Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Bổn toạ lại tới trấn Thải Điệp


trước sau

(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)

Lời vừa nói ra, tất cả kinh ngạc.

Đặc biệt là các đệ tử Bích Đàm Trang, như bị sét đánh, vẻ mặt lập tức thay đổi!

Phải biết ở Tu Chân giới, đứng thứ ba là thuật sĩ học pháp chú, thứ hai là thuật sĩ tìm hiểu pháp chú, và đứng đầu là thuật sĩ sửa lại pháp chú.

Nhưng còn một kiểu nữa, không hề liên quan tới ba loại trên, người này thường xa không thể với, bọn họ không cần học, đã hiểu từ lâu, không thích sửa đổi, mà là nắm giữ bước cuối:

Tạo ra.

Bọn họ hoặc giỏi về chế luyện tiên đan độc môn, hoặc chế tạo vũ khí tuyệt thế, hoặc có thể vẽ đồ phổ linh chú tiền vô cổ nhân, nếu là loại này, thường gọi là tông sư.

Những tông sư này, với tiên môn tiểu tu mà nói, thường chỉ sống trong những quyển sách ghi lại, hoặc là viết trên sách Linh Khí trân bảo. Những đệ tử trẻ tuổi ở Bích Đàm Trang làm sao có thể ngờ họ không biết trời cao đất dày tóm bừa một người tới Thiên Âm Các, lại là tiên nhân như thế.

Trán Lý Vô Tâm phủ kín mồ hôi lạnh, nhưng thân là trang chủ, vẫn phải gồng mình chịu đựng. Gã miễn cưỡng cười hai tiếng, da vàng như lúa dưới ánh nến hiện một tầng mồ hôi.

"Không ngờ lại trùng hợp như vậy, Vạn Đào Hồi Lãng lại là tông sư tạo ra, thế thì lão phu đúng là... Ha hả, đúng là hiểu lầm Sở tông sư rồi. Có điều, khi ở trấn Thải Điệp có giao thủ với oan hồn La Tiêm Tiêm, lão phu lấy được thứ khác, thứ này, không biết có liên quan tới Sở tông sư hay không."

Sở Vãn Ninh nhíu mày nói: "Thứ gì?"

Lý Vô Tâm phất tay, "Thật Thông Minh" lập tức mang một hộp gấm lên.

"Là một vũ khí."

Sở Vãn Ninh không nói gì, nhìn hộp gấm, một lát sau, bỗng nhiên nói: "Là một đoạn liễu à?"

"!!"

Lúc này đừng nói những người khác, Mặc Nhiên cũng mở to hai mắt, không tin nổi.

Lý Vô Tâm run giọng nói: "Ngươi, sao ngươi lại biết—— Chẳng lẽ thật sự là ngươi, không đúng... Chuyện này rốt cuộc là sao!?"

Ánh kim trong tay Sở Vãn Ninh lóe lên, tỏa ra, vòng trên đất, theo ánh sáng nhu hòa, một dây liễu xuất hiện trước mặt mọi người.

Sở Vãn Ninh chẳng có chút gợn sóng nào, y giờ đã tin chuyện ở trấn Thải Điệp tất nhiên cũng như "Kim Thành Trì", "Chốn đào nguyên", đều do một người làm, nên nói: "Lý trang chủ, trong hộp, là vũ khí này nhỉ?"

"Đúng, đúng thế." Lý Vô Tâm gần như cứng họng.

Hộp gấm mở ra, bên trong quả nhiên có một sợi liễu giống như đúc.

Sở Vãn Ninh nheo mắt lại.

Khi ở chốn đào nguyên, giết chết Vũ Dân, vu oan cho "Gặp Quỷ" của Mặc Nhiên khiến lòng y nghi ngờ, giờ xem ra quả không sai.

"Lý trang chủ, dây liễu này, có thể đưa ta xem không?"

