Một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, đi kèm với nó là một bóng đen lao tới với một tốc độ xuyên thấu cả hư không. Đó là một mũi tên màu đen lao đến như một tia chớp. Gần như khi âm thanh kia vừa vang lên là nó đã tới ngay trước mặt của vị trung niên mũi tròn kia rồi.
Gã đàn ông mũi tròn đang tập trung điều khiển Ngọc Như Ý màu tím công phá kết giới, mọi chú ý của hắn đều đặt vào quả cây phía trước mà không cảnh giác xung quanh. Hơn nữa, xung quanh sơn cốc này cũng đều được người của hắn canh gác rồi, làm sao có thể ngờ được có người đánh lén ngay từ ngoài cửa.
Hắn giật mình kinh hãi, theo bản năng muốn tránh nhưng đã không kịp nữa rồi. Trong lúc nguy cấp hắn cố gắng nhích thân mình lệch đi một chút đồng thời dùng chân khí bao bọc lại những chỗ hiểm sau lưng.
“Phập!”
Mũi tên màu đen đâm xuyên qua đầu vai gã, một lực lượng khổng lồ từ mũi tên truyền ra đánh tan đi lớp chân khí bảo vệ quanh thân, mũi tên cắm ngập vào vai phải hắn làm máu tươi bắn ra tung tóe.
“Oa!”
Gã phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bị lực lượng khổng lồ kia đánh bay về phía trước cắm thẳng vào mặt đất.
“Tần Điện chủ!”
Những đệ tử Minh Nguyệt Giáo đứng bên cạnh đến giờ phút này mới kịp phản ứng, la lên thất thanh.
Ngay lúc đó, từ ngoài miệng cốc có một bóng người mờ nhạt lao như chớp đến gần quả Đào Vương màu tím trên cây cổ thụ.
“Mau ngăn hắn lại.”
Tần Điện chủ đang bị mũi tên kia cắm dính trên mặt đất, toàn thân bị hạn chế không thể làm gì, gã vội kêu to.
Những đệ tử Minh Nguyệt Giáo bên cạnh lập tức phản ứng, rút vũ khí lao về phía bóng người kia.
“Hừ!”
Người kia đang ở trên không trung thấy vậy hừ lạnh, vung tay lên.
Hơn mười tấm Phù lục đủ màu sắc rời khỏi tay hắn rồi tan ra, tỏa ra pháp lực không ngừng. Tia chớp, cầu lửa, rồng lửa, chùy băng cùng nhau xuất hiện phóng về phía đám đệ tử đang vọt lên kia.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên bốn phía.
Những Phù lục này hầu hết đều là Thuật pháp trung cấp, còn có một hai loại cao cấp xen lẫn bên trong nên uy lực không thể xem thường được. Một vài tên đệ tử Hậu Thiên hoặc Linh Giai bị hào quang bao phủ, một số đệ tử có thực lực mạnh hơn chút thì không dám khinh thường đều xuất ra thủ đoạn phòng ngự đối kháng lại.
Bóng người vọt lên, Thạch Mục lợi dụng thời cơ nhào lại chỗ Đào Vương Quả, một tay vươn ra chộp lấy một quả gần nhất.
Đột nhiên, mặt đất phía dưới đại thụ truyền tới một âm thanh gầm gừ. Một nhánh dây leo màu đỏ như một con rắn độc chui ra từ mặt đất đâm về phía Thạch Mục đang còn ở trên không trung.
Tốc độ của dây leo màu đỏ này rất nhanh, góc độ lại âm hiểm vô cùng, nếu Thạch Mục vẫn không rút tay lại mà né tránh thì chắc chắn sẽ bị dây leo này đâm thủng.
Sắc mặt Thạch Mục đanh lại, toàn thân xoay tròn một vòng giữa không trung, ánh sáng màu đen bao phủ khắp người không chút ý định rút lui.
“Keng” Âm thanh của kim loại va vào nhau vang lên.
Thân thể Thạch Mục bị đánh bay ra mấy trượng bên ngoài. Hắn lộn một vòng đứng dậy, sắc mặt hơi tái, một tay ôm lấy hông chỗ bị đánh trúng, tay còn lại thì cầm một quả Đào Vương màu tím.
Lúc này, quần áo bên hông hắn đã bị rách tan tác, lộ ra lớp vảy đen ẩn hiện bên trong, hiện đang vỡ toác, máu tươi rỉ ra từ chỗ đấy. Thế nhưng có vẻ như chỉ là ngoại thương thôi, cơ bản không ảnh hưởng gì nhiều đến chiến lực của hắn.
