Khánh Dư Niên

Luyện công cùng đọc sách


trước sau

Kỳ thực Phạm Nhàn cũng không biết, mình đang tu luyện một môn tâm pháp nội công cực kỳ cao thâm, nếu như đổi lại là võ giả khác, nhất định sẽ cực kỳ cẩn thận, vô cùng cẩn thận tu hành, hơn nữa nhất định nhờ sư trưởng hoặc bằng hữu tín nhiệm mà quan sát hỗ trợ.

Môn công pháp này nguy hiểm nhất ở chỗ nhập môn, lúc tích khí nhập đan điền là lúc tốc độ phản ứng của thân thể cùng tâm linh người tu luyện sẽ gặp phải sai biệt cực kỳ lớn, hậu quả trực tiếp nhất là cơ thể của người tu luyện sẽ không thể nhúc nhích được chút gì, tương nhự như người sống đời thực vật vậy.

Nếu như lúc này người tu luyện không có chút kinh nghiệm nào, rất dễ nghĩ lầm thành tẩu hỏa nhập ma, muốn mạnh mẽ thu nạp chân khí về phế phủ --- nếu như may mắn, người tu luyện có thực lực dị thường cường hãn có thể đưa thức khí tán loạn quay trở về trong kinh mạch, nhưng như vậy chẳng khác nào luyện công không có nửa điểm tác dụng. Nếu như là người mới, dễ có khả năng bị việc này làm cho kinh hoảng, dẫn tới bị tâm ma xâm lấn.

Mà như Phạm Nhàn chỉ là người mới động tới võ học, không chỉ không tẩu hỏa nhập ma, trái lại so với đám cường giả khác lại dễ dàng cảm thấy được cảm giác huyền diệu, chủ yếu là nhờ thân thế cùng vận khí của hắn.

Bởi vì lúc hắn bắt đầu tu luyện loại chân khí vô danh này thì đang sống nhờ trong thân thể một đứa trẻ con, tiên thiên chi khí từ trong cơ thể người mẹ còn chưa trả lại hoàn toàn cho thiên địa vạn vật mà còn dừng lại một chút trong cơ thể. Cho nên có lợi ích rất lớn trong việc tu luyện, thậm chí còn kỳ diệu không gì sánh được là đưa được phần lớn tiên thiên chân khí đó vào trong kinh mạch của mình.

Mà người tu luyện dễ gặp nhất chính là cánh cửa tâm ma, đối với Phạm Nhàn mà nói cũng không chút trắc trở.

Đừng quên, kiếp trước, Phạm Nhàn đã từng là một bệnh nhân nằm dài trên giường bệnh nhiều năm, sớm đã thành thói quen đại não không thể chỉ huy được thân thể mình, cho nên lần đầu tiên gặp phải loại tình huống này cũng không kinh hoảng, trái lại, có một loại cảm giác ấm áp khi tìm lại được quá khứ.

Cho nên lần đầu tiên tu luyện thì đã cảm giác được khí cảm, mới bắt đầu tán loạn, làm cho thân thể hắn không thể nhúc nhích được một thời gian, hắn cũng không sợ hãi.

Nguyên nhân chính là vì không chút sợ hãi, cho nên tâm không tạp niệm, trái lại làm cho hắn dễ dàng qua được cửa gian nan nhất này.

Từ đó về sau, con đường tu luyện trở lên đơn giản hơn nhiều, chỉ cầm mặc niệm công quyết, sẽ tự nhiên tiến vào trạng thái minh tưởng --- cho nên đối với Phạm Nhàn mà nói, giấc ngủ trưa mỗi ngày đó là hương vị ngọt ngào nhất, dù có sấm sét đánh cũng không tỉnh.

Người tu luyện rất khó tiến nhập vào trạng thái minh tưởng, bởi vì cần phải có cơ duyên xảo hợp, như đứa bé này dùng giấc ngủ trưa mỗi ngày của mình tiến vào trạng thái minh tưởng, thực là xa xỉ tới mức không cách nào hình dung ra được.

Trời cao thật sự rất quan tâm tới hắn.

….

Vừa cảm giác tỉnh ngủ đã được nha hoàn tỷ tỷ cầm khăn mặt lau một hồi lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, coi như là đã sạch sẽ.

Thời gian buổi chiều là theo một tiên sinh được phủ bá tước đặc biệt mời từ Đông Hải quận tới học tập. Vị tiên sinh này tuổi cũng không lớn lắm, ước chừng chỉ hơn 30 tuổi một chút nhưng trên người mười phần cảm giác hủ nho.

Khánh Quốc từ mười năm trước đã chấn hưng cải cách lại nền văn học, lấy một thiên văn học của Hồ tiên sinh đại nhân Văn Thư các ‘Những thiển ý của tôi’ làm mở đầu, trên văn đàn ngày hôm nay, chính là một hồi sa trường đại chiến của cổ văn cùng kim văn(1).

Nếu nói cổ văn trong trí nhớ của Phạm Nhàn là tác phẩm văn cổ, mà kim văn, có chút giống văn bạch thoại, chỉ là dùng từ cần thanh nhã hơn một chút.