Lý Vô Tâm nghĩ nghĩ, thầm cân nhắc tình huống hôm nay không ổn, vẫn nên đừng đắc tội với Sở Vãn Ninh thì hơn, nên nói: "Sở tông sư khách khí rồi, ta vốn chính là muốn hỏi chuyện này, nếu ngươi chịu xem kỹ, lão phu mừng còn không kịp, sao có thể cản."

Thường công tử bên cạnh nghe thế, không vui, hắn không tiếc chi bao tiền mời Bích Đàm Trang tới chống lưng cho mình, giúp đỡ. Mắt thấy tình hình không ổn, lão đông tây này muốn làm trái giao hẹn à?

Liên tục đưa mắt ra hiệu với Lý Vô Tâm, giận dữ lườm gã.

Lý Vô Tâm làm gì còn chịu để ý nữa, nhưng Mặc Nhiên bên cạnh lại thấy rõ, trêu chọc nói: "Thường công tử, mắt ngươi không thoải mái à? Nháy mãi thế?"

Bên kia, Sở Vãn Ninh nhận hộp gấm chứa dây liễu, cẩn thận xem xét.

Quả nhiên, dây liễu kia tuy giống "Thiên Vấn" và "Gặp Quỷ", nhưng hơi thở rất yếu, cũng không giống thần võ đã nhận chủ, nó đương nhiên là một "vật chết".

"Trích Tâm Liễu..."

Tiết Mông thính tai, nghe ba chữ như thế, sửng sốt: "Gì cơ?"

"Đoạn liễu này, và đoạn giết chết Vũ Dân ở chốn đào nguyên, đều ngắt từ Trích Tâm Liễu ra." Sở Vãn Ninh nói.

"A!" Sư Muội kinh hô, "Ra là vậy?"

"Lúc trước ở Kim Thành Trì, lão long trước khi chết từng nói, pháp thuật của Câu Trần giả cần mộc linh cường đại giúp đỡ. Chắc trước khi Kim Thành Trì bị phá hủy, hắn đã lấy đi mấy đoạn liễu thần. Thần mộc đổ tuy linh lực yếu ớt, nhưng cũng có thể chống chịu một thời gian."

Ngón tay thon dài của Sở Vãn Ninh mơn trớn những chiếc lá kim quang đó.

"Mà hình như linh lực đã hao tổn chẳng còn bao nhiêu, hắn cũng không để phí, có thể hãm hại thì mang đi hãm hại, có thể giao cho mấy con rối làm vũ khí, thì đưa cho mang đi làm vũ khí."

Y nói, trong tay chợt phát lửa, đưa vào dây liễu cực kỳ giống "Thiên Vấn", ngọn lửa bùng lên, chiếu tới mọi người kinh sợ, hoặc là trong mắt mang vẻ mờ mịt.

"Vật này cũng chẳng phải vũ khí của ta." Sở Vãn Ninh đốt một lát, đã dập lửa, ném dây liễu đi, nhàn nhạt nói, "Thiên Vấn dồi dào linh lực, đừng nói hỏa chú bình thường, cho dù là Tam Muội Chân Hỏa, cũng chẳng đốt được nó."

Lý Vô Tâm há miệng thở dốc, nhắm mắt lại, một lát sau không cam lòng, lại mở ra.

"Chuyện chốn đào nguyên, lão phu đã nghe, nghe nói Mặc công tử của Tử Sinh Đỉnh ngộ sát tiên quân Vũ Dân..."

"Này, ta không có giết nhé." Mặc Nhiên liên tục xua tay.

Trên mặt Tiết Chính Ung không vui, thái độ càng thêm kiên quyết: "Việc này ta cũng đã giải thích với chúng tiên môn, cháu trai ta không làm. Lý trang chủ, ngươi còn nhắc lại, đừng trách ta không khách khí."

Mặc Nhiên thấy ông như vậy, cũng không biết có cảm xúc gì, đột nhiên sửng sốt, trong ánh mắt như đang cười tựa như có gì đó lướt qua. Hắn thì thào: "Bá phụ..."

