Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

【Tử Sinh Đỉnh】 Kiếp trước của họ


trước sau

Edit: LuBachPhong36

Tiết Mông của kiếp trước đứng trong gió táp mưa sa, tiếng nói khàn khàn lợi hại. Hắn há miệng thở dốc, hầu kết lăn vài lần, khi mở miệng ra lại là một câu nói quá thận trọng: "Đệ tử Tiết Mông, bái kiến sư tôn."

Tám chữ đơn đơn giản giản, không người để nói đã hơn mười năm.

Tiết Mông nói xong những lời này, cảm thấy hết thảy trăm vị trong nhân sinh giờ đã hiện lên hết trên đầu lưỡi, lại là đắng không kể nổi, rốt cuộc câu thứ hai cũng nói không nên lời.

Ở phía sau hắn, Mai Hàm Tuyết nói: "Tử Minh, ngưng thần."

Hai huynh đệ Mai gia của kiếp trước, tướng mạo lại không có gì thay đổi, chỉ là trong ánh mắt của từng người giờ đã thêm phần thận trọng, linh lực cũng vượt xa trước kia.

"Biết trong lòng ngươi rối loạn, nhưng linh lưu dù sao vẫn không thể rối loạn theo như vậy. Ta vừa mới nhìn thấy ngươi khi còn thiếu niên cũng đã đi vào thế giới này, nếu lúc này lại đánh thua, mặt mũi ngươi lập tức mất hết trước mặt chính mình. Mau hoàn hồn."

"......"

Tiết Mông sớm đã không còn là thiếu niên vô tri lỗ mãng kia. Hắn biết Mai Hàm Tuyết nói rất đúng, cho nên dù có hết sức không cam lòng, nhưng hắn vẫn hít một hơi thật sâu, dời ánh mắt từ Sở Vãn Ninh trên người đi, một lần nữa ném lên Đạp Tiên Quân bên kia.

"Các ngươi là thứ gì." Bên trong pháp trận, Đạp Tiên Quân cực kỳ nguy hiểm mà nheo mắt, "Vội vàng tìm chết?"

Mai Hàm Tuyết ngẩn ra: "Sao lại thế này, hắn giống như không quen biết chúng ta."

Sở Vãn Ninh ở một bên nói vọng qua: "Hắn đã hoàn toàn không có ý thức. Hiện tại ai cũng không nhận ra."

Tiết Mông: "......"

Nếu nói, vừa mới chỉ là nhìn thấy hình ảnh Sở Vãn Ninh, hắn cũng đã tâm thần kích động. Giờ phút này hắn lại một lần nữa nghe được giọng nói quen thuộc này, giọng nói mà sau này hắn chỉ có thể nghe được trong mộng, nước mắt Tiết Mông rốt cuộc kìm không được, chậm rãi đong đầy hốc mắt.

Đã qua bao nhiêu năm rồi?

Hắn không dám quay đầu nhìn lại những năm tháng đó, hắn sợ hồi ức lại, nước mắt lập tức sẽ không có tiền đồ mà rơi xuống.

Kỳ thật thời gian đối hắn mà nói, qua thật sự nhanh nhưng lại cũng rất chậm, hắn còn nhớ rõ năm thứ nhất Sở Vãn Ninh bị bắt, ở Tử Sinh Đỉnh sống chết chưa biết. Khi đó, hắn một mình hối hả ngược xuôi, đau thương cầu viện, nhưng có lẽ là bởi vì ngày xưa hắn tâm cao khí ngạo quá mức, trên dưới Tu Chân giới, thế nhưng hầu như không có ai để ý đến hắn.

Sau này, cuối cùng cũng chờ được nghĩa quân tập kết, hắn bức thiết mà hy vọng có thể sớm một chút cứu ra cố nhân trong hang ổ của ma quỷ, nhưng mọi người lại ngại hắn lỗ mãng ích kỷ, châm chọc mỉa mai hắn. Mà khi đó binh lực Mai Hàm Tuyết được bố trí, cũng không ở tiền phong, hắn tứ cố vô thân, chỉ có thể chính mình lên núi.

Nhưng chờ hắn trên núi chính là cái gì? Là Tử Sinh Đỉnh cảnh còn người mất, là Đạp Tiên Đế Quân gần đất xa trời, còn có —— Hồng Liên Thủy Tạ, hàn đầm bên cạnh ao, là thi thể Sở Vãn Ninh dần dần mai một theo cái chết của Đạp Tiên Quân.

Gần mười năm rồi!

