Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 1)

Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ


trước sau

Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Trịnh Bân thấy khuôn mặt đầy nước mắt của Trầm Mộng Kỳ, ý muốn bảo vệ trong nháy mắt cháy lên, dĩ nhiên không chịu quay về: "Anh không về! Anh không đến em sẽ bị ức hiếp cho tới chết! Anh phải cho tất cả mọi người thấy rõ bộ mặt thật của tên cặn bã này!"

Hai bên đều kích động giống như gà gà chọi, đều không muốn yếu thế nhường nhịn lẫn nhau. Trầm Mộng Kỳ ngăn cản không được, chỉ có thể nhìn hai người rùm beng qua lại.

Tống Tử Hàng tức giận mắng: "Vậy mày nói xem bộ mặt thật của tao là gì?"

Trịnh Bân không cam lòng yếu thế, chửi lại: "Bộ mặt thật chính là mày cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, biết rõ Mộng Kỳ đã có bạn trai vẫn quấn chặt không buông!"

"Ha... Thật là nực cười! Người Mộng Kỳ thích là tao, hiện giờ cô ấy là bạn gái tao, tại sao tao phải quấn chặt cô ấy không buông? Đầu óc của mày có bệnh à? Bạn trai của Mộng Kỳ... Đừng nói là mày nhé?" Tống Tử Hàng cười lạnh, căn bản không xem lời của Trịnh Bân ra gì, chỉ xem cậu ta là một người thích Trầm Mộng, bởi vì ghen tị nên mới chạy tới đây gây chuyện.

Trịnh Bân tức giận thốt lên: "Tao vốn là bạn trai của Mộng Kỳ, ngày hôm qua tao còn nói chuyện điện thoại cả đêm với cô ấy. Chính miệng Mộng Kỳ nói mày đơn phương dây dưa cô ấy! Mộng Kỳ chẳng qua là quá lương thiện, không giỏi từ chối người khác, cũng sẽ không nói nặng lời, mày còn dám được voi đòi tiên!"

Trong lòng Trầm Mộng Kỳ nhất thời lộp bộp: "Trịnh Bân, đừng nói nữa!"

Trịnh Bân lo lắng nhìn cô ta: "Mộng Kỳ! Mau nói với mọi người đi! Anh mới là bạn trai của em! Em cùng tên cặn bã kia không có bất kì quan hệ nào! Em cũng không phải tiểu tam!"

Trầm Mộng Kỳ đương nhiên muốn thuận theo lời của Trịnh Bân để phủ nhận, phủi sạch mọi quan hệ với Tống Tử Hàng, nhưng hiện tại sao có thể chứ. Tống Tử Hàng vẫn đang ở đây, nếu để anh ta biết...

Tống Tử Hàng càng cười châm biếm: "Mày là bạn trai của Mộng Kỳ? Có phải mày bị bệnh ảo tưởng hay không?"

"Chuyện này nhất định có hiểu lầm, chúng ta chờ lúc không có ai mới nói rõ ràng có được hay không? Đừng ở chỗ này làm người khác chế giễu, được không?" Trầm Mộng Kỳ vội khuyên hai người.

Nhìn ánh mắt thành khẩn của Trầm Mộng Kỳ, Tống Tử Hàng và Trịnh Bân đều đã bắt đầu lung lay.

Cách đó không xa, hai tròng mắt của Diệp Oản Oản híp lại. Hôm nay chỉ cần cho Trầm Mộng Kỳ cơ hội thở dốc, cô ta nhất định có bản lĩnh trấn an hai

người kia.

Vì vậy, Diệp Oản Oản từ trong đám người vọt ra, căm phẫn mắng Tống Tử Hàng: "Giỏi cho một Tống Tử Hàng! Tôi còn tưởng anh thật tâm đối đãi với Mộng Kỳ, không ngờ anh đang dây dưa cưỡng ép cậu ấy! Sao anh có thể làm vậy! Anh không thấy phụ lòng Yên Nhiên và Mộng Kỳ hay sao? Anh đúng là đồ cặn bã!"

Tống Tử Hàng bị Diệp Oản Oản quấy rối, cơn giận lại nổi lên: "Đồ xấu xí, cút sang một bên cho tôi! Đừng ở đây biểu hiện sự ngu xuẩn của mình! Tôi đã nói tôi không cưỡng ép Mộng Kỳ! Không tin cô có thể tự hỏi Mộng Kỳ! Mộng Kỳ, em nói đi, nói cho bọn họ biết, anh mới là bạn trai của em!"

Trầm Mộng Kỳ giận đến choáng váng, hung hăng trừng Diệp Oản Oản.

Thật muốn bóp chết con ngu này.

Mà bên kia, Trịnh Bân nghe vậy cũng tức lên: "Tống Tử Hàng, mày chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà! Một bên mày chiếm Giang Yên Nhiên, bên còn lại lại ép buộc Mộng Kỳ. Mộng Kỳ chẳng qua nể mặt mũi của Giang Yên Nhiên nên mới không khiến mày khó chịu. Kết quả mày không biết điều thì thôi còn giẫm đạp lên mặt mũi của cô ấy, hằng ngày đeo bám chẳng khác gì cao bôi da chó! Tao đã nói với mày, không cần hỏi Mộng Kỳ. Mày và mẹ mày tự nghe đi!"

Trịnh Bân tức giận lấy điện thoại ra, gõ vài cái, sau đó trong điện thoại vang lên một cuộc hội thoại.

"Mộng Kỳ, chuyện của em và Tống Tử Hàng là sao?" Đây là giọng của Trịnh Bân.

"Em không có bất kì quan hệ gì với anh ta. Tống Tử Hàng là người Yên Nhiên thích, em sao có thể có quan hệ gì với anh ta. Chẳng qua là anh ta quấn em, em cũng không có cách gì cả." Giọng nói quen thuộc này là giọng của Trầm Mộng Kỳ.

"Chúng ta công khai quan hệ đi. Em nói cho Tống Tử Hàng và tất cả mọi người biết, anh là bạn trai của em. Như vậy Tống Tử Hàng sẽ không còn hi vọng gì nữa."

"Không được, không thể công khai! Ba mẹ em không cho phép em yêu đương vào lúc này."

"Vậy sao em không nói với Tống Tử Hàng em đã có bạn trai? Em có coi anh là bạn trai của em hay không?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện