Thành trì trước mặt có diện tích rất lớn, với nhãn lực của Thạch Mục mà cũng không nhìn thấy được điểm cuối. Việc này cũng giống khi lần đầu tiên hắn thấy thành Thiên Ngu.
Ở xa nhìn lại, trong thành trì là các tòa nhà san sát, cao vút nối tiếp nhau đầy sức sống.
Giữa các tòa nhà là từng con đường rộng rãi sạch sẽ thông đến bốn hướng, người qua kẻ lại tựa như từng đàn cá nhỏ bơi lội dưới suối, náo nhiệt vô cùng.
Trong thành, trên các dòng sông cả lớn cả nhỏ là đủ các loại thuyền chở hàng làm tăng thêm sự ồn ào, náo nhiệt.
"Thành Thương Húc không hổ danh là một trong những thành lớn bậc nhất của Tây Hạ Đại Lục, quả nhiên phồn thịnh, danh bất hư truyền. Nếu so sánh với thành Thiên Ngu chỉ có hơn chứ không kém." Thạch Mục hít sâu một hơi nói.
"Đương nhiên rôi, đây là đất lành của phía đông Tây Hạ Đại Lục, thông suốt với bốn phương, giao thông thuận lợi, nếu không thương hội đã không thiết lập tổng bộ ở chỗ này rồi." Chung Tú nói.
"Đúng là một vùng đất tốt." Thạch Mục nói, chuyện tổng bộ của Thiên Ngô Thương Hội ở chỗ này Chung Tú đã nói với hắn trên đườnayfddi tới đây rồi.
"Đúng rồi, thành này do một trong thập đại bộ lạc Man tộc Thần Ưng Bộ quản lý, trên không của thành có cấm chế cấm bay, hay là chúng ta đáp xuống đây đi."
Thạch Mục nghe vậy gật nhẹ đầu, vỗ xuống phi xa, đáp xuống cạnh một sơn cốc nhỏ.
Sau đó hai người đi bộ về hướng cửa đông thành Thương Húc.
Lúc này dưới cửa đông Thành Thương Húc mở sáu cái cửa, mỗi cửa có từng đoàn người dài đang xếp hàng chờ vào thành.
Thạch Mục và Chung Tú cũng đứng vào hàng tiến tới cửa thành.
Thải Nhi hưng phấn ngó đông ngó tây, dưới sự dặn dò của Thạch Mục nên không dám bay loạn, thành thật đứng trên vai Thạch Mục.
Không lâu sau nó đã bị hai pho tượng đá khổng lồ đứng hai bên của đông thành Thương Húc hấp dẫn.
Hai pho tượng này cao đến trăm trượng, nhìn rất sống động, tuy chỉ là vật chết nhưng lại tỏa ra uy áp lay động lòng người, giống như hai chiến sĩ thủ thành đang quan sát mọi người vào thành.
Phía bên trái là bức tượng một nam tử Man tộc cởi trần, trên đầu cắm lông vũ, mặt lộ vẻ tài trí bất phàm, cầm trong tay một cây trường thương.
Phía bên phải là một nam tử tay cầm trường cung, sau lưng có một đôi cánh, khuôn mặt khí khái, hào khí bừng bừng, ánh mắt như có thần quang.
"Hai người này là ai vậy, thoạt nhìn rất đẹp trai, thật là uy phong!" Thải Nhi nói.
"Hai người này là hai dũng sĩ rất nổi tiếng của Thần Ưng Bộ trong đại chiến Yêu Man của Đại Lục Tây Hạ vào mấy ngàn năm trước. Nhắc đến Thần Ưng Bộ, thì bất kể là nam hay nữ đều có ngoại hình xuất chúng, nhất là nữ nhân Thần Ưng Bộ đều khiến các nam tử bộ lạc khác chạy theo như vịt, nghe nói có không ít thủ lĩnh bộ lạc vừa và nhỏ lấy việc cưới được một nữ tử Thần Ưng Bộ làm vinh dự đấy." Chung Tú giải thích.
"Chung tỷ tỷ, nói cách khác, bên trong thành trì này có không ít mỹ nữ, vậy thì tốt rồi, Thạch Đầu, nói không chừng ... Oái, đau quá!" Hai mắt Thải Nhi sáng ngời, đang muốn cảm khái một phen, kết quả nói được một nửa đã bị Thạch Mục lấy tay gõ vào đầu, phải nuốt câu sau vào bụng.
"Ngươi thành thật một chút, đi vào đừng có gây phiền toái!" Thạch Mục trừng nó.
Thạch Mục nói xong quay đầu định nói gì đó với Chung Tú, lại thấy nàng đang cau mày, mặt lộ vẻ u sầu, trong lòng khẽ động vội vàng hỏi.
"Tú nhi, còn lo lắng chuyện lần này sao?" Thạch Mục hỏi.
"Thạch đại ca, muội không sao. Kỳ thật lần này nếu không có huynh, tội của Tú nhi sẽ lớn lắm, chỉ sợ còn liên lụy đến danh dự của thương hội". Chung Tú nhìn Thạch Mục cười nói, nhưng trong đôi mắt đẹp vẫn lộ vẻ lo lắng bất an.
"Nàng vẫn lo lắng vì việc khối Tinh Thạch kia à, việc này ta đã có cách xử lí, cứ để ta giải quyết cho."
"Thạch đại ca, chẳng lẽ huynh có cách điều tra được tung tích của nữ tử họ Chân kia?" Chung Tú kinh ngạc hỏi.
Thạch Mục liền tiến tới nói nhỏ vào tai Chung Tú.
Lỗ tai Chung Tú cảm nhận được hơi thở của Thạch Mục, liền đỏ mặt, nhưng nghe được lời của Thạch Mục tức thì chăm chú lắng nghe, càng nghe càng kinh ngạc.
"Như vậy thật sự không có vấn đề gì chứ" Nàng khẽ nhíu mày nói.
"Nàng cứ làm theo lời ta là được. Ta cam đoan trước khi tới hạn giao hàng, nàng có thể báo cáo lên một kết quả viên mãn."
Thạch Mục vừa nói vừa lấy ra một cái mũ rộng vành đội lên đầu.
"Vâng, cứ dựa theo cách của Thạch đại ca mà làm." Ánh mắt Chung Tú chớp động, cũng lấy ra một cái khăn che lên mặt.
Dù lúc ở ngoài thành đã nhìn sơ qua tình huống trong thành rồi, nhưng khi vào đến bên trong, nhìn ở khoảng cách gần lại thấy trong kiến trúc nơi đây có pha chút đặc điểm kiến trúc của nhân tộc.
Xen giữa những tòa kiến trúc hùng vĩ với những hình điêu khắc mạnh mẽ là từng tòa đình đài lầu các, hẳn là xây dựng theo lối xây dựng của Nhân tộc, mới nhìn thì chưa cảm thấy gì nhưng càng nhìn nhiều lại thấy hai phong cách kiến trúc này hòa quyện với nhau, vừa thể hiện sự mạnh mẽ vừa có mỹ quan.
Lúc này đã là hoàng hôn nhưng trên đường vẫn rất nhộn nhịp.
Đây là thành trì của Thần Ưng Bộ nên trong thành bắt gặp rất nhiều Man tộc cắm lông vũ trên đầu. Phần lớn là tộc nhân bình thường với một lông vũ trên đầu, cài hai ba cái là dũng sĩ trong tộc, cài bốn cái trở lên là cao giai trong tộc thì một bóng người cũng không thấy.
Theo lời Chung Tú kể thì những người có bốn lông vũ trên đầu đều là Vũ Mao Giả, có địa vị rất cao trong tộc, nên không dễ gì gặp được trên phố.
Giống như Chung Tú nói, bộ lạc Thần Ưng vô luận là nam hay nữ đều có tư sắc xuất chúng, đứng giữa đám người Man cao lớn thô kệch khác vô cùng nổi bật, làm người khác chú ý.
Mà cơ thể những nữ tử Thần Ưng Bộ này so với những nữ tử người Man khác thì xinh xắn, lanh lợi hơn nhiều, khi mặc đồ cũng rất có phong cách Nhân tộc, mặc váy đến ngang ngực, bên ngoài khoác một tấm lụa mỏng dài chấm đất, hai vai trắng như tuyết ẩn hiện, mỗi lần xuất hiện sẽ thu hút vô số ánh mắt.
Ánh mắt Thải Nhi thỉnh thoảng lại đảo qua người mấy cô gái của Thần Ưng Bộ, mắt mỏ to ra, la hét om sòm.
"Chung tỷ tỷ, ngươi nói quả không sai! Lại phối hợp thêm quần áo và trang sức