Người hắn đợi mười năm, thành một khối thi thể. Khối thi thể ấy lại vỡ thành tro tàn ngay trước mặt hắn.

Để Trụ* chống đỡ của hắn cứ như vậy mà biến mất, hắn chỉ có thể giống một đứa trẻ luống cuống bất lực, quỳ giữa đống tro tàn bay lả ta mà thất thanh khóc rống.

(* tên một ngọn núi, ở Hà Nam, Trung Quốc)

Hắn đã đến chậm, thậm chí đến góc tay áo của ân sư hắn cũng không đụng vào được.

Thậm chí, rốt cuộc nghe không được Sở Vãn Ninh gọi hắn một tiếng: "Tiết Mông."

Về sau, sự tình trở nên càng đáng sợ.

Đạp Tiên Quân chết đi sống lại, Sư Minh Tịnh lộ ra bộ mặt hung tợn, bọn họ đại khai sát giới, nhân gian hoàn toàn trở thành Quỷ Vực. Đối với Tiết Mông mà nói, bạn cũ ngày xưa chết đã chết, thay đổi đã thay đổi, vò rượu Đỗ Khang khi niên thiếu chôn dưới gốc cây quế, nay đào ra được, còn ai có thể uống cùng hắn?

Cho nên kỳ thật Tiết Mông không biết chính mình đã phải dùng sức lực bao lớn, mới có thể đem ánh mắt đầu tiên sau hơn mười năm này, từ trên người Sở Vãn Ninh mà dời đi.

"Lần này rốt cuộc không có tới muộn." Tiết Mông nói, "Sư tôn, ta tới giúp người."

Đúng lúc này, Tiết Mông của trần thế khác cùng hai huynh đệ Mai gia khác chạy tới —— tuy rằng rõ ràng sau khi thời không sinh tử môn mở ra có lẽ sẽ nhìn thấy vài người không thể tưởng tượng tới, nhưng đột nhiên lại nhìn thấy chính mình của mười mấy năm sau, vẫn làm ba thanh niên kia ít nhiều thấy kinh hoảng.

Thanh niên Tiết Mông nói: "Ngươi...... Ngươi......?!"

Nhưng Tiết Mông của kiếp trước chỉ liếc mắt nhìn hắn, trong cái liếc mắt ấy có hâm mộ, cũng có bi thương. Rồi sau đó hắn trầm thấp mà cười một tiếng, nói: "Thiếu chút nữa đã quên. Hoá ra, mười mấy năm trước ta là cái dạng này."

"......"

"Thật ngốc."

Thanh niên Tiết Mông vô duyên vô cớ bị chính mình đóng cái mác ngốc tử, còn chưa kịp phản ứng lại, quả cầu lửa của Đạp Tiên Đế Quân đã đánh về phía ngực hắn ——

Tiết Mông nghiêng người một cái, hắn vốn dĩ không nghĩ dùng Tuyết Hoàng, vào lúc này theo phản xạ mà rút ra thần võ này, miễn cưỡng chống đỡ qua thế công, sau đó lảo đảo lui về phía sau mấy bước. Thật vất vả mới đứng vững, gầm lên muốn phóng về phía Đạp Tiên Quân, lại bị một thanh bội kiếm toả ra lam quang ngăn lại.

Mai Hàn Tuyết của kiếp trước đứng ở trước mặt hắn, nghiêng liếc đôi mắt: "Đã có chúng ta ở đây, tất nhiên là không cần các ngươi động thủ."

Mai Hàm Tuyết cũng cười mỉm mỉm mà nói với chính mình của mười năm trước: "Cái sọt thủng của trần thế này, dĩ nhiên phải để người của trần thế này vá lại. Không nhọc ngài đại giá, Mai tiên quân phong nhã hào hoa, đang lúc năm thịnh, nếu lại bị cay đắng thâm thù trùng trùng bao vây, trải qua nửa đời sau giống như ta đây thì thật vô vị, vậy không tốt lắm."

Thanh niên Mai Hàm Tuyết: "......"

Lúc này, pháp trận của ba người vây khóa Đạp Tiên Quân bỗng nhiên chấn động kịch liệt, Mai Hàm Tuyết ngưng trêu đùa chính mình, lập tức quay đầu nghiêm túc nói: "Không tốt! Sức mạnh của hắn so với trước kia còn mạnh hơn rất nhiều!"

Sở Vãn Ninh nói: "Trong thân thể hắn dung nạp mới một trái tim."

"!"

