Nhìn qua mặt nước còn đang dao động, đôi mi thanh tú của Hỏa Vũ công chúa hơi nhíu lại, hít nhẹ một hơi.
Trên mặt Thạch Mục tức thì lộ ra vẻ trầm ngâm.
Chẳng lẽ những hung thú cấp Tiên Thiên ở khu vực trung bộ, chính là kiêng kị loài cá kiếm này, nên mới không đi ra khu vực bên ngoài?
Hắn nghĩ như vậy, nhưng cũng không nói lời nào.
"Nếu như hai vị đã biết được sự tồn tại của giống cá kiếm này, phải chăng cũng đã có phương pháp để qua sông?" đôi mắt Hỏa Vũ công chúa chuyển một cái, mở miệng hỏi.
"Đó là tự nhiên! Thật ra phương pháp cũng rất đơn giản, chúng ta chỉ cần chặt một ít đại thụ, làm thành một cái bè gỗ dày một chút, rồi cưỡi bè gỗ liền có thể qua sông." Ma lãng nhẹ cười gật đầu nói.
Thạch Mục cùng Hỏa Vũ công chúa khẽ giật mình.
"Chỉ đơn giản như vậy?" Hỏa Vũ công chúa nghi ngờ hỏi.
"Những con cá kiếm này răng nhọn và cũng rất sắc, bè gỗ chỉ sợ căn bản chống cự không được đến bờ bên kia đi?" bộ dáng Thạch Mục cũng có chút bận tâm.
Dù sao nếu bè gỗ bị giống cá kiếm màu bạc này đánh chìm, phải đối mặt ngàn vạn cá kiếm ở trong nước, chỉ sợ dù là Tiên Thiên cường giả, cũng chưa chắc có thể lông tóc không tổn thương toàn thân trở ra.
"Thạch Mục huynh yên tâm, tộc nhân tiến về khu vực trung bộ những lần trước, đều là dùng biện pháp này, lần nào cũng hết sức thoải mái qua sông. Thạch huynh nếu là thật sự không yên lòng, có thể dùng hết khả năng làm một cái bè vừa thô vừa to vừa rắn chắc là được." Ma lãng tràn đầy tự tin nói.
"Ma Lãng huynh chắc chắn như thế, chẳng lẽ lần trước khi tiến vào cấm địa, cũng đã dùng qua biện pháp này để đi qua bờ bên kia rồi hả?" Hỏa Vũ công chúa mấp máy miệng, giống như cười mà không phải cười mà hỏi.
Ánh mắt Ma Lãng khẽ biến, do dự một chút, nhẹ gật đầu.
Thạch Mục trong lòng khẽ động, nhưng thần sắc vẫn không thay đổi gì.
"Nếu đã như vậy, ta đây cũng an tâm." Hỏa Vũ công chúa nở nụ cười một tiếng, cùng Thạch Mục hướng phía rừng cây đi đến.
Thời gian sau đó, bốn người cùng nhau động thủ, kết quả không quá hai canh giờ, liền làm ra một chiếc bè gỗ chừng rộng ba trượng , dài chừng năm trượng.
Vì muốn chắc ăn, Thạch Mục tại đáy thuyền chồng lên thêm trọn vẹn ba tầng cây tròn.
( Thanh niên Thạch Mục sợ chết :)) )
Ma Lãng lập tức lấy ra một miếng da thú to lớn, dựng lên thành một cánh buồm đơn giản.
Sau khi cả bốn người đều lên thuyền, Ma Lãng lật tay lấy ra một tấm Vu phù màu xanh, niệm vài tiếng chú ngữ.
Da thú lập tức bốc cháy, phun ra từng luồng sáng màu xanh, ngay giữa không trung tạo ra một cơn gió lớn, thổi vào cánh buồm, chiếc bè lao đi như bay về phía bờ sông đối diện.
Thạch Mục đứng ở trên bè gỗ, vẻ mặt cảnh giác, một tay cầm chặt chuôi của Vẫn Thiết Hắc Đao, một tay khác ẩn trong tay áo, âm thầm nắm một tấm phù lục làm từ da thú màu đen, chính là tấm Vu phù lúc trước thu được trên người tên Man tộc đầu trọc của Liệt Xà Bộ.
Lúc ấy hắn tổng cộng đã lấy được hai tấm, sau đó sử dụng thử một tấm, phát hiện tấm Vu phù này ẩn chứa vu thuật cùng loại với thuật pháp phụ trợ cấp thấp Phong thuộc tính Phong Dực Thuật, có thể đưa tới gió lớn, khiến người thi pháp thuận gió mà lướt đi một khoảng cách.
Phong Dực Thuật này Thạch Mục tuy có nghe thấy, nhưng trong Linh Phù Bảo Kinh cũng không có ghi chép.
