“Lại nói tiếp, ta cũng chỉ gặp qua một lần. Chậc, chậc… Quả thật là dung mạo như tiên nữ trên trời, đem so sánh với công chúa Nguyệt Nghê của Lục Sơn Vương Triều cũng không thua kém chút nào.” Nói đến vấn đề này mọi người đều hưng phấn không thôi.
Thạch Mục nhíu mày, nâng chén trà lên uống một hơi cạn sạch, đứng dậy định xuống lầu.
“Các ngươi biết không, nàng mới đến thành Thiên Ngu nửa tháng trước, nghe nói là đến từ một tông môn nhỏ gần biển ở phía Đông đại lục.” Một âm thanh khác truyền đến.
Thạch Mục nghe đến đây thì ánh mắt lóe lên, lại ngồi xuống ghế.
“Thân Đồ huynh, mỹ nhân như thế ngươi lại không giới thiệu với bọn ta, chẳng lẽ ngươi muốn độc chiếm à.” Thanh niên áo vàng khôi ngô cười lớn nói.
“Cát huynh, ngươi nhầm rồi, cô gái kia từ khi đến thành Thiên Ngu thì rất ít khi đi ra ngoài. Nghe nói tính cách của nàng rất lạnh lùng, người đến nhà cầu kiến đều không gặp được, kể cả Thân Đồ huynh cũng phải đến nhìn cánh cửa mấy lần rồi, có người đặt cho nàng cái danh “Băng Sương Tiên Tử” đấy.” Một thanh niên khác cười nói.
“Hừ! Mấy lần trước ta chuẩn bị không đầy đủ, lần này ta đã chuẩn bị kĩ càng rồi” Thanh niên áo xanh hừ một tiếng.
Nói xong hắn chạm khẽ vào chiếc nhẫn trên ngón giữa, một chiếc hộp gấm màu tím xuất hiện trên tay hắn, bên trong có một đôi găng tay màu xanh lá long lanh óng ánh, bên trên còn khắc mấy phù văn ẩn hiện mờ nhạt, tỏa ra ánh sáng màu xanh nhàn nhạt, có vẻ là một pháp khí có phẩm cấp khá cao.
“Thân Đồ huynh quả không hổ danh là xuất từ danh gia vọng tộc*, có tổ tiên từng thông qua Thăng Tiên Đại Hội phi thăng lên tiên giới, thật là đại gia tộc. Đôi găng tay Bích Ngọc này giá thấp nhất cũng là hai viên Linh Thạch trung phẩm, chỉ vì lấy lòng một nữ tử.” Thanh niên áo vàng cất giọng có vẻ khác thường.
(Danh gia vọng tộc: Gia đình danh giá, gia tộc nổi tiếng có danh vọng )
“Hắc hắc, nếu như vậy ngày hôm nay chúng ta cũng nên đi nhìn xem nữ tử thần bí này có chỗ nào hơn người chứ.” Một thanh niên lớn giọng.
“Vậy thì mang mấy người các ngươi đi mở mang kiến thức. Đi!” Thanh niên áo xanh thu hộp gấm lại vào nhẫn không gian rồi dẫn đầu đứng dậy. Mấy người kia cũng cười đứng lên cùng nhau đi xuống dưới lầu. Thạch Mục hơi nghĩ một chút rồi đứng dậy đi theo.
"Thạch Đầu, đi luôn à?” Thải nhi kêu lên.
Thạch Mục không để ý đến nó, bước nhanh xuống cầu thang. Thải nhi vội vã vỗ cánh bay theo. Mấy tên đệ tử quần là áo lụa đi ra khỏi quán rượu, do thanh niên áo xanh dẫn đầu, cả đám theo sát sau lưng gã. Thạch Mục giữ khoảng cách theo sau bọn họ, đi qua mấy khúc cua, mấy ngã rẽ đến một con phố khá là yên lặng. Mấy người phía trước phát hiện ra Thạch Mục theo sau liền dừng bước lại.
“Ê, tiểu tử kia đi theo bọn ta có ý gì?” Một tên thanh niên mặt mũi âm trầm đi tới, vẻ mặt bất thiện đánh giá Thạch Mục.
“Ta chỉ trùng hợp đi đường này thôi, không có ý gì với mấy vị đâu.” Thạch Mục nói.
“Hừ, đừng giả ngu, ngươi theo bọn ta từ Thiên Nhiên Cư đến giờ còn tưởng bọn ta không biết sao?” Thanh niên kia hừ lạnh.
“Vậy sao? Ta không để ý.” Thạch Mục tiếp tục giả ngu.
Thanh niên mặt âm trầm hiện lên vẻ giận dữ, bước lên một bước.
“Làm gì, muốn đánh nhau hả? Hừ hừ, chúng ta cũng không sợ bọn ngươi đâu nhé.” Thạch Mục không nói gì, Thải nhi bên cạnh đã kêu to lên.
“Tần huynh, Thăng Tiên Đại Hội sắp đến, Tiên Tông ban bố lệnh cấm đánh nhau trong thành, đừng để phát sinh sự cố sẽ đắc tội với Tiên Tông đấy.” Tên thanh niên áo xanh nhìn xung quanh một vòng rồi mở miệng.
“Hừ, tiểu tử ngươi may mắn đấy.” Thanh niên âm trầm đảo mắt nghĩ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Thạch Mục rồi quay người trở lại.
Mấy người lại đi tới phía trước, đằng sau vang lên tiếng bước chân, Thạch Mục vẫn nhởn nhơ như không có chuyện gì bám theo.
“Thằng nhãi! Ngươi muốn chết!” Tên thanh niên âm trầm nổi giận quát, sắc mặt mấy người kia cũng trầm xuống.
“Các vị cứ đi đường của các vị, ta không cản bước đâu.” Thạch Mục làm bộ ngây ngô.
“Đúng đấy, trời đất bao la, ngươi có thể quản bọn ta đi đâu sao.” Anh Vũ kêu lên.
Thanh niên họ Tần giận dữ, ánh sáng xanh trên người nổi lên. Đúng lúc này, một bàn tay đặt lên vai hắn, gã giật mình thu liễm thanh quang trên người lại.
Thanh niên áo lam nhìn Thạch Mục thật sâu rồi mở miệng:
“Ta không biết ngươi là ai, từ đâu đến. Nhưng ta nhắc nhở ngươi một câu, thành Thiên Ngu này không phải ai cũng có thể gây sự đâu.”
“Cảm ơn đạo hữu đã nhắc nhở” Thạch Mục cười cười đáp.
(Tiểu Mục thật là mặt dày, nguông cuồng trẻ trâu, nhưng ta thích..=]]]-deeno )
Thanh niên áo xanh hừ lạnh một tiếng rồi lài dẫn mọi người đi về phía trước, mặc kệ Thạch Mục đi phía sau. Gần nửa canh giờ sau, đoàn người đi đến trước cửa một quán nước vắng vẻ, trước cửa có hai người mặc trang phục Thông Thiên Tiên Giáo đang canh cửa. Thanh niên áo xanh và mấy người kia lấy trên người ra một cái ngọc bài lớn bằng nắm tay đưa ra cho thủ vệ coi. Thủ vệ nhìn thoáng qua rồi phát tay để mấy người tùy ý đi vô.
“Vị thiếu hiệp này xin dừng bước, nơi này là dịch quán Thăng Tiên Đại Hội, người không có phận sự thì không được vào.” Một tên thủ vệ đưa tay ra ngăn trước người Thạch Mục.
Thạch Mục cười ha hả rồi lấy ra hai viên Linh Thạch đưa sang. Hai tên hộ vệ liếc mắt nhìn nhau, không che giấu vẻ tham lam trong mắt.
Bên trong dịch quán, trước cửa một tiểu viện, bọn người thanh niên áo lam tụ lại ở đây. Trong mắt thanh niên áo lam bắn ra một tia thần sắc nóng rực, đi tới trước viện, gõ cửa.
"Hôm nay Thân Đồ Quảng đặc biệt đến bái kiến tiểu thư, còn xin tiểu thư hiện thân gặp mặt." Thanh niên áo lam cao giọng nói.
"Thân Đồ công tử, hôm nay trong người tiểu nữ tử có chút không khỏe, mời mấy vị trở về đi." Một thanh âm như hoàng oanh xuất cốc từ trong sân nhỏ truyền ra.
"Không biết thân thể tiểu thư không khoẻ ở chỗ nào? Tại hạ hơi thông y lý, trên người còn có các loại đan dược linh phù. Tâm ý của tại hạ hết sức chân thành, Nhật Nguyệt có thể chứng giám. Kính xin tiểu thư đừng cự ngoài người ngàn dặm như vậy." Thanh niên áo lam lập tức mặt dày nói.
Người bên trong viện dường như thở dài.
Bên ngoài tiểu viện bỗng truyền tới một hồi tiếng bước chân, một thân ảnh bước nhanh tới, đúng là Thạch Mục. Trên mặt hắn có chút khác thường, vừa nãy ở xa nghe loáng thoáng được cuộc đối thoại, nhưng cũng không quá rõ ràng. Chẳng qua thanh âm của người trong nội