Bên cạnh cái cây kia có một bóng màu đỏ đang từ từ chui ra từ mặt đất, cái bóng này cao tầm hai trượng, vẻ ngoài có vẻ giống với Yêu Thụ La Toa mà Thạch Mục từng giết nhưng yêu khí nó tỏa ra lại mạnh mẽ bằng một cao thủ Địa cấp, khí tức so với tộc trưởng Cự Mộc và Tần điện chủ đang nằm trên mặt đất còn mạnh hơn không ít.
Cùng lúc đó, mặt đất rung chuyển, ánh sang màu xanh chớp lóe lên, dần hiện ra hai bóng cây cao lớn đứng sau lưng của yêu thụ màu đỏ kia như hai vệ sĩ, khí tức mà chúng tỏa ra mạnh vô cùng, ít nhất cũng là Tiên Thiên cường giả.
“Yêu Thụ La Toa!”
Giáo chúng Minh Nguyệt Giáo kinh hãi thét lên, bọn họ không nhờ đối phương lại xuất hiện bất ngờ như vậy, tất cả đều vội vàng chạy tới bên cạnh Tần điện chủ.
“Yêu Soái La Toa, Huyết Quỳ Tôn Giả.”
Lúc này, Tần điện chủ đã rút được mũi tên màu đen ra, hắn đứng lên nhìn về phía Yêu thụ màu đỏ như máu thốt lên.
Mũi tên kia mang theo lực lượng rất mạnh, lại được chân khí truyền vào nên đã làm ảnh hưởng tới xương cốt của hắn, cả cánh tay trái khó có khả năng cử động được lúc này.
“Hắc hắc, trí nhớ của Tần điện chủ thật tốt, vẫn không quên ta. Xem ra các ngươi đều có hứng thú với Hỏa Nguyên Đào Vương à.” Huyết Quỳ Tôn Giả mở miệng nói tiếng người, âm thanh khô khan khó nghe.
Tần điện chủ lấy một hạt đan dược nuốt vào, ánh mắt nhìn về phía Thạch Mục định mở miệng nói gì đó thì từ bên ngoài cốc truyền tới hai tiếng kêu thảm thiết. Ngay sau đó, một loạt âm thanh chói tai từ phía xa truyền tới, hơn hai mươi điểm sang màu xanh lục bay lại phía này. Điểm sáng xanh lớn dần, hiện ra thân ảnh của người Cự Mộc tộc.
Tộc trưởng Cự Mộc tộc cùng với Lục Đường đều xuất hiện. Chứng kiến sự xuất hiện đột ngột này, tất cả đều giật mình nhìn lại.
“Tần điện chủ, Cự Mộc tộc chúng ta cùng với Minh Nguyệ Giáo trước nay không ai phạm ai. Tại sao hôm qua ngươi xâm nhập vào cấm địa của bổn tộc, hôm nay lại liên thủ với Yêu tộc La Toa định trộm đi Hỏa Nguyên Đào Vương của chúng ta,. Ngươi khinh chúng ta không dám làm gì sao?” Tộc trưởng Cự Mộc tộc nhìn thoáng qua Yêu Thụ đỏ như máu kia rồi lại chuyển ánh mắt về phía Tần điện chủ của Minh Nguyệt Giáo.
“Ha Ha, tộc trưởng Lục Lâm cần gì phải nhiều lời. Nói cho ngươi biết, Đào Vương quả này ta muốn. Còn việc gặp được Huyết Quỳ Tôn Giả ngày hôm này chỉ là tình cờ, ta không có ý định hợp tác với hắn, thế nhưng được các ngươi nhắc nhở mới thấy, đây có vẻ là một ý hay đấy.” Tần điện chủ đảo mắt một vòng rồi quay đầu nhìn về phía Huyết Quỳ Tôn Giả nói.
“Hắc hắc, ý này không tệ chút nào, hôm nay chúng ta cùng hợp tác làm ăn một chuyến xem sao.” Huyết Quỳ Tôn Giả cười hặc hặc quái dị nói.
Sắc mặt Tộc trưởng Cự Mộc tộc trầm xuống, chưa kịp nói gì thì Lục Đường ở bên cạnh chuyển mắt nhìn về phía Thạch Mục đang đứng cạnh Hỏa Nguyên Thụ Vương, ánh mắt chăm chú vào Đào Vương màu tím trong tay phải của Thạch Mục, kêu lên hoảng sợ.
“Mục công tử! Sao ngươi lại ở đây? Đào Vương…”
Lúc trước mọi người đều tập trung vào đám người Minh Nguyệt Giáo và La Toa Thụ Yêu mà phẫn nộ, không chú ý tới Thạch Mục, lúc này nghe được âm thanh của Lục Đường thì chuyển ánh mắt lên người Thạch Mục.
“Hỏa Nguyên Đào Vương được mọi ngươi yêu thích như thế nên