Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

[Tử Sinh Đỉnh] Tiết Mông kiếp trước


trước sau

Edit: Thiên Di + Chu

Beta: Shira

Trước đường tuẫn đạo có vết nứt đỏ sâu không thấy đáy, đúng là vết nứt Sở Vãn Ninh sử dụng thuật pháp nghiền thi để lại. Lúc này nước mưa tuôn xuống ào ào chảy ngược và khe, tựa hồ có tiếng thác nước tụ lại lao xuống thành dòng.

Trên vết nứt đỏ, có một nam tử y phục hắc y đưa lưng về phía bọn họ, tay cầm mạch đao, ngự khí lăng không.

Nghe thấy động tĩnh, đầu ngón tay nam tử khẽ nhúc nhích, chậm rãi quay đầu.

Là Mặc Nhiên!

Trong gió to phần phật, tim như bị rìu đá chém qua, Sở Vãn Ninh khó tin nổi mà nhìn chằm chằm kẻ trước mắt... Chuyện này đến tột cùng là thế nào?!

Ầm ầm ầm——

Tia sét trắng bệch lập loè, sau đó tiếng sấm nổ vang.

Ánh sáng tái nhợt kia chiếu sáng gương mặt đầy máu bẩn của Đạp Tiên Quân. Gương mặt kia quá đáng sợ, Sư Muội cầm lòng không nổi lui lại một bước.

Nhưng Sở Vãn Ninh lại không tự chủ được tiến lên hai bước.

Vết máu.

Máu đầy mặt, trừ trên mặt, làn da lộ ra bên ngoài cũng đan xen ngang dọc, huyết nhục bị xé rách. Hắn quả thực giống như một thi thể bị tách rời ra, nhưng vì lưỡi dao không đủ sắc bén mà xé xác tàn thất bại, toàn thân toàn vết rách, duy chỉ còn trên mặt mày vẫn giữ được dung mạo anh tuấn ngày xưa.

"..."

Môi Sở Vãn Ninh trắng xanh, y đứng trong mưa to tầm tã, nhìn hoạt tử nhân bị ngàn đao vạn xẻo.

Hoạt tử nhân cũng nhìn chằm chằm y, tròng mắt hắc bạch phân minh tích huyết lệ.

Thần thức Đạp Tiên Quân mơ hồ không rõ, hồi ức lẫn hồi ức chém giết, hồn cùng hồn kích đấu, có lẽ vì quá đau, hắn không khỏi dùng bên tay không cầm đao mà đỡ nửa khuôn mặt.

Máu đen cùng nước mưa chảy qua khe hở ngón tay.

Lông mi dày của hắn run rẩy, có phẫn nộ của Đạp Tiên Quân, cũng có mê man của Mặc tông sư: "... Vì sao lại muốn đối xử với ta như vậy?"

Sở Vãn Ninh: "..."

"Vì sao lại muốn giết ta?" Nam nhân đứng như trời trồng, tròng mắt chiếu lên bóng dáng Sở Vãn Ninh. Chậm rãi, biểu tình hắn trở nên bất lực lại nhu thuận, hắn lẩm bẩm: "Sư tôn, có phải ta làm không tốt ở đâu rồi không?"

"Không..."

"Có phải ta chọc người không cao hứng không?"

Nghe giọng hắn nói, núi sông trong đầu Sở Vãn Ninh rách nát, gì cũng loạn lên. Y nghĩ, trong màn mưa chính là Đạp Tiên Quân ư? Không phải... Không phải, đó là Mặc Nhiên mà.

Cho dù là Đạp Tiên Đế Quân hay là Mặc tông sư, đều là Mặc Nhiên mà thôi.

Cả người Mặc Nhiên tắm máu, lung lay đi tới phía y, dưới vết máu tung hoành là gương mặt xác chết trắng bệch.

"Ta đây là lại làm người thất vọng ở đâu rồi. Người muốn đối xử với ta như vậy."

Nước mưa thấm vào xương cốt Sở Vãn Ninh, lạnh lẽo phát run. Y cứ nhìn Mặc Nhiên từng bước một đi tới phía mình, Mặc Nhiên đang khóc, trong mắt chảy ra tất cả đều là máu.

"Đừng lại lấy roi đánh ta mà... Ta cũng sẽ đau... Cho dù ngu ngốc, cho dù chậm hiểu... Người đánh ta... Ta cũng sẽ đau mà... Sư tôn..."

