Lục Triệt gửi tài liệu qua, mấy tay săn ảnh theo dõi Đường Ninh đến từ Hàn Quốc, là một nhóm rất chuyên nghiệp.
Và Lục Triệt cũng biết được rằng lý do những người này có thể tùy ý lên đường là vì họ có giao thiệp với La Hạo, giám đốc nghệ sĩ của giải trí Tranh Điền.
Đáp án đã hai năm rõ mười.
Sắc mặt An Tử Hạo vô cùng khó coi, bởi vì anh ấy đột nhiên nghĩ thông rất nhiều chuyện.
Chuyện giữa anh và Vân Hinh mặc dù bị Dương Tịnh và La Hạo vạch trần, nhưng người đưa ra bằng chứng thực chính cái bóng ẩn mình trong chỗ tối lúc đó, nói cách khác, có phải chính là Lan Hè không?
Chuyện Vân Hinh đã xảy ra nhiều năm, lẽ nào Lan Hề muốn lặp lại trò cũ?
Đã đòi mạng của Vân Hinh, còn muốn mạng của Đường Ninh?
“Cũng không biết đám người đó đã chụp được những gì.”
“Trước đây tôi thật sự rất thích Lan tổng, cảm thấy cô ấy là một người giỏi giang, hào phóng, giống như một nữ anh hùng, kết quả, lại là một kẻ lòng lang dạ sói.” Chị Long nhịn không được, cảm thán.
Đường Ninh ngồi trên giường khách sạn.
Thực ra trong lòng vô cùng bình tĩnh.
Dù Lan Hề có nhẫn tâm đến đâu cũng không thể ngăn cản quyết tâm trở thành siêu mẫu quốc tế của cô.
Lan Hề tàn nhẫn, cô… thực ra có thể còn tàn nhẫn hơn Lan Hè.
An Tử Hạo thấy Đường Ninh trầm mặc, thật ra anh cũng có chút sợ cô, vì trải qua khoảng thời gian sống chung này, anh đã hiểu Đường Ninh ở một mức độ nhất định.
Cùng là một loại trầm mặc, trầm mặc của Đường Ninh có thể khiến người khác nhìn ra các tâm trạng khác nhau của cô.
Ví dụ, khi ở bên Mặc Đình, sự trầm mặc của cô có mang thêm sự nhẹ nhõm thoải mái.
Ví dụ, khi sống chung với người ngoài, sự trầm mặc của cô mang theo sự xa lánh khó tiếp cận.
Lại ví dụ lúc này, sự yên tĩnh của Đường Ninh đã đến mức khiến người ta kinh hoàng khiếp sợ.
Cô càng không nói chuyện, càng đại biểu, trong lòng cô cũng đang nghĩ cách phản công Lan Hè.
Lan Hề đã làm đến bước này, tương lai của Đường Ninh đương nhiên không ở Tranh Điền.
“Em định làm gì?”
“Còn có thể làm gì nữa? Để cô ta chụp đủ…” Đường Ninh nhếch mép cười nhạt, nhìn như không quan tâm.
Nhưng An Tử Hạo biết rằng nều nói Lan Hề là bọ ngựa, thì Đường Ninh chính là muốn làm chim hoàng yến.
“Nhiệm vụ của em bây giò là phải đi buổi runway.JK thật tốt.
Những việc khác có quan trong hơn cũng không quan trọng hơn show diễn được.”
“Nhưng Lan Hề chưa hẳn… sẽ bằng lòng để tôi lên sàn catwalk.
Giờ cô ta chỉ đang cân nhắc rốt cuộc nên lợi dụng tôi hay hủy diệt tôi.” Đầu Đường Ninh lúc này thật sự vô cùng rõ ràng, Ngắng đầu nhìn vào đôi mắt An Tử Hạo, mang theo ánh sáng: “Nếu anh là Lan Hề, anh sẽ chọn thế nào?”
“Vấn đề nằm ở, cô ta còn chưa chụp được gì cả…”
“Chưa chắc…” Đường Ninh ám chỉ đến việc bị người mẫu nam sờ đùi, chỉ cần Lan Hề muốn, thì dù chỉ là 1 chuyện nhỏ như vậy, trải qua dày công tính kế, cũng có thể khiến cô thân tàn danh diệt.
“Em chỉ cần làm tốt việc chuẩn bị cho buổi catwalk, còn lại…
anh sẽ lo liệu.” An Tử Hạo nghiêm túc dặn dò Đường Ninh.
Đường Ninh mỉm cười, tin tưởng An Tử Hạo, nhưng cũng không tin tưởng tuyệt đối.
Trên đời này, người duy nhất khiến cô thực sự cảm thấy vui vẻ và tin tưởng chỉ có Mặc Đình.
“Đường Ninh, chị thật sự không biết cảnh ngộ của em khó khăn như vậy.
Lan Hề có thể theo dõi em thế này, có phải cũng có một phần nguyên nhân là sợ rằng chị và Lục Triệt đều là chiêu bài của em, còn người thật sự có quan hệ với Hải Thụy là em?”
Đường Ninh nghe xong lắc đầu: “Không phải, nếu Lan Hè thật sự nghỉ ngờ em và Hải Thụy có ám muội vậy thì sẽ không khó đoán ra mối quan hệ giữa em và Mặc Đình.
Từ đầu đến cuối cô ta đều không cho rằng Mặc Đình có thể nhìn trúng em.”
“Tại sao?”
“Bởi vì Mặc Đình còn không thể nhìn trúng cô ta.
Trong mắt cô ta, Mặc Đình, người mà đến cô ta cũng không nhìn trúng, sẽ không có thú thanh nhàn đi đùa giỡn với một người mẫu nhỏ như em.”
Thực ra, trong xương của Lan Hè… chính là một người duy ngã độc tôn.
Không cho phép người khác ưu tú hơn cô ta, cũng không cho phép người khác thoát khỏi sự kiểm soát của cô ta…
“Tự cao tự đại! Mặc dù chị Long nghe xong lời an ủi