Sáu năm sau, sân bay quốc tế Lâm Xuyên.
Một người phụ nữ dáng người cao gầy mặc vest đen, váy ngắn bó người lộ ra đôi chân dài trắng bóng đi tới.
Cô đeo chiếc kính râm đủ che khuất nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, tuy không nhìn rõ mặt, nhưng toàn thân tản ra phong thái không thua gì mấy ngôi sao nổi tiếng.
Dáng người nóng bỏng đi giữa đám đông nhốn nháo cực kỳ thu hút ánh mắt.
Đằng sau cô là hai đứa nhỏ khoảng năm, sáu tuổi, một trai một gái, đáng yêu vô cùng.
Trên mặt bé trai không có biểu cảm gì, lạnh nhạt lại nghiêm trang, trông như ông cụ non vậy.
Mà bé gái lại lanh lợi hơn nhiều.
Cô nhóc chớp chớp đôi mắt đen tròn long lanh, ngẩng đầu nhỏ hỏi: “Đây là quê cũ của mẹ à?”
Giọng nói ngây ngô đáng yêu vô cùng, Hứa Nhược Phi cười khẽ, yêu chiều nhìn con gái: “Đúng rồi!”
Sáu năm trước, cô bị nhét vào bao tải, buộc đá ném xuống biển.
Cô vốn cho rằng đời này coi như xong, lại may mắn được cô chủ nhà họ Tô cứu lại.
Cô chủ nhà họ Tô có lòng tốt giữ cô lại nên cô mới có thể sống sót, đồng thời cô ấy còn cho cô vé máy bay ra nước ngoài và một khoản tiền sinh hoạt.
Đến nước ngoài không lâu, Hứa Nhược Phi phát hiện mình có thai.
“Em gái yêu quý của tôi, nếu giờ cô thấy tôi xuất hiện trước mặt liệu có bất ngờ không đây?”
Hứa Nhược Phi nhẹ giọng nỉ non, đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh, nhưng vừa quét mắt nhìn hai đứa nhỏ lại trở nên dịu dàng vô cùng.
Khi biết mình mang thai, Hứa Nhược Phi cũng không định sinh bạn nhỏ ra.
Cô cảm thấy cái thai chính là sự sỉ nhục đêm đó, là chứng minh cho cuộc đời mười mấy năm như một trò hề của cô.
Mãi tới khi nằm trên bàn phẫu thuật lạnh bằng, cô lại hối hận.
Không cần biết đêm đó là thế nào! Mặc kệ người đàn ông kia là ai! Đây là máu mủ của cô.
Hứa Nhược Phi cứ vậy sinh hai đứa bé ra, cũng ngậm đắng nuốt cay nuôi chúng khôn lớn.
Lúc này trở về, cô sẽ không mặc cho bọn họ dày vò nhục nhã mình nữa.
Mà lúc này, cô cũng không còn là Hứa Nhược Phi nữa, cô là nhà chế tạo nước hoa hàng đầu thế giới – Anna!
Lần này về nước là vì cô nhận được lời mời của nhà họ Lệ.
Nhiều năm như vậy rồi, không biết em gái thân mến của cô sống ở nhà họ Lệ thế nào!
Hứa Nhược Phi cười xoa nhẹ đầu hai con.
Hứa Nhược Hy ngoan ngoãn cọ cọ tay cô.
Mà hứa Đình Phong lại ghét bỏ bĩu môi: “Mẹ, đừng xoa loạn kiểu tóc của con được không?”
Nghe vậy, Hứa Nhược Phi cười khẽ: “Được!”
Rõ ràng là song thai long phượng, sao tính cách lại khác nhau một trời một vực vậy chứ?
Hứa Nhược Phi cũng không chú ý, có một người đàn ông đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm bên này.
“Cô gái kia… là ai?”
Lệ Đình Nam bỗng lên tiếng, trong đôi mắt sâu thẳm đựng đầy nghi hoặc.
Không biết vì sao, cô gái này cho anh cảm giác vô cùng quen thuộc.
Thư ký đứng bên cạnh lúng túng, sân bay nhiều người như vậy, sao anh ta biết cô gái kia là ai chứ?
Huống chi, trừ vị kia ở nhà ra, tổng giám đốc nhà anh ta nào chú ý tới người phụ nữ khác như vậy bao giờ?
Đã thế còn là một cô gái mang theo… con?
“Tổng giám đốc, chúng ta tới để đón gia đình ngài Hill”
Thư ký Lý An yếu ớt nhắc nhở.
Lệ Đình Nam nghe vậy mới thu ánh mắt lại.
Khoảng cách quá xa, anh cũng không thấy rõ mặt hai nhóc kia, nếu không chắc chắn sẽ sửng sốt không thôi.
Cặp sinh đôi long phượng kia có ba phần giống anh.
Bên kia, Hứa Nhược Phi cũng như phát hiện cái gì, hơi nghiêng đầu nhìn lại, nhưng không thấy ai cả.
Có lẽ là ảo giác của cô?
“Nhà họ Lệ sắp có tin vui, cặp đôi thần tiên bên nhau suốt sáu năm, rốt cuộc thì người có tình sẽ thành thân thuộc!”
Hứa Nhược Phi vừa định rời đi lại gần thấy tin tức hàng đầu trên màn hình lớn trong sân bay.
Kèm với đó là ảnh chụp bà Lệ và Hứa Nhược Mộng cùng nhau đi dạo trung tâm thương mại.
Hứa Nhược Phi cười khẽ, hi vọng Hứa Nhược Mộng có thể ngồi ổn vị trí con dâu nhà họ Lệ!
Cô không buồn nhìn thêm, dắt hai bé con rời khỏi sân bay.
Trong sân bay, đa số phụ nữ đều ngàn vạn cảm thái, Lê Đình Nam cũng có thể thấy nội dung trên màn hình lớn.
Gương mặt vốn lạnh nhạt thờ ơ lập tức âm u: “Tra xem công ty giải trí nào đưa tin, thu mua
cho tôi!”
Anh nói muốn cưới cô ả kia bao giờ?
Lý An thấy vẻ mặt Lệ Đình Nam không tốt, thoáng rùng mình một cái.
Anh ta đang định nói cái gì thì có tiếng di động vang lên, là di động của tổng giám đốc.
Nhìn số điện thoại trên màn hình, Lý An rối rắm đưa điện thoại di động cho Lê Đình Nam: “Tổng giám đốc, cô Hứa gọi!”
Lý An rất bội phục cô chủ nhà họ Hứa này, tổng giám đốc vốn có chứng mất ngủ rất nghiêm trọng,