Run rẩy từ rất nhỏ tới kịch liệt, không đứng thẳng nổi, Sở Vãn Ninh gần như sụp đổ.

Y quỳ xuống, trong mưa to co lại thành một đoàn, bao tử như bị móng vuốt cào cho rách nát, y giờ phút này thế mà trước mắt Mặc Nhiên còn giống người chết hơn.

"Thực xin lỗi..." Sở Vãn Ninh khàn khàn cực kỳ bi ai, "...Thực xin lỗi..."

Thương thế của ngươi sứt sẹo cùng ta thống khổ lâu dài.

Hận máu cuối cùng của ngươi đều trả lại trên người ta.

Y quỳ gối trước mặt Mặc Nhiên, chật vật, co rúm lại, cơ hồ dùng toàn bộ dũng khí còn sót lại trong quãng đời còn lại ngẩng đầu lên, lại trong lúc nhìn thoáng qua thân thể bị chính mình lăng trì kia, chung quy khóc không thành tiếng: "Là ta có lỗi với ngươi..."

Y không biết sai ở đâu, có lẽ vì hoạt tử nhân vẫn còn một sợi linh hồn không thể coi là thi thể thực sự, nên pháp chú nghiền thi không có hiệu lực hoàn toàn.

Mặc Nhiên không chết, nhưng hắn vặn vẹo điên cuồng. Nhưng ký ức hoặc đau khổ hoặc điên cuồng, hoặc mê man hoặc thống khổ trong đời hắn ào ào tràn lên.

Hắn là Mặc Vi Vũ, là Mặc tông sư, là Đạp Tiên Đế Quân, là tiểu Nhiên nhi.

Vô số mảnh nhỏ vỡ vụn, biến thành nam nhân bị tàn phá không chịu nổi trước mắt.

"Mặc Nhiên..."

Nghe thấy giọng y, con ngươi Mặc Nhiên hơi chuyển động. Hắn dừng bước chân lại, nước mưa thấm ướt bên chân hắn đỏ chói, máu đầy đất.

Ngừng một lát, nam nhân thần thức phân liệt bỗng nhiên táo bạo, tựa hồ bị một ý thức khác xâm chiếm, hắn bắt đầu đi qua đi lại, biểu tình hung ác nham hiểm vặn vẹo trên khuôn mặt có vẻ càng thêm dữ tợn đáng sợ.

"Sở Vãn Ninh! Ngươi cực kỳ hận bổn toạ, không tiếc dùng hết thảy đại giới cũng muốn lấy mạng bổn toạ, có phải hay không?"

"Bổn toạ cũng cực kỳ hận ngươi! Hận không thể băm thây ngươi thành vạn đoạn ăn vào trong bụng hận không thể khiến ngươi tuẫn ta hơn ngàn kiếp muôn đời! Ngươi chẳng trách được ta, là ngươi giết ta——!"

Ống tay áo phần phật, mắt giận dữ trợn lên.

Hắn giương cung bạt kiếm tức sùi bọt mép tựa hồ ngay sau đó sẽ bạo khởi bóp chặt yết hầu Sở Vãn Ninh bóp nát yết hầu y thành mảnh nhỏ.

Nhưng tựa như cung chưa giương đã đứt, kiếm chưa ra đã bẻ.

Chỉ nghe thấy một tiếng nổ vang, một ánh sáng xanh đánh vào ngực Đạp Tiên Quân, ánh mắt Đạp Tiên Quân buồn bã, bỗng trầm mặc nghiêm mặt. Ngừng lại mấy phần, hắn chậm rãi đứng thẳng người, một mình lạnh lẽo cực độ đứng bên lối tuẫn đạo.

Sở Vãn Ninh quay đầu lại, thấy Sư Muội lung lay chống vào núi đá, còn giữ nguyên tư thế ném phù chú, một đôi mắt đào hoa hung ác cay xè, loé ánh sáng mãnh liệt.

"Ôn chuyện cũ cũng nói xong rồi nhỉ." Sư Muội cắn răng hàm, nâng hai tay kết ấn, hắn chỉ nhìn chằm chằm Đạp Tiên Đế Quân đầm đìa máu thịt, "Ngươi biết chuyện gì quan trọng nhất. Nếu không chết, thì nhanh thay ta gom cho đủ ba mươi quân cờ cuối cùng ngay!"

"Nhanh lên." Hắn nói, há miệng thở hổn hển, "Không thể kéo dài nữa."

Dưới ánh sáng phù chú, Đạp Tiên Quân vốn hỗn loạn không chịu nổi, khuôn mặt chồng chéo thiện ác dần dần trở nên tĩnh lặng như nước, nhưng sương tuyết lạnh băng.

Ánh mắt hắn điên cuồng cũng được, oán hận cũng thế, mọi cảm xúc đang có đều biến mất.

Đạp Tiên Quân ngắn gọn gật đầu với Sư Muội, mạch đao trong tay toả ánh sáng chói. Hắn cơ hồ chết lặng mà đáp: "Rõ. Chủ nhân."

Hắn nói xong, tay vừa nhấc, giáng xuống một chú quyết phòng hộ bảo vệ Sư Muội, sau đó áo đen như ưng lướt cao, bay vọt về phía tiền điện. Nhưng mới chỉ bay tới giữa không trung, một bóng hình chắn ngay trước mặt hắn.

Sở Vãn Ninh ngăn hắn lại.

Cả người ướt đẫm, một lòng đã vỡ vụn tan nát từ lâu, hận không thể hoá thành bùn đất bụi bặm, trong bão táp tan xương nát thịt như vậy.

Nhưng mà y vẫn tới ngăn cản.

"Nếu như có thêm càng nhiều người được thoải mái hơn, vậy thì tốt rồi..."

Đó là lời Đạp Tiên Quân nói với y lúc thanh tỉnh, nên cho dù có đau, cho dù sức cùng lực kiệt, y vẫn muốn cố đến một khắc cuối cùng.

Sở Vãn Ninh khàn khàn nói: "Hoài Sa, triệu tới."

Đạp Tiên Quân nhìn ánh kim quang quen thuộc xuất hiện trong tay y, ấn đường ẩn có nếp nhăn.

Hoài Sa.

Mưa to.

Trần thế sụp đổ. Biển máu vô nhai.

Nhiều năm trước, bọn họ cũng từng có một ngày giống vậy. Một ngày kia, họ từng dâng hết nhiệt huyết, dùng sức lực cả đời, đánh đến trời đất đổi sắc, quạ kim tây trầm.

Không ngờ tới trận chiến sư đồ kiếp trước, sẽ cách năm tháng Hồng Hoang, lần nữa hạ xuống nhân gian.

Người sống một đời, có lẽ luôn có chú định, tựa như Nam Cung Tứ không thoát khỏi vận mệnh chết trẻ, Diệp Vong Tích nhất định phải trở thành quân tử hồng nhan, Tử Sinh Đỉnh chú định chạy trời không thoát nắng. Đạp Tiên Quân và Sở Vãn Ninh, nhất định phải đao kiếm tương hướng.

Cho dù là hận, hay là yêu.

Đều không thoát được.

"Bất Quy. Triệu tới."

Thanh giọng trầm khàn thấp thấp, ánh sáng xanh u

ám chiếu sáng đôi mắt Đạp Tiên Quân. Hiện giờ hắn bị Sư Muội khống chế mạnh nhất, trong ánh mắt không có chút gợn sóng, hắn tựa như vừa đến từ Địa Ngục, chiếu rọi thân ảnh Sở Vãn Ninh thương lãng cô tịch trong mưa.

Kiếm khí phá vân, hoành đao nghịch vũ!

Trong gió mạnh, hai thân ảnh một đem một trắng chồng chéo tương sát, linh lưu va chạm!

Bọn họ trong mưa hăng hái phá chiêu, chỉ một thoáng san bằng đất cát, cuồng phong nổi lớn, bọt nước quanh hai người văng khắp nơi, như biển tuyết văng xuống, lại tựa như thổi tung đất cát. Không ai chậm chạp, cùng nhau dốc sức đánh, một đường đánh tới trước Thông Thiên Tháp.

Trận thế một trận át mây đen, nhất thời mọi người trên dưới núi đều bị kinh động, ầm ầm ngẩng đầu ngóng nhìn——-

"Là Sở Vãn Ninh?"

"Y, sao y lại đánh nhau với Mặc Nhiên rồi? Hai người họ không phải một giuộc à?"