Sở Vãn Ninh nói: "Chuyện chốn đào nguyên. Vốn có âm mưu gây hiểu lầm. Mà tình hình khi ấy, ta cũng không thể thay đồ nhi ta biện bạch gì. Nhưng hôm nay chư vị tìm tới tận cửa, muốn hỏi rõ. Ta cũng nguyện kể lại chuyện này từ đầu tới cuối cho chư quân Bích Đàm Trang nghe."

Ánh đèn lay động, Sở Vãn Ninh kể lại chuyện Kim Thành Trì, chốn đào nguyên đơn giản một lượt. Chờ y kể xong, các đệ tử Bích Đàm Trang đã trợn mắt há hốc mồm, Lý Vô Tâm càng rịn mồ hôi ướt đẫm trọng sam, ậm ừ hồi lâu, mới nghiêm nghị nói: "Ý của Sở tông sư là, giờ trên đời, có lẻ biết "Trân Lung Kỳ Cục" mạnh nhất Tam Đại Cấm Thuật?"

"Không sai."

"Sao có thế! Đó là cấm thuật! Ngay cả, đại phái Nho Phong Môn đệ nhất thiên hạ, chưởng môn bọn họ cũng không có được quyển trục——"

Sở Vãn Ninh nói: "Lời ta không hề giả, nhưng tin hay không, thì tùy vào chư quân."

"Không có khả năng." Mặt Lý Vô Tâm trắng bệch, môi cười ha hả run rẩy, như chỉ cần khiến nó thành trò cười, sẽ có thể thuyết phục mình, "Nếu có kẻ thật sự biết Trân Lung Kỳ Cục, thiên hạ chẳng phải sẽ đại loạn, trên dưới Tu Chân giới, chẳng phải viết lại hết sao!"

Là Đạp Tiên Đế Quân trong kiếp trước, Mặc Nhiên có chút không vui: "Tên kia là "biết", chứ không phải "tinh thông". Nếu hắn thật sự tinh thông, giờ thiên hạ còn có thể thái bình?"

Râu dài của Lý Vô Tâm run lên, muốn nói cái gì, bỗng một ánh kiếm vụt lên ở cửa, một đệ tử Bích Đàm Trang máu me khắp người lăn xuống khỏi ngự kiếm, nôn ra máu đỏ tươi, sau đó mới ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt, gào lên với Lý Vô Tâm: "Trang chủ, không hay rồi, không hay rồi. Kết giới ngài thiết đặt ở trấn Thải Điệp bị phá

vỡ! Hung linh tràn ra, các sư huynh dùng, dùng huyết nhục trúc giới, tạm có thể giữ cho lệ quỷ trong trấn không chạy ra ngoài, nhưng... Ba mươi sư huynh thủ giới của Bích Đàm Trang ta đã bỏ mình toàn bộ, ta còn tạm giữ được mạng, đến đây báo tin..."

Hắn thở hổn hển, đột nhiên nghẹn ngào khóc thất thanh.

"Trang chủ! Nhanh báo tin cho tất cả các môn phái ở Thượng Tu Giới! Tất cả người chết trong trấn đều bị điều khiển, là cấm thuật, là cấm thuật!"

"Cái gì!!"

Lý Vô Tâm lảo đảo lùi lại, đụng vào tường, cả người tái nhợt tiều tụy như thi thể mới bật dậy từ trong quan tài.

"Chỉ dựa vào chúng ta không thể giữ được..." Trên mặt của đệ tử đầy nước mắt và máu bẩn, nước mắt nước mũi giàn giụa, "Trang chủ!"

Chợt thấy Tiết Chính Ung, lại cuống quít dập đầu với Tiết Chính Ung.

"Tiết chưởng môn, cầu xin các ngài cũng đi cùng! Các sư huynh của ta... Ta... Xin lỗi..." Hắn nói năng lộn xộn, bỗng nhắm mắt lại, ngửa mặt lên trời gào thảm.

"Bọn họ đều... Đều chết cả rồi!!"

Trong đại điện nhất thời tĩnh mịch, chợt ồn ào.

Tiết Chính Ung gặp nguy không loạn, lập tức bảo Vương phu nhân bắn pháo báo tin cho tám đại môn phái Thượng Tu Giới còn lại, bảo Tiết Mông đi triệu tập từng trưởng lão.

"Sở Vãn Ninh?"

"Không thể chậm trễ, ta đi trước."

"Nhưng ngươi không biết thuật ngự kiếm..."

Không đợi Sở Vãn Ninh trả lời, Mặc Nhiên ngăn lại, hắn cũng rất muốn biết mặt gia hỏa "nắm giữ" Trân Lung Kỳ Cục này.

"Bá phụ không cần lo lắng, con ngự kiếm đi cùng sư tôn."

Sở Vãn Ninh nhìn hắn một cái, không nói gì, xem như ngầm đồng ý.

Hai người cùng nhau ra khỏi điện, Sư Muội sắc mặt tái nhợt đứng yên một lát, bỗng hoàn hồn nói: "Ta, ta cũng..."

Nhưng chạy ra ngoài Vu Sơn Điện, hai người Sở Vãn Ninh đã ngự kiếm đi xa. Trùng hợp lúc này Tiết Chính Ung lại gọi y về, không cho một ai chạy lung tung, Sư Muội đành phải quay người đi tìm Tiết Mông, chờ đi cùng với nhóm Tiết Mông.

Lại nhìn Bích Đàm Trang, Lý Vô Tâm sống an nhàn sung sướng lâu rồi, chưa từng gặp chuyện lớn như thế, nhưng gã có phần sĩ diện, ngừng một lúc, cũng lập tức phân phó người tới chăm sóc cho đệ tử đưa tin, lại truyền âm cho các trưởng lão còn lại của bổn phái, cũng chỉ binh điều tướng, chuẩn bị đến trấn Thải Điệp làm chuyện lớn, vớt vát lại uy nghiêm.

Đoàn người trùng trùng điệp điệp rời khỏi Tử Sinh Đỉnh, như hơn trăm ánh sao băng vụt qua, từ Tử Sinh Đỉnh bay tới trấn Thải Điệp. Lý Vô Tâm đứng trên kiếm, đến giữa mây, nhịn không được lặng lẽ liếc mắt nhìn các đệ tử của đại phái đệ nhất Hạ Tu Giới.

Gã không thể nào ngờ tới, có một ngày mình chỉ huy chiến đấu, lại phải làm bạn với "đám ô hợp" mà gã coi thường nhất, nhất thời tâm tình hơi phức tạp.

Nhưng kiếm đi ngàn dặm, chỉ thoáng qua, màn mây trước mắt bị phá vỡ, một ánh đỏ tà như máu bay vút lên trời, Lý Vô Tâm rốt cuộc không còn tâm tư để so đo Thượng Tu Giới với Hạ Tu Giới nữa——

Trên bầu trời, ánh đỏ đang không ngừng toả sáng bao trùm toàn bộ trấn Thải Điệp, trận pháp lớn được từng tia sáng chia thành bàn cờ chỉnh tề, trên bàn cờ, từng hư ảnh của dân trấn đã chết như tượng gỗ, đứng lơ lửng trên không, năm trăm gia đình, hơn ngàn cư dân, nhìn qua giống như một rừng thịt người tươi tốt.

Lý Vô Tâm thất thanh nói: "Đây, đây quả thật là... Trân Lung Kỳ Cục!"

Sắc mặt Tiết Chính Ung cũng cực kỳ khó coi, ông nói với Lý Vô Tâm: "Lý trang chủ, ta dẫn người đến phía Đông Nam, làm phiền ông đến hướng Tây Bắc, người của tám đại môn phái khác còn chưa tới, trấn Thải Điệp trước tiên cần phải dựa vào chúng ta bảo vệ rồi."

Lý Vô Tâm cũng thực sự vô tâm mà để ý "chúng ta" với ông, gật đầu nói: "Được, được."

Tiết Chính Ung chắp tay lập quyền với gã, ngự kiếm rời đi, người từ trên trời giáng xuống, nhao nhao đáp xuống phía Đông Nam trấn Thải Điệp, đệ tử của Bích Đàm Trang dùng huyết nhục lấp lại kết giới phòng hộ thủ trấn lúc này đã có nguy cơ, khí tràng rất yếu ớt, xuyên qua bức tường kết giới ngăn cản mơ hồ, có thể nhìn thấy thi bầy bạo động bên trong.

"Sở Vãn Ninh!"

Nhìn thấy một nam tử bạch y tung bay cùng một thanh niên giáp xanh nhạt đứng đằng trước, Tiết Chính Ung gọi lớn: "Sao rồi? Kết giới này không thể tu bổ được à?"

Sở Vãn Ninh tới đã lâu, tông sư kết giới đệ nhất thiên hạ ở đây, nhưng trận pháp này vẫn tổn hại, khiến Tiết Chính Ung vạn phần khó hiểu.

Nào đoán được Sở Vãn Ninh cũng không để ý đến ông, Tiết Chính Ung đang muốn gọi lần nữa, Mặc Nhiên lại chợt quay đầu, tạo thủ thế với ông.

"Suỵt, bá phụ đừng nói chuyện nữa. Đến đây đi."

Tiết Chính Ung bay qua: "Sao vậy?"

"Đừng làm phiền người."

Mặc Nhiên chỉ chỉ Sở Vãn Ninh.

Chỉ thấy tuy y đứng xa, quả thật đang nhắm mắt lại, môi tái nhợt, không chút huyết sắc nào.

Tiết Chính Ung cả kinh, sờ thử lên gáy y, sợ hãi nói: "Thuật ly hồn?"

"Đúng ạ, trong đó toàn là quỷ, mấy ngàn con, nhưng không tìm thấy La Tiên Tiêm, hẳn là ở sâu trong đó rồi. Chuyện chưa điều tra rõ, y không biết kẻ đứng đằng sau muốn làm gì, nên y muốn tự mình đi tìm La Tiêm Tiêm để hỏi."

"Là lệ quỷ rồi, còn hỏi gì nữa!" Tiết Chính Ung vỗ đùi, "Gia cố kết giới mới quan trọng chứ!"

"Không thể làm vậy!" Mặc Nhiên lạnh lùng nói, "Sư tôn tạm dùng thuật ly hồn để tách hồn ra, đi vào trong, chính vì bên trong đều là kẻ đã chết, như vậy mới không rút dây động rừng. Nếu giờ gia cố, sẽ hại chết sư tôn!"

"Cái gì?!" Tiết Chính Ung vội nói, "Cháu trai con thủ ở đây, ta đi nói với Lý Vô Tâm!"

Mặc Nhiên gật đầu, lại nói: "Nếu sư tôn hồi hồn, con lập tức bắn pháo xanh báo cho, đến khi đó bốn phía Đông Nam Tây Bắc đều phong bổ. Nhưng nếu còn chưa bắn pháo, bá phụ ngàn vạn lần đừng để họ tu bổ kết giới, nếu không vạn quỷ cắn nuốt, sư tôn chỉ có hồn phách trong đó, tuyệt không có khả năng tự bảo vệ mình."

"Biết rồi biết rồi!" Tiết Chính Ung giọng còn chưa tan, người đã xa cả trượng.

Mặc Nhiên nâng mắt lên, nhìn về phía kết giới sắp sụp đổ.

"Thời gian không còn nhiều, sư tôn, người đã tìm được La Tiêm Tiêm chưa."

Hắn quay mặt sang, thế mà lại chợt lo lắng cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của Sở Vãn Ninh, mình lại chẳng biết gì. Hắn nhìn Sở Vãn Ninh chăm chú, nhẹ giọng nói.

"Nhanh lên..."

Lúc này, nhóm Sư Muội và Tiết Mông đã đáp xuống quanh đó, đứng trong đám người, ai ngờ vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy hai người nắm tay trước kết giới. Y đầu tiên sửng sốt, chợt mặt dần tái đi, cũng cắn chặt môi, chậm rãi quay mặt đi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện