Thạch Mục và Hỏa Vũ rời khỏi hang động rồi cùng đồng hành đi về phương bắc.
Bằng vào thực lực của hai người, chỉ cần không gặp phải hung thú Tiên Thiên hay là đàn thú lớn thì hoàn toàn không có chút nguy hiểm nào.
Hai ngày sau, hai người đi đến một con sông lớn, mặt sông trải rộng đến vài chục trượng, sóng nước dào dạt giống như những âm sấm sét ầm ầm.
“Con sông này là một trong những cấm địa của Dũng Sĩ Chi Môn có phải tên là Dũng Sĩ Chi Hà* không? Đi qua được sông này đến bờ bên kia đã là khu vực thuộc về cấm địa trung tâm rồi.” Thạch Mục nhìn dòng sông rộng lớn phía trước, hào quang trong mắt sáng lên, mở miệng nói.
*Dũng Sĩ Chi Hà: tên của con sông thôi, Hà= sông.
Phía bên kia bờ chính là mục đích chuyến đi lần này của hắn.
Thế nhưng con sông này lại đem lại cho hắn cảm giác nguy hiểm mờ nhạt, có lẽ muốn vượt sông không phạt là chuyện dễ dàng gì.
“Đúng vậy, Tế Ti Viêm Nha từng nói, con sông này bị một vị đại năng của Man tộc bày ra cấm chế từ thời kỳ thượng cổ, những hung thú bên kia bờ sông đã đạt đến Tiên Thiên thì không thể nào vượt sông qua đây được, chẳng biết có thật không nữa.” Công chúa Hỏa Vũ nhìn về phía con trong, lời nói lạnh nhạt vang lên.
Ánh mắt Thạch Mục khẽ động, lông mày hắn nhăn lại, quay đầu nhìn về phía xa xa bên trái, kim quang trong mắt hiện lên.
Phía xa bên tay trái có một đoàn người tầm năm sáu bóng người đang đi chuyển về phía này.
Khuôn mặt Hỏa Vũ công chúa khẽ biến đổi, tay cầm kiếm siết lại, tay kia thì giấu trong tay áo.
“Không sao, là người của bộ lạc Bình Man.” Kim quang trong mắt Thạch Mục tản đi, nhẹ giọng nói.
Công chúa Hỏa Vũ lộ vẻ kinh ngạc nhìn Thạch Mục, công pháp nàng tu luyện có khả năng giúp cho thị lực tăng lên nhưng với khoảng cách xa như vậy cũng không thể thấy rõ người tới là ai, vậy mà Thạch Mục lại thấy được.
Nàng liếc nhìn Thạch Mục, muốn xem xem hắn là thần thánh phương nào. Từ lúc gặp Thánh Nữ của Hải tộc đến giờ, nàng cảm thấy người thanh niên này cũng chỉ ngang tuổi nàng nhưng bao phủ lấy hắn là rất nhiều bí mật, làm cho nàng không cách nào nhìn rõ được hắn.
Không lâu sau, đoàn người kia dần đi tới chỗ họ. Sắc mặt công chúa Hỏa Vũ thả lỏng ra, đúng như Thạch Mục nói, người đến đều thuộc bộ tộc Bình Man.
Dẫn đầu là hai người, một người tầm ba mươi tuổi, mặc trang phục của Thanh Nha bộ lạc, người còn lại thì ở trần, trên đầu đội một mũ kết bằng lông vũ màu vàng chói, đây chính là ký hiệu của Kim Vũ bộ lạc trong bốn bộ lạc Bình Man lớn nhất.
Từ hai người tỏa ra khí tức của cao thủ Hậu Thiên đại viên mãn, những người còn lại thì hơi kém một chút, đều có thực lực Hậu Thiên hậu kỳ, xem ra Thạch Mục là người yếu nhất trong đây, chỉ có Hậu Thiên trung kỳ thôi.
“Hóa ra là các bạn Nhân tộc.” Từ xa, vị thanh niên của Thanh Nha bộ đã lộ ra nụ cười chào hỏi thân thiết.
“Ma Lãng huynh.” Công chúa Hỏa Vũ nhoẻn miệng cười đáp lễ.
Thạch Mục đứng phía sau công chúa nửa bước cũng lộ ra vẻ tươi cười.
Hắn và công chúa Hỏa Vũ đi tới Thánh Sơn đều ở trong Thanh Nha bộ lạc, đối với người của Thanh Nha bộ cũng khá quen biết, người gọi là Ma Lãng này hắn cũng từng gặp một hai lần.
“Để ta giới thiệu cho hai vị một chút, đây chính là Kim Hoảng huynh, tới từ Kim Vũ bộ lạc,” Ma Lãng cười haha, chỉ về phía người đội mũ long chim giới thiệu.
Tính cách người này có vẻ trầm mặc ít nói, trên mặt luôn là vẻ lãnh đạm, hướng về phía công chúa và Thạch Mục gật đầu xã giao một cái mà cũng không hề nói lời nào.
“Hân hạnh được biết Kim huynh.” Hỏa Vũ không để ý với vẻ lạnh nhạt của Kim Hoảng, miệng cười thân ái.
Ánh mắt Thạch Mục quét qua phía sau lưng Kim Hoảng, ở đấy có đang đeo một cái nhận luân* hình tròn lớn màu vàng, bên ngoài cắt hình răng cưa sắc bén tản ra hàn khí bức người.
Nhận luân: tựa như lưỡi cưa hình tròn nhưng ở giữa thì rỗng, chỉ có một đoạn nối ở giữa để cầm.
Trong lòng Thạch Mục thầm kinh ngạc, có thể thấy được trên nhận luân lớn này khắc vào Vu văn, hiển nhiên là một Vu khí, hơn nữa đẳng cấp không hề thấp, tuyệt đối là thứ vũ khí giết người như ngóe.
Thạch Mục nhìn có chút xuất thần, làm Kim Hoảng cảm nhận được gì đó liền quay đầu lại nhìn xem.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, tâm thần Thạch Mục thoáng chấn động, hai mắt cảm giác có chút đau đớn, biểu cảm trên mặt lại không thay đổi chút nào.
Thạch Mục lộ ra vẻ tươi cười, hướng Kim Hoảng gật đầu, dời đi ánh mắt.
Kim Hoảng hơi nhướng mày, ánh mắt nhìn kỹ Thạch Mục mấy lần, sau đó mới chậm rãi dời đi.
Ma Lãng lập tức giới thiệu thoáng qua một lần bốn man nhân còn lại, hai người thuộc Na La bộ lạc, hai người thì là người của Ô Giác bộ lạc.
Một đoàn người vậy mà lai lịch tất cả đều khác nhau, bất quá cả bọn cùng có chung mục đích, ở chung cũng khá hòa hợp.
"Ma Lãng huynh, không biết mấy vị đi vào khu vực gần Dũng Sĩ Chi Hà là vì làm chuyện gì?" sau khi cả bọn chém gió vài câu, Hỏa Vũ công chúa đi thẳng vào vấn đề trực tiếp hỏi.
"Mấy người chúng ta hai ngày nay lục tục tụ tập cùng một chỗ, không lâu trước hợp lực săn giết hai đầu hung thú lợi hại gần đây, hiện tại đang tìm những con mồi khác. Hai vị nếu là không có mục tiêu rõ ràng, không bằng kết bạn đồng hành với chúng ta như thế nào?" " Ma Lãng ha ha cười nói.
"Tốt, hoàn cảnh trong cấm địa xác thực tương đối nguy hiểm, nhiều người đồng hành an toàn hơn một ít." Hỏa Vũ công chúa nghe vậy, sau khi cùng Thạch Mục trao đổi qua ánh mắt một cái liền gật đầu đồng ý đạo.
"Như vậy rất tốt!" trên mặt Ma Lãng lộ ra một tia cao hứng, vỗ tay cười to nói.
Thạch Mục cảnh giới Hậu Thiên trung kỳ không nói, riêng thực lực Hỏa Vũ là hắn rất coi trọng, dù sao cũng là người của Nhân tộc liên minh phái ra, trên người khẳng định có không ít bảo vật hộ thân.
"Kế tiếp chúng ta tiến về nơi nào, mấy vị đã định xong chưa?" Hỏa Vũ công chúa mở miệng hỏi.
"Cũng không có minh xác phương hướng, chúng ta định dọc theo Dũng Sĩ Chi Hà cố gắn hết sức săn giết một ít Hậu Thiên Đại viên mãn hung thú." Ma Lãng lông mày cứ nói đạo.
"Nếu nói con mồi chính thức, có lẽ tại bờ sông đối diện sẽ có a." đôi mắt long lanh