Trên thực tế, phóng viên của phòng làm việc Hoa Vinh cũng có mặt trong Chương trình, và anh ta luôn tìm kiếm những nghệ sĩ có thể khiến anh ta vừa chiến đấu đã nổi danh.
Đường Ninh luôn được biết đến với tính khiêm tốn và trong sáng.
Nhưng, kể từ sau lần bắt gặp cô ấy tạm biệt đầy thân mật với đàn ông, trong lòng anh ta đã có ấn tượng sâu sắc và lần này đến London, anh ta tin rằng mình có thể chụp được mối quan hệ thân mật giữa Đường Ninh với người đàn ông đó, lấy được bằng chứng.
Tất nhiên, anh ta tỏ thái độ khinh bỉ hành động ra sức chụp ảnh Đường Ninh của tên săn ảnh kia.
Loại tư liệu bị sờ đùi này.
Chỉ có lăng xê đánh bóng cấp thấp mới dùng!
Thứ anh ta muốn quay là bằng chứng thực chuyện dây dưa giữa Đường Ninh và đàn ông, nên phòng khách sạn của anh ta nằm đối diện với phòng của Đường Ninh.
Tháng mười một ở London, không lạnh bằng Thịnh Kinh, chỉ cần một chiếc áo gió là có thể tránh được cái lạnh.
Trên đường trở về khách sạn, Đường Ninh nhắm mắt nghỉ ngơi, chị Long ngồi xổm trước mặt xoa bóp cho cô, đau lòng bóp cẳng chân cho cô.
Do đi giày cao gót trong thời gian dài nên phần chân của Đường Ninh thực sự bị căng cơ…
Lúc vào bãi đậu xe dưới tầng hầm của khách sạn, An Tử Hạo xuống xe trước, khi anh ấy vừa nhìn đã thấy Mặc Đình mặc áo gió màu đen, nghiêng người dựa vào chiếc xe thể thao, anh ấy không khỏi sửng sốt một lúc.
Đường Ninh đã ngủ mắt rồi, lúc chị Long nhảy ra khỏi xe, đang muốn đánh thức Đường Ninh, nhưng Mặc Đình làm một động tác xuyt†, cong người ôm lấy Đường Ninh từ ghế sau.
Để cô yên ổn dựa vào lòng anh.
“Khách sạn này không an toàn, tôi đưa cô ấy đi trang viên.”
An Tử Hạo gật đầu, nhưng vẫn dặn một câu: “Bảy giờ sáng mai phải bắt đầu công việc.”
“Sáng mai đến đón cô ấy, địa chỉ tôi sẽ gửi vào điện thoại của anh.”
Nói xong, Mặc Đình đặt Đường Ninh vào trong xe thể thao, nhanh chóng rời đi.
An Tử Hạo nhớ lại câu nói vừa rồi của Mặc Đình rằng khách sạn không an toàn, lại nghĩ đến tay săn ảnh gặp ở giáo đường hôm nay.
Là một người đại diện, anh thật không muốn liên tưởng phong phú như vậy, nhưng anh cho rằng Lan Hề hoàn toàn có thể làm ra loại chuyện này…
Nhớ lại lúc thân mật với Vân Hinh khi đó, bóng dáng chỗ tối.
Nhớ lại quá khứ mà anh đã để phủ đầy bụi từ lâu…
Anh thực sự không mong là cái chết của Vân Hinh có chút quan hệ nào với Lan Hè.
Cả chặng đường phi như bay, chiếc Maybach dừng lại ở một trang viên, vì là khu vực cắm riêng nên hệ thống an ninh ở đây có thể coi là hàng đầu.
Mặc Đình cởi đai an toàn, cứ nhìn Đường Ninh như vậy, nhìn người phụ nữ mới xa anh một phút đã nhớ đến tận xương.
Rõ ràng chỉ có hai tiếng đồng hồ để gặp mặt, cô vậy mà lại ngủ thiếp đi một mình…
Nhưng Mặc Đình không muốn đánh thức cô, chỉ ôm cô như vậy, ghì lấy cô, cho dù chỉ là ngửi mùi cơ thể của cô, anh cũng thỏa mãn.
Tuy nhiên, sự mệt mỏi vì đi giày cao gót một thời gian dài, hết ngồi máy bay lại đi sàn catwalk vẫn chưa giảm bớt, chân Đường Ninh đột nhiên co quắp, cô đau đến mức đột nhiên mở mắt ra, nhưng lại va vào lồng ngực quen thuộc của Mặc Đình.
Đường Ninh sững người một lúc, suýt chút nữa tưởng rằng bản thân đang ở trong mơ.
Ngay sau đó, Mặc Đình buông cô ra, rồi nâng hai chân cô lên, đặt trên đầu gối của anh, dùng hai lòng bàn tay mạnh mẽ hữu lực cầm lấy cẳng chân cô nhẹ xoa.
“Sao anh lại tới?”
“Anh tới nạp điện…” Mặc Đình trả lời.
Đường Ninh vui mừng vươn tay ôm lây Mặc Đình, dường như Mặc Đình đối với cô cần thiết cũng như không khí vậy.
“Chỉ có thời gian hai tiếng, muốn làm chút gì?” Mặc Đình vuốt lưng cô, hỏi.
“Chỉ có hai tiếng gặp nhau.
Sao anh còn tới?” Đường Ninh đánh vào vai anh, vẻ mặt hơi bất lực: “Hai mươi tiếng bay, còn phải vượt qua đại dương.”
“Chỉ cần có thể ôm em hai giây, hai mươi tiếng này đáng…”
“Hóa ra, anh cũng sẽ làm ra chuyện như này.”
Đường Ninh nghiêng đầu, hôn lên dái tai mang nốt ruồi đen của Mặc Đình, rồi lại đến môi anh…