Vị tiên sinh dạy học cho Phạm Nhàn là một người theo phái cổ văn, cho nên Phạm Nhàn ngày ngày chỉ đọc những loại kinh thư của phái này, những kinh thư này tuy rằng không lớn như tứ thư ngũ kinh như ở trong thế giới cũ của Phạm Nhàn, nhưng xảo diệu chính là, không ngờ rất nhiều nội dung ý chỉ kém hơn một chút, cũng có phân làm đạo Nho cùng Pháp.

Thế cho nên Phạm Nhàn lúc đầu tiên
nghe giảng bài, đã bắt đầu hoài nghi rốt cuộc mình ở nơi nào đây.

Ngày hè thật nóng, trong thư phòng cũng bốc hơi nóng, tiên sinh dạy học đẩy cửa sổ phòng phía nam ra, ngoài cửa tiếng ve râm ran, hòa cùng gió mát, cực kỳ thanh mỹ. Tiên sinh nhìn lại, học sinh nhỏ của mình đã nằm úp sấp mặt trên bàn đờ ra. Đang định nói lời răn dạy nhưng nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn thanh mỹ, chẳng hiểu sao lòng lại mềm nhũn ra.

Kỳ thực tiên sinh dạy học rất hài lòng với học sinh của mình, tuổi còn nhỏ, không ngờ ăn nói rõ ràng, đối với vi ngôn của tiền nhân trong sách có thể hiểu được ý nghĩ tinh tế sâu xa, cũng có thể nắm được được một hai phần. Đối với một đứa nhỏ mới chỉ có bốn tuổi mà nói thực sự rất không dễ dàng.

Tiên sinh dạy học chính cũng có chút nghi vấn, nghĩ thầm vị Ti Nam bá tước này quá nóng ruột rồi, trong thư gửi cho mình yêu cầu rất cao, bất đắc dĩ không thể làm gì khác đành phải đi chỉ dạy cho đứa bé mới bốn tuổi kinh văn. Nếu như ở tại gia đình bình thường, bằng vào niên kỷ như vậy, bất quá cũng chỉ học được vài chữ thơ dại mà thôi.

Chờ khi dạy học hoàn tất, Phạm Nhàn cực kỳ lễ phép thi lễ với tiên sinh, sau đó cung kính chờ tiên sinh rời khỏi thư phòng, lúc này mới cởi áo khoác thấm đẫm mồ hôi, từ trong thư phòng chạy ra ngoài, gấp tới độ nha hoàn ở phía sau vừa hét cẩn thận, vừa đuổi theo.

Chờ vào chính viện, Phạm Nhàn lập tức ngừng lại, trên mặt hiện ra nụ cười cực kỳ trong sáng khả ái, giống như một đại nhân nhỏ lung lay lắc lắc đi vào, vừa thấy một vị lão phu nhân ngồi giữa liền mở miệng gọi to: “Nãi nãi” (bà nội)

Lão phu nhân khuôn mặt hòa ái hiền lành, những vết nhăn thật sâu đều là vết tích của năm tháng, chỉ có trong mắt đôi lúc lộ ra thần tình, mới làm cho người khác biết vị lão phu nhân này kỳ thực không hề đơn giản --- có người nói Ti Nam bá tước có thể có ngày hôm nay không thể không nhờ quan hệ của lão phu nhân ở trong kinh đô.

- Hôm nay học được cái gì vậy?

Phạm Nhàn thành thật đứng trước ghế, nói những lời tiên sinh dạy dỗ, sau đó hành lễ hoàn tất, chạy vào trong viện cùng ăn với muội muội.

Lão phu nhân cùng tôn tử dường như rất xa lạ. Không biết có phải bởi vì Phạm nhàn là con tư sinh hay không, lão phu nhân mặc dù không có ngược đãi hắn, nhưng luôn luôn yêu cầu đặc biệt cao với hắn, bởi vậy cảm giác mới có vẻ có vài tia khác lạ.

Phạm Nhàn còn nhớ rõ lúc mình khoảng một tuổi, vị lão phu nhân trước mặt này từng đêm khuya ôm mình vào lòng mà khóc, lão phu nhân tự nhiên không ngờ một đứa trẻ một tuổi có khả năng hiểu lời của bà, ngược lại còn yên lặng một mực ghi nhớ lời của bà.

“Hài tử, muốn trách thì trách phụ thân ngươi đi, đứa nhỏ đáng thương, vừa mới sinh ra đã không có mẹ rồi.”

….

Thân thế? Đây là nghi vấn cực lớn trong lòng Phạm Nhàn, vừa mới tới thế giới này đã gặp phải một hồi truy sát, tuy rằng hiện giờ mình còn chưa có gặp mặt phụ thân là Ti Nam bá tước ở kinh đô, nhưng mẫu thân mình là ai? Năm đó Ti Nam bá tước còn theo hoàng đế bệ hạ tây chinh, đám sát thủ này tự nhiên là nhằm tới mẫu thân mình.

Nhưng linh hồn trong cơ thể hắn là thuộc về một thế giới khác, cho nên tự nhiên không có tình phụ tử gì với Ti Nam bá tước chưa từng gặp mặt, chỉ là thỉnh thoảng còn nghĩ tới nữ nhân đã rời khỏi thế giới này, cũng là người mẹ trên danh nghĩa của mình.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện