Kiến trúc trong sân nhìn có vẻ rất cổ xưa,nước sơn trên cửa sổ đã bong ra từng mãng lớn, khắp nơi đều bị lớp lớp bụi bặm dày đặc bám vào, mặt đất rụng đầy lá khô, nhìn như rất lâu không có người ở rồi.
Tuy nhiên từ quy mô cả tòa nhà, cùng với những chi tiết tỉ mỉ tinh xảo trên mái ngói, nơi dây hiển nhiên từng là phủ đệ của một gia đình giàu có, đặc biệt là giữa nhà treo một tấm biển vàng có khí thế to lớn "Thiên Địa Vô Cực", có thể thấy được thân phận người đã từng làm chủ nhân nơi đây có lẽ không chỉ đơn giản như vậy.
Lúc này đã hoàng hôn sắc trời dần tối.
Một nam tử tuấn lãng tầm hơn ba mươi tuổi, thân mặc trường bào màu bạc, trán quấn một tấm vaỉcùng màu, đang đứng trong đình viện, hai mắt khép kín, dường như đang cảm th cái gì đó.
Người này chính là Liễu Ngạn đã cùng Thạch Mục đi theo đoàn xe vào thàn.
Gió đêm quất vào mặt,đầu tóc dài màu đỏ của hắn cũng đón gió bay phấp phới.
Một lát sau, Liễu Ngạn mở hai mắt ra, ánh mắt bình tĩnh như nước, yên lặng nhìn chung quanh một vòng, cất bước đi đến một căn phòng bên cạnh, trực tiếp đẩy cửa vào.
Trong phòng có chút rộng rãi, giữa phòng có vách ngăn khiến phòng được phân thành hai, giường chiếu bàn ghế đầy đủ mọi thứ, bày biện đơn giản nhưng không mất đi vẻ lịch sự tao nhã.
Liễu Ngạn trực tiếp đi vào phòng trong, thò tay nhấn một vị trí bí ẩn trên đầu giường và xoay một cái.
"Răng rắc" một tiếng trầm đục vang lên.
Vách tường sau lưng đột nhiên từ giữa vỡ ra, lộ ra một thông đạo tối đen, dường như đi thông xuống mặt đất.
Liễu Ngạn không do dự, thân hình hoa lên, liền biến mất trong thông đạo.
Thông đạo không hề dài, rất nhanh, một gian mật thất có ánh sáng mờ mờ xuất hiện ở trước mắt hắn.
Đây là một gian mật thất loại nhỏ chu vi khoảng mấy trượng, ngoại trừ một cái bàn thờ ở chính giữa ra không có thứ trang trí gì khác.
Nhờ ánh sáng yếu ớt từ hai ngọn nến trên bàn thờ chiếu rọi, có thể nhìn thấy hai bên mật thất còn có năm người ngồi xếp bằng không nhúc nhích.
Mấy người kia khi Liễu Ngạn đi tới, nhao nhao đứng lên, lộ ra ba nam hai nữ.
Ba nam tử, theo thứ tự là một đại hán áo đen mặt đỏ dáng người khôi ngô, một bàn tử dáng vẻ thương nhân, cùng một thanh niên tóc ngắn màu bạc.
Hai nữ tử, một người che mặt dáng cao gầy, người còn lại dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn một thân quần áo màu đỏ lửa.
"Đại sư huynh!"
Năm người khom lưng về phía Liễu Ngạn thi lễ một cái, cùng hô lên.
Liễu Ngạn không nói một lời trực tiếp đi qua năm người, đi đến bàn thờ trong mật thất, lúc này trên người hắn tràn đầy khí tức lạnh lẽo.
Trên bàn thờ đặt một bài vị màu đe, phía trên khắc rõ "Đông Phương Tiển Thiên".
"Bình" một tiếng.
Liễu Ngạn quỳ xuống trước bàn thờ, miếng vải quấn quanh trán chẳng biết đã bị rơi ra từ lúc nào, lộ ra ở giữa trán có một dấu ấn giống như vầng trăng khuyết màu máu.
Ba nam hai nữ kia cũng nhao nhao theo sau Liễu Ngạn, đồng dạng quỳ xuống.
Trong lúc nhất thời, bầu không khí trong mật thất trở nên nặng nề.
"Sư tôn, tuy rằng sư thúc hắn không đồng ý, nhưng ta vẫn phải tới."
"Lúc này đây, ta sẽ để cho bọn hắn trả giá thật nhiều."
"Đến lúc đó La Thiên Quỷ Vương tái nhập nhân gian, để cho máu của những thiên tài này rải đầy Thiên Ngu thành, dùng linh hồn của bọn hắn, cúng tế người trên trời có linh thiêng!" Liễu Ngạn nói với bài vị, rồi dập đầu một cách nặng nề xuống đất lạy ba cái.