Mưa như vạn mã cuồng đạp, nơi đỉnh núi Tử Sinh Đỉnh, kim quang trong tay Sở Vãn Ninh chói lọi, đâm thẳng vào ngực Đạp Tiên Quân! Nhưng ánh sáng còn chưa chạm đến, đã nghe một tiếng nổ vang, dung nham bắn tung toé viêm dương hiển hách từ tay Đạp Tiên Quân trào ra, như lũ lửa bất ngờ cắn nuốt sạch kim quang!

"Uỳnh!"

Trong phút chốc ngói tàn gạch vỡ văng khắp nơi, cây rừng xung quanh bật cả gốc.

Khương Hi lúc này dẫn mọi người tới trước sơn môn đang đối kháng cùng các quân cờ, lạnh giọng quát: "Tất cả cẩn thận!" Nói xong đột nhiên mở một lớp kết giới bảo vệ mọi người xung quanh, những đá vỡ cát bay, cực mộc che trời, hết thảy đều đập lên kết giới của y.

Khương Hi rất khó duy trì, thoáng chốc đã phun ra một búng máu, quỳ một gối, môi răng toàn máu đỏ tươi.

"Mau mở kết giới! Ta không ngăn nổi lần hai!"

Rất nhiều tu sĩ lúc này mới giật mình hốt hoảng thất thố nhận ra, đồng loạt luống cuống tay chân mở kết giới. Bọn họ ngửa đầu nhìn về phía Thông Thiên Tháp, giờ phút này không khỏi có chút ngây dại, Mặc Vi Vũ và Sở Vãn Ninh, đây là thực lực thế nào chứ...

Trước bảo tháp phù đồ, hai sư đồ họ càng đánh càng kịch liệt, Sở Vãn Ninh cắn răng ứng đối với mỗi chiêu thức của Đạp Tiên Quân. Trên đời này ngoại từ y, chỉ sợ không có người thứ hai có thể tiếp được nhiều công kích của đế quân đến vậy.

Chỉ có Sở Vãn Ninh có thể.

—— người nam nhân trước mắt này, mũi đao nhọn đâm tới, dưới chân né tránh, đến cùng như trước kia, đều là Sở Vãn Ninh tự mình dạy.

Nhưng ở Tử Sinh Đỉnh này, có mấy lần thậm chí chính tại trước Thông Thiên Tháp, y tay cầm tay mà chỉnh lại động tác tư thái của Mặc Nhiên, dặn dò nói lại tâm pháp cho hắn. Từ thiếu niên ngây ngô vô tri, một đường tới binh khí chạm nhau giờ phút này.

Đây là lần quyết đấu quyết liệt thứ hai của Bắc Đẩu Tiên Tôn Sở Vãn Ninh, cùng với đệ tử Đạp Tiên Đế Quân Mặc Vi Vũ.

Một năm đó, Sở Vãn Ninh ôm kiếm mà đến, trong lòng còn mang hy vọng. Y cho rằng y có thể cứu đệ tử nhầm đường lạc lối về, vì thế y toàn lực ứng phó.

Nhưng trận này, Sở Vãn Ninh biết hết thảy không thể quay đầu lại, cho dù thắng hay thua, người y mong muốn quay về nhất cũng không thể về được nữa.

Đạp Tiên Quân quát khẽ: "Kẻ cản ta phải chết."

Trước mắt tựa hồ hiện lên thiếu niên Mặc Nhiên luyện kiếm, trán đứa trẻ thanh trĩ thấm mồ hôi mỏng, dưới tia nắng ban mai mới lên dẫm trên tu trúc bay lên không, chém ra ba đường kiếm hoa uyển chuyển nhẹ nhàng đáp xuống đất.

Hắn quay đầu lại, nhếch miệng cười với Sở Vãn Ninh, má lúm đồng tiền thật sâu: "Sư tôn sư tôn, người xem ta học có được không?"

Trong tay lửa bùng lên, trượt qua ngực.

Sở Vãn Ninh tránh ra, bàn tay đầm đìa máu tươi của Đạp Tiên Quân sượt qua vạt áo y.

Nhưng lúc trước, khi Mặc Nhiên ở Hồng Luận Thuỷ Tạ bồi y luận bàn, rõ ràng cũng là chiêu này, khi đó bàn tay thiếu niên vẫn thon dài, còn chưa có một vết sẹo nào.

Sườn mặt thành niên lúc nhìn y thực ôn nhu, sau đó cười cầm tay y, nói: "Không đánh nữa, đánh nữa thì không xong mất."

Đao kêu vang, kiếm ngâm nga.

Sở Vãn Ninh chợt nhớ tới thôn Ngọc Lương, Mặc Nhiên từng năn nỉ mà kéo y đi xem một tuồng kịch dân dã, chiêng trống vang, cổ huyền chói tai.

Bên tai giọng ca kỹ vang lên: "Khí phách bá vương tẫn——"

Trên đài khuôn mặt trang điểm mang mang vệt sáng sặc sỡ, dưới đài Mặc Nhiên tập trung tinh thần xem, Sở Vãn Ninh ngẩng đầu lên, Mặc Nhiên lập tức thoát khỏi thiên cổ bi thương kia, từ trong tâm nguyện ấu thơ giương mắt nhìn.

Hắn cười hỏi y: "Đẹp không?"

Đôi mắt đen như mực, thật ôn nhuận.

Sở Vãn Ninh từng cảm thấy những vở kịch đó, nam kịch lắm lời, ê ê a a, một chữ hận không thể phá thành ba chữ để hát, y không hiểu loại này đến tột cùng có gì hay để nghe. Nhưng giờ phút này y lại cực muốn quay về vở kịch dân dã trước thôn Ngọc Lương.

Dầu tùng phun ra lửa lớn, võ sinh thổi trên mặt sông, giang hồ sáng lạn. Tràng diễn kia, nếu xướng suốt cả đời thì thật tốt.

"Keng!"

Bỗng nhiên chợt thất thần, Hoài Sa bị Bất Quy đánh rơi!

Năm đó cũng thế, sau khi thần kiếm rơi xuống, y lập tức lùi lại, triệu ra Thiên Vấn chắn tạm. Nhưng mà lúc này đây, thực lực Đạp Tiên Quân tăng thêm một tầng, nên Sở Vãn Ninh còn chưa kịp lui lại, hắc đao không vỏ đã chỉ về phía ngực y.

Đạp Tiên Quân nheo mắt lại.

Trước mắt hắn xám xịt, không nhìn rõ mũi đao mình chỉ vào là ai. Chỉ biết đối thủ hết khí phách, như người trực đêm ở Lương Sơn, một đêm nghe vĩ quản, tiếng địch tới bốn bề.

Chỉ còn lại một ngõ cụt dựa vào điểm yếu để chống lại mà thôi.

"Thứ vướng víu."

Môi mỏng mấp máy, một đao chém xuống!!

Trong cố gắng sống còn, một chiếc chiết phiến huyền kim bay tới, đón đầu đánh thẳng lên mặt Đạp Tiên Quân! Chiết phiến này thế tới cực mạnh, lực đạo kinh người, Đạp Tiên Quân lập tức thu Bất Quy lại, nâng đao đỡ lấy, nhưng vẫn bị chiết phiến huyền kim này làm cho lùi một bước.

Ngay sau đó, quang trận ba vệt đỏ xanh đan xen từ trên cao vọt xuống, thế như lôi đình, vây kín Đạp Tiên Quân trong đó!

"Ai?!" Đạp Tiên Quân nhất thời không thể động đậy, không khỏi cắn răng hàm, lạnh giọng gầm lên, "Cút ra đây!"

Mây đen che kín, ba bóng dáng đứng trên đỉnh Thông Thiên Tháp nguy nga, từ mưa to như thác đổ nhảy xuống, vững vàng hạ xuống bậc thang. Lúc này rốt cuộc có thể nhìn thấy rõ mặt ba người họ, ba người bọn họ——

Một người mặc áo choàng lông chồn, mặt mày tuỳ tiện.

Một người buộc cao mái tóc vàng, ánh mắt băng hàn.

Mà đứng trước người kia, dáng vẻ tầm khoảng ba bốn mươi tuổi, một thân giáp bạc nhẹ màu xanh, ánh mắt sáng rỡ, biểu tình trầm ổn, một đường sẹo cắt ngang qua từ trán hắn, trên người này không có chút mũi nhọn khinh cuồng, chỉ có bình tĩnh, còn có một vật dày cực kỳ giống với Tiết Chính Ung.

Nam tử giơ tay, đỡ được chiết phiến huyền kim quay lại, nâng lên một đôi mắt không còn thanh xuân.

Là huynh đệ Mai gia kiếp trước... Còn có...

Một tiếng sét xé trời.

Sở Vãn Ninh nhìn nam nhân kia——

Một Tiết Mông ở hồng trần khác!!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện