Nam tử liếm môi một cái, bóp lấy cằm mỹ nhân kia, ừ hử hôn lên một cái, lúc này mới nhấc tầm mắt lên, không nhanh không chậm nhìn Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên một chút, cười nhạo nói.

"Đây thật sự không được rồi. Bảo bối mà bản vương chọn trúng, lại có kẻ không biết điều đến cướp."

Gã nói, thản nhiên.

"Tiểu tiên quân, là ai cho ngươi can đảm như vậy?"

Sắc mặt Sở Vãn Ninh tái xanh, vẻ mặt cực kỳ khó coi.

Y cư nhiên ngay trước mắt Mặc Nhiên, bị một dâm quỷ bóng mỡ gọi là "bảo bối"... Nếu y mà còn pháp lực, Thiên Vấn đã xay tên khốn này thành tro rồi.

Sắc mặt Mặc Nhiên cũng khó nhìn, nhưng biết tu vi bây giờ của mình, không đủ để bảo vệ Sở Vãn Ninh đồng thời giao thủ với Quỷ Vương, bởi vậy chỉ có thể nói chuyện.

Hắn tiến lên một bước, lập quyền nói: "Vương gia, xin lỗi, hủy cung phá nhà của ngài nhiều như vậy, nhưng người này, ta phải đưa đi."

"Ái chà, ngươi nói đưa đi thì đưa đi được hay sao?" Tứ Quỷ vương cười nói, " Ngươi nhìn xem hắn đang mặc cái gì? Ta nói cho ngươi hay, thứ đó, gọi là áo minh hôn, nói một cách khác, chính là cát phục của Quỷ giới bọn ta. Hắn mặc cát phục của ta, chính là thủ hạ quỷ của ta, hắn không thể bước khỏi cửa hành cung, không tin ngươi thử xem."

Dừng một chút, bổ thêm một câu: "Nếu ngươi cương quyết dẫn hắn ra ngoài, chỉ sợ khi đến cửa hành cung linh lực trên áo bào sẽ đánh nát linh hồn, phải nhớ đó."

Lúc này Mặc Nhiên mới đột nhiên hiểu vì sao Dung Cửu nói mọi người trong chính điện đều bị trói, mà Sở Vãn Ninh lại không. Hóa ra vì hồng y trên người y...

Siết chặt quyền, Mặc Nhiên nói: "Ta muốn mang người đi, tất nhiên không thể để cho vương gia chịu thiệt thòi. Vương gia muốn gì, ta sẽ hết sức dâng lên."

"Bản vương chỉ muốn mỹ nhân. Với lại gần đây, ôn nhu nhu thuận theo ăn ngán rồi, bản vương thích người bên cạnh ngươi, băng băng lãnh lãnh không thích đáp ứng, thì mới có tư vị."

"..."

Nhìn sắc mặt của Mặc Nhiên và Sở Vãn Ninh, Tứ Quỷ vương cũng cảm thấy thú vị, chậm rãi ngồi dậy, nói: "Nhưng mà, nói thực, bản vương đợi ở địa phủ rất nhiều năm, lần đầu tiên nhìn thấy có người xông vào hành cung của ta giương oai. Ngược lại có chút ý tứ, có thể hiếu kì hỏi một câu không, hắn là gì của ngươi?"

Mặc Nhiên nói: "Người là sư tôn của ta."

"Sư tôn mà thôi." Quỷ Vương buông tay, cười nói, "Ta còn tưởng rằng là quan hệ muốn chết muốn sống gì cơ."

Mặc Nhiên nói: "... Người không thích ngươi, ngươi ép ở lại thì có ích gì."

Quỷ Vương miễn cưỡng xua tay: "Ngây thơ, có thích hay không, nào có quan trọng như vậy. Bản vương nhìn trúng chính là da thịt của hắn, không muốn tâm của hắn."

"..."

"Còn nữa." Quỷ Vương cười tủm tỉm nói, "Hắn không thích ta, chẳng lẽ thích ngươi hả? Nếu hắn là người kết tóc với ngươi, ta thật sự không còn hứng thú. Dù bản vương yêu mỹ nhân, nhưng thật sự không thích kẻ đã giao bôi hợp phòng. Đáng tiếc, hắn chỉ là sư tôn của ngươi mà thôi."

Câu nói này, Mặc Nhiên nghe đầu tiên là sững sờ, sau đó bỗng nhiên cười.

"Vương gia là nói nghiêm túc?"

"Bản vương đường đường là chủ tầng thứ tư của địa ngục, lừa tên tiểu quỷ ngươi làm gì."

"Vậy ta hỏi một câu, nếu sư tôn đã thành hôn từ lâu, cát phục mặc trên người, còn có hiệu dụng không?"

"Tất nhiên là vô dụng, bản vương xưa nay không đùa bỡn nhân – phu – nhân – thê." Tứ Quỷ vương nhíu nhíu mày, "Nhưng ngươi hỏi vậy làm gì? Sư tôn ngươi đã thành gia?"

Sở Vãn Ninh muốn mặt mũi, nói: "Chưa thành."

Mặc Nhiên lại không biết xấu hổ, nói: "Thành rồi."



Tứ Quỷ vương: "..."

Không để Sở Vãn Ninh nói thêm, Mặc Nhiên bỗng kéo tay y, kéo y đến cửa chính. Vừa đi vừa quay đầu nói với Tứ Quỷ vương: "Vương gia, ngài đừng để ý đến người, trí nhớ của sư tôn ta không tốt. Ngài vừa mới nói, nếu người đã thành thân, cát phục này sẽ không có hiệu quả. Chúng ta không khua môi múa mép, ta tự đưa người ra ngoài, nếu thuận lợi đi ra, xin vương gia thả cho bọn ta một con đường sống, nếu ta nói dối, thì tử sinh không oán."

Sở Vãn Ninh nói: "Mặc Nhiên —— ngươi điên rồi? Lúc trước ở trấn Thải Điệp, chỉ là gặp dịp thì chơi, căn bản không tính —— "

"Sao lại không tính." Mặc Nhiên dứt khoát kiên quyết, trái lại rất chắc chắn, "Rượu cũng uống rồi, đầu cũng dập rồi, trên có cao đường dưới có hậu thổ, sao lại không tính."

"Mặc Nhiên...!"

Quỷ Vương ở địa phủ trăm ngàn năm như một ngày, đợi quả thực có chút chán ngấy, bỗng nhìn thấy dạng tranh chấp này, cảm thấy hết sức buồn cười, ngồi dậy nâng má. Gã vỗ đùi mỹ nhân bên cạnh, ý bảo nàng lại đút mứt quả cho mình, vừa nhai vừa nói: "Được thôi, các ngươi đi. Nếu thuận thuận lợi lợi đi ra, ta không ngăn cản các ngươi. Nếu chết, cũng là tự tìm."

Mặc Nhiên nói: "Đa tạ."

Cửa chính của hành cung bố trí một tầng kết giới chớp động tử quang nhàn nhạt. Lộ vẻ quỷ hồn khốn đốn. Sở Vãn Ninh cách kết giới càng gần, càng không tình nguyện. Loại minh hôn gà mờ kia, sao có thể tính...

Nhưng lúc này Mặc Nhiên tới gần y, thấp giọng nói với y: "Sư tôn chớ có lo lắng, người và ta đã có hôn khế rồi, nhất định có hiệu quả."

"Hiệu quả thế nào?!"

"Người nghe ta một lần. Chuyện này, ts nắm chắc trong lòng." Hắn nói, trở tay giữ chặt tay Sở Vãn Ninh, lòng bàn tay rịn mồ hôi.

"Nếu vạn phần bất hạnh, ta cũng cùng sư tôn."

Sở Vãn Ninh toàn thân chấn động, mắt phượng mở to, ngạc nhiên nhìn hắn, giống như trước giờ không có nhìn rõ người này.

Mặc Nhiên giãn ra nụ cười với y, lúm đồng tiền hoà thuận vui vẻ: "Ta nợ sư tôn rất nhiều, lần này, sẽ không để lại một mình sư tôn."

"..." Sở Vãn Ninh trầm mặc thật lâu, thấp giọng nói, "Hà tất phải vậy"

"Vậy sư tôn thì sao? Cũng hà tất phải vậy."

Sở Vãn Ninh rủ mi, sau đó nhẹ nhàng thở dài một tiếng, cuối cùng không còn từ chối. Hai người dắt tay đứng trước kết giới lẻn tử điện, yêu ma quỷ quái phía sau ngồi xem náo nhiệt.

"Đi chứ?"

"Đi."

Không biết ai giữ chặt tay ai trước, dùng sức, băng lãnh chồng lên nóng rực, mồ hôi ẩm ướt bọc lấy khô ráo, tái nhợt dán mạch sắc.

Thiên hỏa đang lao nhanh, lôi điện đang thét gào.

Kết giới kia to lớn như thác nước, bọn họ cơ hồ đồng thời bước vào, trong chớp mắt đánh giết xuống, khí thế sơn hà như chẻ tre, phảng phất muốn xé nát hai người dám can đảm bước ra cửa sinh tử, chém thành mảnh, đốt thành tro.

Lôi hỏa tuôn ra quang hoa bỏng mắt, loá mắt đến gần như thành màu trắng.

Mắt thấy muốn đánh xuống hai người, dù trước đó, Mặc Nhiên thầm nghĩ từ nay về sau phải kính sư yêu sư, không thể ngỗ nghịch, càng không thể có ý niệm vấy bẩn sư tôn.

Nhưng trong nháy mắt không biết tồn vong này, hắn bỗng quay đầu, rất muốn nhìn gương mặt của Sở Vãn Ninh.

Lại phát hiện, trong kết giới nước chảy xiết dày, Sở Vãn Ninh cũng đang nhìn mình.

Cặp mắt phượng kia đã từng lăng lệ, quyết tuyệt, thương tiếc, căm hận, ẩn nhẫn... Mà giờ khắc này lại yên tĩnh như mọi việc sắp hết.

Còn có, không biết có phải ảo giác của hắn hay không.

Còn có thâm tình.