Hỏa Vũ công chúa nhìn như tùy ý quan sát chung quanh, nhưng cả hai tay đều rút vào trong tay áo, hiển nhiên cũng âm thầm nắm lấy phù lục gì đó để cứu mạng nếu có chuyện bất ngờ xảy ra.
Ma Lãng cùng Kim Hoảng trước kia đã sử dụng biện pháp này vượt qua Dũng Sĩ Chi Hà một lần, thần sắc tương đối bình tĩnh hơn một ít.
Bè gỗ một đường qua sông, cứ như đi qua một con sông bình thường, cũng không có gặp chuyện gì ngoài ý muốn.
Lúc bè gỗ bình an cập bờ, Thạch Mục nhảy lên bờ, cảm giác chân đi trên đất bằng làm cho hắn an tâm hơn, thu lại miếng Phong Dực Thuật Vu Phù đang cầm trong tay, khẽ đảo mắt quan sát chung quanh, trong mắt hắn tràn đầy thần sắc ngạc nhiên.
Lúc trước một mực cảnh giác biến động dưới lòng sông, vậy nên không có nhìn kỹ, lúc này mới phát hiện, mặc dù chỉ cách nhau một con sông, nhưng hoàn cảnh lại cùng khu vực bên ngoài khác biệt không nhỏ.
Các loại chủng loại cây cối hoa cỏ cùng bên ngoài hầu như giống nhau, bất quá lớn hơn khu vực bên ngoài chừng hai lần.
"Hai vị đối với trung bộ khu vực tương đối quen thuộc, không biết kế tiếp chúng ta, muốn đi về hướng nào?" Vào lúc này, thanh âm của Hỏa Vũ công chúa vang lên.
"Công chúa chờ một chốc. Kim huynh, kế tiếp tới phiên ngươi." Ma Lãng nghe vậy, quay người hướng Kim Hoảng nói ra.
Kim Hoảng không nói gì, trực tiếp từ trên người lấy ra một địa đồ da thú đã ố vàng.
"Đây là địa đồ khu vực trung bộ?" Hỏa Vũ công chúa có chút kinh ngạc hỏi.
Kim Hoảng nhẹ gật đầu, đem bố cục trên địa đồ cùng hoàn cảnh chung quanh cẩn thận so sánh một lần, rất nhanh đã xác định được vị trí bọn hắn đang ở lúc này.
Thạch Mục liếc nhìn địa đồ, trong mắt khẽ động, lui về sau nửa bước, tại một góc không người chú ý, nhanh chóng lấy ra một mảnh da thú nhỏ.
Phía trên cũng vẽ lên một bộ địa đồ, bất quá so với địa đồ trong tay Ma Lãng đơn sơ hơn rất nhiều, phía trên đơn giản đánh dấu vài địa điểm.
Những thứ này đều là Mẫn Đồ từ bản chép tay về cấm địa phỏng đoán ra, là những nơi có khả năng tồn tại Đa Thủ Hung Mãng.
Hắn cầm địa đồ trong tay cùng địa đồ của Ma Lãng thoáng so sánh một phát, hai mắt lóe sáng, lập tức lại đem địa đồ của mình thu vào.
"Kế tiếp chúng ta đi theo phương hướng này đi." Sau một lúc lâu, Kim Hoảng chỉ vào một phương hướng trên bản đồ nói.
Theo phương hướng Kim Hoảng chỉ chính là đi thẳng tới địa phương xâm nhập sâu trong khu vực trung bộ hơn mười dặm.
"Hai vị, khu vực trung bộ không thể so với bên ngoài, cách di chuyển một đường thẳng tắp xâm nhập vào vùng sâu bên trong như vậy tựa hồ không quá hợp lý đi?" Hỏa Vũ công chúa có chút chất vấn nói.
"Công Chúa Điện Hạ, lúc trước là ngươi đưa ra ý kiếm qua sông bắt giết hung thú, chẳng lẽ đã đến nơi này rồi dừng lại không tiến nữa?" Kim Hoảng sắc mặt trầm xuống, bắt đầu có chút không vui.
"Lời tuy như thế, chúng ta dù sao thực lực có hạn, hợp lực đối phó một ít Hậu Thiên Đại viên mãn hung thú tự nhiên không vấn đề, nhưng nếu gặp phải hung thúc cấp Tiên Thiên phục kích, chỉ sợ chạy trốn cũng thành vấn đề rồi a?" Hỏa Vũ công chúa cũng thanh âm bỗng nhiên lạnh lẽo.
"Công Chúa Điện Hạ, trước không nên giân dữ. Bốn người chúng ta đều cùng chung mục tiêu, muốn tận khả năng trong thời gian còn lại săn giết nhiều hung