"Giáo Chủ, nghỉ ngơi a!"
Sau lưng Liễu Ngạn năm người còn lại cũng theo Liễu Ngạn cùng nhau dập đầu, trên mặt mỗi người đều là dáng vẻ nghiêm nghị
. . .
Ban đêm, thành Tây Thiên Ngu thành.
Trên đỉnh ngọn núi nhỏ cao tầm trăm trượng, một tòa cung điện màu vàng khổng lồ có chút bắt mắt giữa một mãng cunh điện trên núi.
Cung điện này ban ngày bị một tầng thất thải tường vân bao phủ, đến buổi tối thì kim quang đại phóng, tại bất kỳ nơi nào trong thành cũng có thể nhìn thấy trong bóng đêm bay lên ánh sáng màu vàng
Nơi đây là một phân giáo của Thông Thiên Tiên Giáo tại Thiên Ngu thành.
Thông Thiên Tiên Giáo với tư cách là quốc giáo của Lục Sơn Vương Triều, tại mỗi tòa thành trì đều thiết đặt phân giáo, mà ở Thiên Ngu thành này chính là phân giáo lớn nhất, cũng là nơi tổ chức Thăng Tiên đại điển.
Về phần tổng đàn Tiên Giáo ở nơi nào thì có nhiều lời đồn.
Có người nói là ở trong Tam Thanh sơn mạch kéo dài vạn dặm, có người nói phân giáo ở Thiên Ngu thành kỳ thật chính là tổng đàn, thậm chí có người nói tổng đàn nằm trên một hòn đảo lơ lửng giữa trời*.
Đảo trời phải chăng là nơi các siêu thú cư ngụ trong truyền thuyết - Gaoranger
Nhưng có một chuyện có thể khẳng định chính là trước giờ diễn ra đại điển, Tiên Giáo Giáo Chủ sẽ đến Thiên Ngu thành tự mình chủ trì đại điển.
Lúc này bên trong Kim sắc cung điện.
Một lão giả mặc đạo bào bát quái màu lam, ngồi ngay ngắn trên chủ tọ.
Lão giả tóc bạc khuôn mặt hồng hào, tinh thần quắc thước, bộ dáng tiên phong đạo cốt, có vài phần sắc thái xuất trần.
Bên cạnh lão có một tiểu nam hài thân hình gầy yếu, sắc mặt tái nhợt ngồi trên ghế, sắc mặt đôi lúc có cảm giác như đang co quắp lại.
Bên còn lại có một gã trung niên tướng mạo uy nghiêm, bất ngờ chính là tên lĩnh đội trong đội xe Thạch Mục cùng theo vào thành, chẳng qua lúc này hắn đã đổi lại một thân đạo bào màu lam.
"Hồng nhi, những năm qua ngươi đã chịu khổ, những chuyện ngươi gặp phải, bổn tọa cũng nghe nói một ít, tuy nhiên đã đến Thiên Ngu thành, cứ coi như ngươi đang ở nhà mình, không cần câu nệ. Mấy ngày nay ngươi hãy nghỉ ngơi thật tốt, bảy ngày sau ngươi có thể nhìn thấy tổ tiên của mình Chu Thần Chung thượng tiên rồi." lão giả mặt mũi hiền lành nói.
Tiểu nam hài không nói gì, nhu thuận gật đầu.
Lão giả sau khi lại nói vài câu, liền gọi tới hai gã đạo sĩ trẻ tuổi, đưa tiểu nam hài lui xuống.
"Phái người nói với Lục Thiện Nhân, Hồng nhi chính là con cháu Tiên Nhân, thu xếp thích đáng. . . phong làm Dị Tính Vương gia a." Đợi tiểu nam hài rời đi, lão giả quay đầ phân phó với trung niên nhân.
"Cẩn tuân ý chỉ Giáo Chủ!" trung niên nhân khom người nói.
. . .
Thời gian trong nháy mắt đã qua mấy ngày.
Thiên Ngu thành khu Tây Thành trên một con đường rộng rãi trải đá xanh, một thanh niên áo bào xám chậm rãi đi lại, trên vai đậu một con Anh Vũ tò mò dò xét chung quanh không thôi.
Thanh niên tự nhiên là Thạch Mục.
Nơi này là Thiên Ngu thành, Thông Mã Đại Đạo, là một trong những con đường phồn hóa nhất tòa thành, trên đường phố dòng người qua lại sông suối, ven đường các loại cửa hàng cỡ lớn, quán rượu chỗ nào cũng có.
Chẳng qua là lúc này Thạch Mục lại không