Mặc Nhiên chưa từng nhìn ánh mắt này của Sở Vãn Ninh, đầu của hắn ầm một tiếng chấn động, cảm thấy thành lầu thành vũ đều đổ sụp, trong lồng ngực hắn bỗng có một cỗ yêu thương nhiệt liệt, đẩy tầng nham thạch kiên cố xám đen, phá đất mà lên. Hắn thậm chí không kịp suy nghĩ đây tột cùng là tình cảm thế nào, chỉ cảm thấy lòng nóng rực, máu sôi trào.

Giữa sấm chớp, hắn không chút nghĩ ngợi duỗi tay ra, cẩn thận ôm Sở Vãn Ninh vào trong ngực.

Nhịp tim cuồng loạn chạm vào linh hồn run rẩy.

Lồng ngực chạm lồng ngực.

Trước khi hắn xuống Quỷ giới, kỳ thật không có ý nghĩ cùng chết với Sở Vãn Ninh thế này, hắn vẫn cảm thấy người mình yêu là Sư Muội, muốn đồng sinh cộng tử, cũng chỉ cung với Sư Muội.

Thế nhưng khi tử kiếp thật sự hạ xuống.

Hắn không suy nghĩ nhiều, ôm y vào lòng, tựa hồ muốn đưa huyết nhục của đối phương tiến vào trong huyết nhục của mình, đưa linh hồn của y giấu vào linh hồn của mình.

Sở Vãn Ninh.

Ta bồi ngươi.

Ta...

"Ai nha, không nghĩ tới thật sự đúng là một đôi uyên ương số khổ." Bên tai bỗng truyền đến tiếng khoan thai trêu tức, "Bản vương bắt lộn quỷ à? Vị tiên quân này, thế mà thật sự đã hôn hứa bái đường có chủ rồi?"

Mặc Nhiên bỗng mở mắt.

Lôi điện muốn xé nát bọn họ không biết đã hóa thành ngàn vạn đóa bồ công anh khi nào, bay quanh người bọn họ khinh vũ phi dương, phiêu diêu hồi tuyết.

Tứ Quỷ Vương cười ngâm ngâm đứng lên, cách cửa cung không xa, ung dung vỗ tay: "Nhàm chán mấy trăm năm, hôm nay mới được nhìn một trò hay."

Sở Vãn Ninh: "..."

Mặc Nhiên còn chưa hoàn hồn, đầu vẫn u ám, nhìn Tứ Quỷ vương, lại quay đầu nhìn người trong ngực. Bỗng ý thức được mình đang ôm sư tôn thực sự không nói lên lời, hốt hoảng thu tay lại. Sở Vãn Ninh cũng từ trong hoảng hốt lấy lại tinh thần, y quay mặt đi, không biết có vẻ mặt thế nào.

Một lát sau, chỉnh đốn y quan, không nói lời nào mà đứng bên cạnh.

Mặc Nhiên vì phá vỡ bầu xấu hổ, ngẩng đầu hỏi Tứ Quỷ vương: "Thế nào, không lừa vương gia chứ."

"Không, không."

Tứ Quỷ vương cười như không cười lắc đầu.

"Một ngày rồi một ngày, lâu rồi chưa từng gặp được náo nhiệt như vậy. Được thôi, các ngươi để ta xem một trò hay, tự đi đi. Bản vương có nhiều mỹ nhân như vậy, không cần hồn phách đã thành thân."

Mặc Nhiên lập tức cảm thấy sáng sủa, thầm nghĩ: Tứ vương này sòng phẳng hơn Cửu Vương mà Sở Tuân gặp phải nhiều. Tuy nói là dâm ma, nhưng ít nhất nói là làm, có bộ dáng vương gia.

Hắn nghĩ như vậy, kéo Sở Vãn Ninh muốn đi.

Nào đoán được lúc này, trên bầu trời mây mù phiêu tán, ánh trăng chiếu lên người Mặc Nhiên, bất động thanh sắc, hạ xuống một cái bóng đen đặc.

Tứ vương lúc đầu không phản ứng, vẫn mỉm cười, bởi vì mới xem náo nhiệt mà tự hỉ, gã xoay người, ra hiệu mỹ nhân bên cạnh đút cho gã một quả nho.

Ngón tay của mỹ nhân lột vỏ, đưa thịt quả thơm ngon óng ánh tới môi Tứ vương, Tứ vương đang muốn mở miệng, bỗng cảm thấy không đúng, quay đầu nghiêm nghị nói: "Dừng lại!"

Ánh mắt của gã chăm chú nhìn cái bóng trên mặt đất, ánh mắt nâng lên từng tấc, cuối cùng rơi xuống mặt Mặc Nhiên.

"... Ngươi nhìn thử, trên đó là cái gì?"

Mặc Nhiên hạ mắt, lúc này mới phát hiện dưới chân mình có một bóng dáng mơ hồ không rõ!

Vẻ mặt vui đùa của Tứ vương bị quét sạch, gã nheo con mắt hẹp dài lại, lóe ra dáng vẻ muốn chụp mồi.

"Ngươi là người sống, sao có thể xuống được địa ngục được?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện