Những áng mây lơ lửng giữa tầng không, ánh nắng không quá chói chang, khí trời tương đối mát mẻ
Trên đỉnh một tòa tháp cao, Vấn Thiên nằm vắt chân chữ ngũ, đôi mắt nhắm hờ tựa như đang thiu thiu ngủ
“Chàng đang có tâm sự phải không ? “ – Một giọng nữ dịu dàng cất lên
Vấn Thiên vội mở mắt ra, khẽ cằn nhằn
“Dạ Lan, nàng không biết võ công, vì sao lại liều lĩnh trèo lên nơi này như vậy, nhỡ trượt chân ngã thì sao … “
Dạ Lan mỉm cười
“Chàng thật là ngốc, ở căn phòng ngay bên dưới có một chiếc thang dẫn đến nơi này, dĩ nhiên là thiếp chẳng dại gì mà leo trèo trên những vách tường cheo leo như chàng “
Vẻ mặt Vấn Thiên như thộn ra đôi chút, chàng choàng tay ôm Dạ Lan vào lòng, thì thầm
“Nàng còn nhớ không, lần đó đang đêm nàng cũng leo lên mái nhà để ngắm sao, rồi sau đó ta đã bảo nàng sử dụng dị năng để thăm dò thần binh, kết cục là … kết cục là lần đầu tiên của chúng ta đấy. Bây giờ nghĩ lại ta vẫn còn cảm thấy thú vị. He he he … “
Dạ Lan xấu hổ, nét mặt ửng hồng, dứ nắm đấm vào mặt Vấn Thiên
“Đồ xấu xa, lại còn cố tình nhắc lại việc đó nữa, làm người ta ngượng chết mất thôi “
Cô ngưng lại một lúc, rồi thở dài nói tiếp
“Thật sự mà nói, chàng là một nam nhân tuấn tú, từ chàng tỏa ra một khí chất rất đặc biệt … Nó như thế nào nhỉ … Có lẽ là hơi gian tà một chút, nhưng cũng rất là thu hút … Khi ở bên chàng, thiếp cảm thấy rất an tâm. Một chỗ dựa vững chắc, thiếp chỉ cần có thế … Trong thời gian xa cách chàng, trong lòng thiếp vô cùng mâu thuẫn và đau khổ, nhưng rồi cuối cùng thiếp cũng nhận ra rằng mình không thể sống thiếu chàng được … Trong giây phút cận kề cái chết, người duy nhất mà thiếp nghĩ đến chính là chàng … Bởi vậy thiếp mới trở về bên chàng, hy vọng là sau này chàng có thể đối xử tốt với thiếp, không ruồng bỏ và lạnh nhạt với thiếp … “
Vấn Thiên liền giở ngay tuyệt kĩ miệng lưỡi của mình
“Nàng biết không, chỉ sau khi nàng rời bỏ ta không lâu, ta đã đoạt được thần binh, nhưng lại bị mất trí nhớ. Trong quãng thời gian đó, mặc dù không thể nhớ được nàng là ai, nhưng từ sâu thẳm đáy lòng, ta cảm nhận được một cảm giác thương nhớ da diết không thể nào nguôi được. Giờ đây, được gặp lại nàng, ta rất vui mừng, ta nhận ra rằng nàng chính là một phần quan trọng không thể thiếu vắng được trong cuộc đời ta … “
Dạ Lan “hừ” nhẹ một tiếng, ngắt lời
“Bớt hoa ngôn xảo ngữ đi một chút … Nói cho thiếp biết, có phải chàng vẫn đang phiền muộn về phụ thân của chàng ? “
Vấn Thiên hít một hơi dài, nói một mạch như thể muốn phát tiết tất cả cảm xúc của mình
“Phải … Mặc dù ta đã tự lý giải được nguyên nhân vì sao ông ấy lại hành động như vậy, thế nhưng ta vẫn cảm thấy không vui vì điều đó. Mặc dù ta biết ông ấy lo lắng cho ta, không muốn ta dính dáng vào những ân oán đã chất cao như núi của ông ấy, nhưng liệu ông ấy có hiểu được rằng hành động như vậy sẽ làm ta cảm thấy đau lòng không … Vì sao lại xuất hiện trước mặt ta dưới một thân phận giả, vì sao lại tránh né ta, ông ấy có còn xem ta là con của ông ấy nữa không … “
Dạ Lan ưu tư nói
“Thiếp hiểu … Hành động thay đổi tên họ của chàng chỉ là bước đầu, thiếp còn biết được chàng định sẽ công bố thân phận thật sự của mình ra cho cả thế giới này biết … Mục đích chủ yếu vẫn là buộc phụ thân chàng phải ra mặt … Thiếp khuyên chàng hãy suy nghĩ thật cẩn thận, cân nhắc thiệt hơn trước khi quyết định bất cứ việc gì. Bây giờ, mọi hành động của chàng đều ảnh hưởng rất lớn đến không ít người, chàng hãy nhớ điều đó … “
Nét mặt Vấn Thiên bỗng biến sắc, trở nên nghiêm trọng
“Ta vừa cảm nhận được một khí tức đáng sợ … Có một ai đó vừa xuất hiện tại Huyết cung, là cao thủ, tuyệt thế cao thủ “
Chàng nhắm mắt, vận dụng Huyết nhãn dò xét hồi lâu rồi quay sang căn dặn Dạ Lan
“Kẻ này đã lén lút đột nhập vào Huyết cung, một nhóm nhân thủ đã phát hiện ra hắn thế nhưng vẫn chưa xảy ra bất cứ xung đột nào cả, cứ như là hắn cố ý để bị phát hiện ra vậy … Chắc chắn là hắn đến với mục đích khác, không phải là để tập kích chúng ta. Ta sẽ đến đó xem sao, nàng hãy về phòng của mình đợi ta trở về nhé “
Nói đoạn, chàng động thân thi triển khinh công rời khỏi ngọn tháp, chỉ loáng cái đã biến mất như một bóng ma.
Trong một thông đạo không mấy sáng sủa, hàng chục nữ nhân đang bao vây một nam nhân trung niên vào giữa. Nam nhân này mặc trang phục rất giản dị, trông giống hệt như một người dân sơn cước, nhưng cốt cách bất phàm, từ đôi mắt lại ẩn hiện ánh tinh quang, rõ ràng là một kẻ không đơn giản chút nào
Nam nhân trung niên liếc nhìn những kẻ bao vây mình, điềm đạm nói
“Ta muốn gặp cung chủ của các vị, xin làm phiền các vị thông báo lại với anh ta “
Một thiếu nữ nóng nảy nói
“Ngươi tưởng mình là ai kia chứ … Cung chủ đâu phải là người mà ngươi có thể tùy tiện muốn gặp là gặp được. Hãy mau ngoan ngoãn chịu trói và khai ra thân phận thật, cũng như mục đích của ngươi “
Nam nhân làm vẻ bí hiểm nói
“Khi gã Vấn Thiên đó gặp ta, hắn sẽ lập tức nhận ra ta ngay thôi “
Thiếu nữ nóng tính nọ liền xuất thủ, nhưng chỉ đánh vào một vùng hư không, nam nhân trung niên chỉ trong chớp mắt đã vòng ra sau lưng cô ta mà cô ta vẫn chưa hề hay biết gì.
Thiếu nữ bất giác rùng mình, đứng im không dám cử động, rõ ràng là trung niên bí ẩn đó có thể lấy mạng cô ta bất cứ lúc nào, nhưng ông ta đã không ra tay
Thiếu nữ bỗng cảm thấy đôi chân mình rơi vào một khoảng không, cảnh vật xung quanh thay đổi vùn vụt đến hoa cả mắt. Khi định thần lại cô ta mới nhận ra được mình đang ở trong vòng tay của Vấn Thiên và chính chàng đã đưa cô ra khỏi phạm vi công kích của nam nhân trung niên đáng sợ. Tất cả diễn ra rất nhanh, chỉ trong thời gian ngắn ngủi của một cái chớp mắt …
Tất cả nhân thủ của Huyết cung đều có cùng một suy nghĩ
“Tốc độ của cung chủ cũng nhanh chẳng kém gì gã đó … Thật là lợi hại … “
Quan sát kĩ càng nam nhân trung niên từ đầu đến chân, Vấn Thiên ra hiệu cho những thiếu nữ rút lui ra phía sau lưng chàng, rồi xoa cằm nói
“Ta đã nhận ra ông là ai, dường như ông đến đây không phải là để tìm ta đánh nhau thì phải “
Nam nhân trung niên cười khanh khách
“Ha ha ha … Lâm … à không … Diệp cung chủ nói quả thật là không sai, ta đến đây với thiện chí muốn giới thiệu cho cung chủ một phi vụ làm ăn rất béo bở “