Tiết Mông dốc sức thi pháp, kinh mạch trên tay nổi lên, hắn nghiến răng nói: "Thời gian chúng ta có thể duy trì chỉ sợ còn ngắn hơn so với dự đoán —— sư tôn, ngươi mau chóng quay ngược trở lại đi, giết Hoa Bích Nam!"

Sở Vãn Ninh còn chưa trả lời, thanh niên Tiết Mông lại hỏi: "Giết Hoa Bích Nam? Vì sao lại là Hoa Bích Nam, không phải giết tên này...... tên này......"

Hắn nhất thời cũng không biết nên gọi Đạp Tiên Đế Quân là Mặc Nhiên thì

tốt, hay gọi cái gì khác.

Tiết Mông liếc mắt nhìn chính mình một cái: "Đây là một thi thể luyện thành con rối, giết không được. Nhưng chỉ cần người thao túng sau lưng hắn chết, hắn không lâu sau cũng sẽ tan thành mây khói. Còn nữa ——" Hắn dừng một chút, miễn cưỡng tạm tách ra một bàn tay, dưới chân thanh niên Tiết Mông lập tức sáng lên một trận hình màu lửa đỏ.

"Nơi này nguy hiểm. Các ngươi còn trẻ, không nên chịu cực khổ này. Đi, tất cả quay về đại quân công sơn* đi."

(* đại quân tụ hợp tấn công lên núi)

"Không! Ta không cần! Ngươi dựa vào cái gì —— Này!"

Cho dù thanh niên Tiết Mông cực lực giãy giụa, nhưng vẫn giống hai huynh đệ Mai gia, nhanh chóng bị cánh bướm linh lực xuất ra từ trong quang trận bao vây, khi cánh bướm đưa ba người trẻ tuổi ấy hướng về phía tiền điện mà bay đi, trong khoảnh khắc đã biến mất không thấy.

Vừa mới tiễn đi ba tiểu gia hỏa này, liền nghe được một tiếng "rắc!" thanh thúy, Mai Hàm Tuyết thay đổi sắc mặt: "Trận pháp sắp vỡ, Tử Minh!"

Tiết Mông bỗng dồn hết linh lưu toàn thân đều tuôn ra hướng tới phía Đạp Tiên Đế Quân, cả người hắn phát run, như là kiệt lực siết chặt một con ác thú cấp bách muốn phá không mà ra, dây thừng trên cổ ác thú này sắp đứt đoạn.

"Sư tôn, đi ——!"

Không cần Tiết Mông lập lại, Sở Vãn Ninh nhảy lên không trung, mày kiếm của y nhíu chặt, nhìn Tiết Mông một cái: "Ta rất nhanh sẽ trở về. Đừng bị thương."

"Câu này nên là ta nói với sư tôn." Tiết Mông cắn răng nói, "Yên tâm, đệ tử đã là xưa không bằng nay, chịu đựng được."

Hắn chịu đựng được.

Hắn tồn tại trên cõi đời này nhiều năm như vậy, chống đỡ sớm đã thành thói quen, thói quen lại chống đỡ hắn tiếp tục bước về phía trước. Cũng đã chịu đựng được nhiều năm không thấy mặt trời như vậy, hiện tại được gặp lại ân sư, hắn không có lý do gì chịu đựng không nổi.

Sở Vãn Ninh thở dài nói: "Bỏ ngươi một mình nhiều năm như vậy, xin lỗi......"

Giọng Quân vẫn còn bên tai, người đã đi xa.

Nước mắt Tiết Mông rốt cuộc chảy xuống.

Nam nhân tuổi gần chững chạc khóc lên khó coi, cho dù mưa to chảy xiết che đậy giúp hắn, cũng không che được bả vai hắn khẽ run, hốc mắt đỏ bừng.

Đạp Tiên Quân ở trong pháp trận gần như cuồng bạo, trận quang kia giống như băng nứt thiên trì, hiện ra những vết nứt không còn nguyên vẹn! Mắt thấy hắn sắp phá khỏi vòng vây, nhưng ngay lúc này một luồng hồng quang hướng phía hắn phóng tới, gắt gao vây chặt hắn, Đạp Tiên Quân bị đánh trúng nên càng giận dữ, ngước lên đôi mắt đỏ máu, nhìn chằm chằm về hướng luồng hồng quang vừa đánh tới ——

Tiết Mông nhìn thẳng vào hai mắt Đạp Tiên Quân: "Ngươi hết hy vọng đi, ta sẽ không để y lại biến mất ở trước mặt ta lần thứ hai."

Hắn nói, dùng hết mười phần mười linh lực, gân xanh trên cổ giựt giựt liên hồi, ánh mắt cứng rắn như sắt.

"Sư đệ, trước nay đều là ngươi thắng ta một bậc. Hôm nay, sư tôn ở bên cạnh, ta không muốn làm y thất vọng, cho nên...... Ngươi đừng hòng thắng ta!"

Mai Hàn Tuyết phản ứng rất nhanh, đã là cả kinh, hàng mày dài cau chặt mà quát: "Tử Minh! Làm cái gì!?"

Chỉ nghe oanh một tiếng vang, phía sau Tiết Mông sáng lên ánh lửa đỏ cháy hừng hực. Hắn quát chói tai một tiếng, song chưởng đẩy ra, ánh lửa kia theo pháp trận đánh thẳng về phía Đạp Tiên Đế Quân, trong phút chốc tựa như vạn tiễn xuyên tâm, gông xiềng bốn phía đan xen, trói cả người Đạp Tiên Quân trong đó!

"AA ——!"

Đạp Tiên Quân hai mắt trợn ngược, ngửa đầu kêu rên, linh lực điên cuồng chảy quanh thân trong nháy mắt đã yếu đi hơn phân nửa. Tròng mắt đen đã chết của hắn chậm rãi chuyển qua, như oán quỷ vô thanh mà nhìn chằm chằm Tiết Mông, khoé miệng rỉ ra vài giọt máu đen đứt quãng.

Bên ngực trái của hắn, nơi gần vị trí trái tim, có một vết sẹo.

Là chỗ đã từng bị Long Thành của Tiết Mông một kiếm xuyên thủng.

Hiện giờ cấm điều pháp chú do Tiết Mông tụ ra hơn trăm rễ đều dồn hết vào thân thể hắn, sợi rễ bén nhọn nhất lần nữa đâm thủng ngực ngay vị trí năm xưa.

Lỗ thủng trống rỗng đầy máu......

Mai Hàm Tuyết vừa sợ lại vừa gấp: "Ngươi mau dừng lại, ngươi như thế đã dùng hết lực linh hạch, nếu còn tiếp tục như vậy, linh hạch ngươi sẽ......"

"Dài dòng!" Tiết Mông lạnh giọng cắt ngang hắn.

Hắn nhìn chằm chằm Đạp Tiên Quân, sư huynh năm xưa đang nhìn chằm chằm sư đệ, thích khách năm xưa đang nhìn chằm chằm bạo quân.

Hai huynh đệ năm xưa hiện giờ nhìn chằm chằm lẫn nhau, bao nhiêu năm tháng sinh tử như xoá bỏ toàn bộ, sắc mặt Tiết Mông tuy kém, nhưng trong ánh mắt không ngờ lại sáng lên quang hoa mãnh liệt thuộc về phương hoàng nhi năm đó.

"Toàn bộ những điều học được suốt đời của Tiết Mông ta, toàn vì một trận chiến hôm nay."

Mai Hàm Tuyết: "......"

Lời vừa dứt, trong phút chốc phượng hoàng phá mây, chỉ thấy được lửa cháy tận trời!!

Trong liệt hỏa, phảng phất như nhìn thấy rất lâu rất lâu trước đây, một thiếu niên khoác giáp nhẹ màu lam bạc, tóc đuôi ngựa buộc trên khấu vàng, hắn la hét ầm ĩ, nhe răng trợn mắt mà reo lên:

"Ta muốn đạt được đệ nhất Linh Sơn đại hội!"

"Hừ! Loại thần võ này, sớm muộn gì ta cũng sẽ có! Có gì hiếm lạ đâu!"

"Năm mươi năm sau, không! Chỉ cần ba mươi năm, ta nhất định có thể khiến Tử Sinh Đỉnh trong tay ta phát dương quang đại, uy chấn Cửu Châu!"

Mặt mày non nớt như mầm xanh, giọng nói giòn giã như đào non, người thiếu niên kia không hề kiêng dè, không sợ trời không phải vì không sợ vận mệnh, mà bởi vì khát vọng hoài bão mãnh liệt cháy trong lòng.

Ánh lửa gần như chiếu sáng nửa vòm trời Tử Sinh Đỉnh, bao chuyện năm xưa giờ phút này đều bị thiêu thành than bụi, thiêu thành tro tàn......

Vạn sự lắng đọng lại, chỉ còn Tiết Tử Minh hiện giờ.

Hắn ánh mắt hắn trầm nóng kiên định, nói: "Ta không cầu công thành danh toại, nhưng cầu người như năm đó."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện