(đã viết lại 28.6.20. bộ truyện đang được chỉnh sửa, nếu có chi tiết nào bất đồng ở chương sau mọi người thông cảm. cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện.)
........
Xuân đức nghe tiểu xà yêu nói vậy thì mỉm cười, hắn lúc này không khỏi dùng tay bóp má tiểu xà yêu một cái nói:
“nhìn nhỏ nhỏ mà lém lỉnh.”
Tiểu xà yêu cười hì hì nói:
“ta mà.”
đột nhiên nhớ đến một chuyện, xuân đức hỏi:
"hỏi này tiểu yêu, ngày trước tại sao ngươi lại cắn ta, mà làm sao ngươi cũng đi cùng ta đến thế giới này được hay vậy?"
Nghe hắn hỏi vậy thì tiểu xà yêu làm bộ suy tư sau một lúc thì nói:
"cái đó ta cũng không biết nữa, lúc trước ta chưa thức tỉnh nên trí tuệ còn rất thấp, không nhớ được việc trước kia, ngày trước chỉ là bản năng thôi, mà đúng rồi, ngày trước củ cải sống ở một thế giới như thế nào?”
Ngồi ở bên cạnh xuân lan cùng tiểu y nghe hai người nói chuyện thì cũng nổi lên hứng thú, cả hai cô bé đều dùng ánh mắt to tròn ngây thơ nhìn xuân đức.
thấy vậy xuân đức cười cười, do hắn là phân hồn của xuân đức nên cũng có một bộ phận ký ức của xuân đức, có điều không quá rõ ràng, hắn lúc này suy tư một hồi sau đó mới nói:
"thế giới huynh sống ư. so với thế giới này thì khác nhiều lắm, nơi kia chỉ có người phàm không có tu sĩ. nhưng mà có một điểm chung là huynh sống ở nơi nào cũng là kẻ thất bại, đều chỉ là kẻ tầm thường mà thôi.”
nhớ đến chuyện xưa, xuân đức không khỏi thở dài nói:
“ài! cuộc đời yêu cầu những con người có năng lực, không có năng lực thì dù là ở đâu cũng chỉ là kẻ sống ở dưới đáy xã hội."
thấy tâm trạng của xuân đức không được tốt lắm, vũ y nắm lấy một cánh tay hắn an ủi, sau đó hỏi:
"ca ca có người thân nào nữa không?"
Xuân đức nhẹ gật đầu, hắn nói :
"muội nói là ở thế giới kia phải không?"
vũ y nghe vậy thì nhẹ gật đầu, xuân đức thấy thế thì khẽ cười, hắn nói:
“đương nhiên là có rồi, có điều có cũng như không mà thôi.”
xuân lan lúc này cũng ngồi lại gần, cô bé tò mò hỏi:
“làm sao lại có cũng như không hả huynh?”
xuân đức nhẹ lắc đầu nói:
“cái này hiện tại có nói bọn muội cũng không hiểu đâu, đợi bọn muội lớn lên thì sẽ tự hiểu thôi.”
Mấy cô bé nghe vậy thì trong mắt xẹt qua một tia mất mát, có điều cũng không ai nói gì cả. tuy còn nhỏ nhưng mấy cô bé cũng hiểu chuyện này là chuyện buồn không cần biết rõ vẫn tốt hơn.
tiếp đó mọi người vừa nói chuyện vừa chuẩn bị đồ ăn. không qua bao lâu thì mọi thứ đều đã sẵn sàng. một nồi lẩu thịt lớn, cùng các đồ ăn kèm. đồ ăn vừa chuẩn bị xong thì mọi người liền bắt đầu ăn.
trong bữa ăn xuân đức tò mò nhìn vũ y hỏi:
"này tiểu y, muội có biết làm sao lại có thể đi tới thế giới này không.”
Khi vũ y còn chưa kịp trả lời thì xuân lan lên tiếng thay:
"cái này huynh đừng hỏi bọn muội mà phải hỏi người kia ấy, chứ bọn muội cũng không biết vì sao mình lại có thể tới phiến thế giới này nữa."
Xuân đức nghe vậy thì cười trêu:
"hai người bọn muội thật đần, tới bản thân sinh ra như thế nào cũng không biết."
xuân đức tưởng rằng hai cô bé sẽ phản ứng rất ghê gớm, nhưng nào ngờ hai cô bé kia giống như hai con robot sắc mặt không chút biến đổi, nhẹ gật gật đầu, ngoài ra chẳng biểu cảm gì cả. về phần tiểu xà yêu thì lúc này đang nằm phỡn uống nước ngọt.
nhìn thấy vậy thì xuân đức không khỏi im lặng một hồi, sau một lúc thì hắn nói:
" này này , sao mọi người nhàm chán quá vậy, không có chút hài hước gì cả, thế mọi người có ước mơ gì không?"
xuân la cười tươi nói:
“đang tập chung ăn uống mà, đâu thể phân tâm được chứ. còn ước mơ sao? muội ước có thể biết được xuất thân của chính mình,”
Lúc này vũ y cũng ngẩng đầu lên, cô bé nhìn hắn ghi hoặc nói:
" ước mơ sao?nó là cái gì vậy? muội chỉ cần theo ca ca là được."
Tiểu xà yêu thì trực tiếp hơn nói:
"theo ngươi có ăn có uống, cần mơ gì nữa.”
Nghe được câu trả lời của ba người, xuân đức cũng cảm thấy hết biết nói gì cho phải, bó tay, bó chân toàn tập, hắn có chút đồng cảm nói :
"đến cả ước mơ cũng nghèo nàn vậy thì không biết sao này ba người bọn muội sẽ ra sao nữa đây. ài!"
Xuân lan lúc này đang uống nước ngọt, vừa uống cô bé vừa nhìn xuân đức hỏi:
“còn huynh có ước mơ gì?”
xuân đức nghe vậy thì ngẩn người nhưng sau đó hắn liền nói:
“huynh cũng chẳng có ước mơ gì cả, nhưng ước nguyện thì có, huynh muốn chăm sóc bọn muội cả đời, không để cho bọn muội chịu khổ giống huynh.”
ba cô bé nghe vậy thì trong mắt hiện lên những tia sáng khác thường. có điều ba cô bé cũng không nói cái gì mà chỉ cúi đầu tiếp tục ăn. xuân đức thấy vậy thì mỉm cười, hắn lúc này gắp thức ăn cho mọi người, sau đó lại chuyển chủ đề câu chuyện.
Bốn con người, bốn số phần, không cùng cha cũng không cùng mẹ nhưng lại có thể cùng nhau ở