Vấn Thiên sa sầm nét mặt, kẻ vừa xuất hiện chính là nam nhân đã đoạt kiếm của chàng ở trong Huyền giới, một kẻ có tu vi rất đáng sợ … Mặc dù không biết rõ được thân phận kẻ này, nhưng với sự thông minh vốn có, Vấn Thiên cũng có những suy đoán riêng của chàng. Chỉ sau vài giây nghĩ ngợi, chàng liền cúi người làm động tác thi lễ, nói
“Không mấy khi được U Minh đại đế đại giá quang lâm, chẳng hay người muốn thực hiện giao dịch gì với tại hạ ? “
Nam nhân trung niên cười lớn
“Ha ha ha … Diệp cung chủ quả thật có nhãn quang rất tinh tế. Có lẽ chúng ta cũng không cần phải vòng vo, ta biết rằng một trong những mối lo ngại của cung chủ chính là U Minh tuyệt địa, vậy cung chủ nghĩ như thế nào nếu như ta muốn cùng cung chủ kí kết một hòa ước không xâm phạm lẫn nhau “
Vấn Thiên bĩu môi
“Trò trẻ con … Trước đây Thiên Hoa cung và U Minh tuyệt địa cũng đã từng kí hòa ước, thế nhưng các người vẫn dẫn quân sang đột kích đấy thôi. Giờ thử hỏi làm sao ta có thể tin được lời nói của các người chứ “
U Minh đại đế vẫn giữ vẻ bình tĩnh
“Cung chủ nên biết rằng, về danh nghĩa, ta là người đứng đầu U Minh tuyệt địa. Thế nhưng sự thật là ta cũng chỉ là một tên thuộc hạ không hơn không kém, người nắm thực quyền vẫn chính là Thiên Tà lão tổ - Vô Minh … Không chỉ riêng mình ta, các đời thủ lĩnh trước đây của U Minh tuyệt địa cũng vậy, chúng ta chỉ là những con cờ trong bàn tay lão … Để xác thực việc này, cung chủ có thể hỏi U linh tư tế, ta biết rằng bà ta hiện đang ở trong tay cung chủ … Thật sự mà nói, chúng ta, những cư dân từ đời này sang đời khác ở U Minh tuyệt địa, mới xứng đáng là kẻ nắm quyền quyết định tương lai của vùng đất này, cũng như chính mình. Vô Minh chỉ là ngoại nhân, chúng ta không phục … Trước đây, đã từng có không ít cuộc đảo chính, thế nhưng tất cả đều đã thất bại … “
Vấn Thiên liền ngắt lời
“Nói đến đấy đủ rồi, ta đã hiểu ông muốn gì … Hãy cho ta một thời gian để suy nghĩ, ta nhất định sẽ cho ông câu trả lời. Còn bây giờ, ông hãy trở về đi “
U Minh đại đế nhìn thẳng vào mắt Vấn Thiên
“Xin cung chủ cho biết cụ thể thời gian … 3 ngày có đuọc không ? “
Vấn Thiên phất tay, hờ hững nói
“Có lẽ là vừa đủ. 3 ngày sau ta sẽ cho ông câu trả lời. Không tiễn, xin thứ lỗi “
U Minh đại đế lập tức rời đi, cũng nhanh như cái cách mà ông ta đã xuất hiện, như một cơn gió …
Vấn Thiên quay về phía những nữ thuộc hạ của chàng, ra lệnh
“Hãy đi tìm Ngọc Diệp phu nhân, Dạ Lan phu nhân và Yul, bảo họ đến đại sảnh gặp ta “
Vài giờ sau, trong gian đại sảnh cửa đóng kín mít, Vấn Thiên và 3 nữ nhân đang thì thầm bàn bạc cùng nhau, nét mặt lộ vẻ căng thẳng.
Yul vừa kể xong một câu chuyện dài, bà ta ngưng lại một chút để lấy hơi, kết luận
“Ta đã phục vụ cho U Minh tuyệt địa gần 20 năm, ta tin rằng những gì mình biết là chính xác. Chỉ trong hơn 300 năm lịch sử, U Minh tuyệt địa đã có đến 20 đời thủ lĩnh và trải qua ít nhất ngần ấy cuộc nội loạn. Những gì U Minh đại đế nói đều là sự thật, lão già khốn kiếp Vô Minh đó dường