Cô vừa nói xong, Jung Kook giật nảy mình, động tác đang chơi điện thoại cũng dừng lại.
Bầu không khí trầm lắng xuống.
Chaeyoung bỗng nhiên ý thức được, lời cô nói vừa rồi so với ví dụ của Lisa còn có vẻ trắng trợn hơn. Nhìn chăm chú vào đôi mắt đen thẳm của anh, hai giây sau, cô bình tĩnh dời mắt sang chỗ khác.
Trước đây cũng đã có một chuyện tương tự, là lần đầu tiên họ gặp lại ở quán bar "Tăng ca".
Tuy nhiên lúc đó Chaeyoung cho rằng Jung Kook không nhận ra cô, hơn nữa thấy cục diện cũng khó giải thích, nên cô mới dứt khoát bất chấp tất cả, ôm tâm lý sẽ không bao giờ gặp lại để thốt lên câu nói kia — "Vậy thì thật tiếc."
Nhưng lần này, hai người đều tỉnh táo hiểu rõ ngọn ngành.
Không hề che giấu.
Không biết lần thử này của mình được tính là thành công hay là lật xe, Chaeyoung cảm thấy đã đến điểm mốc nên dừng lại. Cô đứng lên, sắc mặt vẫn như bình thường, nói: "Vậy sau này anh chú ý hơn một chút nhé, tôi đi nghỉ trước đây."
Đi được mấy bước.
Sau lưng vang lên tiếng của Jung Kook: "Đợi chút."
Chaeyoung mím môi, điều chỉnh xong cảm xúc mới quay đầu lại.
"Nói nghe xem nào." Jung Kook nhìn vào mắt cô, ngồi thẳng lưng lên, giọng điệu không quá đứng đắn: "Em sợ em sẽ phạm tội gì?"
". . ." Chaeyoung kiên trì đến cùng, nói: "Tôi chỉ là nói theo anh thôi."
Ý là.
Tôi cũng không biết anh nói dụ dỗ người khác phạm tội cụ thể là phạm tội gì.
"Ồ." Jung Kook như hiểu ra: "Em muốn hôn —— "
". . ."
Hôn?
Chaeyoung bỗng chốc mất bình tĩnh. Cô không nghĩ đến mức độ đó, chỉ là mượn lời Jung Kook nói, xem hiện tại thái độ của anh đối với việc ôm cô một chút thì thế nào.
Cô đang định phản bác.
Lại nghe Jung Kook nói tiếp: "—— phạm tôi."
". . ."
A.
Không phải là hôn, là xâm.
Em muốn xâm phạm tôi.
Chaeyoung: ". . ."
Đây giống như bỗng nhiên trên trời rơi xuống một cái nồi to úp vào đầu cô.
Chaeyoung bối rối, trong đầu điên cuồng tìm cách ứng phó lấy lệ, để anh biết, cô nói phạm tội ở đây, cũng không đến mức độ nghiêm trọng như vậy.
Không đợi cô kịp chọn lời.
Ngay lúc đó.
Jung Kook ném điện thoại sang một bên, lại dựa vào ghế sofa. Anh ngẩng đầu lên, thẳng tắp nhìn cô chăm chú. Mái tóc đen rơi tán loạn trên trán, trong mắt anh ánh lên ánh sáng phản chiếu từ phòng khách. Dáng vẻ anh vừa như khiêu khích, lại vừa như trắng trợn câu dẫn.
"Dám thì đến đây."
***
Trở về phòng.
Đóng cửa lại, Chaeyoung tựa vào cánh cửa, chậm rãi nhẹ nhàng thở ra. Cô hồi phục lại nhịp thở, rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, cảm giác bên tai vẫn còn nghe tiếng tim đập thình thịch.
Nửa ngày sau.
Chaeyoung tắt vòi nước, lấy khăn giấy lau mặt. Cô chăm chú nhìn hình ảnh mình trong gương, mơ màng như đi vào cõi thần tiên. Bốn chữ kia của Jung Kook như keo dán dính vào đầu cô, xua đuổi thế nào cũng không đi.
—— "Dám thì đến đây."
Cô nào dám.
Cô đâu có gan hùm mật gấu như vậy! ! !
Nghĩ đến đây, Chaeyoung lại rửa mặt, cố gắng kéo lý trí trở về.
Chaeyoung nhớ rõ chính mình chỉ miễn cưỡng nói được một câu: "Tôi không có ý này." Rồi sau đó liền quay đầu trở về phòng, bước chân không hề dừng nửa nhịp. Nhưng dù là chuyện của vỏn vẹn vài phút trước, cô đã hoàn toàn không nhớ nổi chính mình đã khống chế cảm xúc của bản thân như thế nào.
Dù trông vẫn trấn tĩnh như thường.
Nhưng thật ra là chạy trốn mất dạng.
Chaeyoung thở dài một tiếng, cũng không biết hành động vừa rồi của mình có được xem là nhất thời xúc động hay không.
Từ lúc chia tay với Lisa, trên đường về nhà, trong đầu Chaeyoung chỉ có quanh quẩn chuyện xem mắt của Jung Kook. Mặc dù chuyện này thật ra chẳng có liên quan gì đến cô.
Đây cũng chỉ là chuyện của Jung Kook mà thôi.
Người nhà anh thấy anh đã đến tuổi, nên muốn giới thiệu đối tượng cho anh, cũng là chuyện vô cùng hợp tình hợp lý. Cô nên giống như trước đây vậy, nghe xong rồi cho qua. Không nên đi dò hỏi, cũng không nên can thiệp quá mức.
Nhưng bởi vì chuyện tối nay, Chaeyoung bỗng nhiên ý thức được, có rất nhiều rất nhiều chuyện cô không thể khống chế được.
Dù biết như vậy là không tốt, không thể như vậy, nhưng vẫn sẽ vì một ít chuyện mà phá vỡ khoảng cách an toàn kia. Dù gì thì mỗi lời nói, mỗi hành động của cô đều biểu hiện cảm xúc trong đó, không thể nào toàn bộ đều là lý trí.
Cô cũng có cảm xúc chứ.
Cũng có ý nghĩ khó tin được, là ý muốn độc chiếm.
Cô cũng muốn, đến gần anh một chút.
Nhưng lại sợ khoảng cách này xa không với đến.
Gia cảnh của Jung Kook tốt, ngoại hình lại cực kỳ đẹp mắt. Tuổi còn trẻ đã mở quán bar, công việc hiện giờ cũng tốt hơn so với các bạn cùng lứa tuổi. Chỉ cần là chuyện anh muốn làm, anh sẽ dễ dàng làm được, chưa bao giờ gặp bất kỳ thất bại nào.
Điều kiện ưu việt như vậy, nên ngạo mạn cũng là đương nhiên.
Mà cô lại hoàn toàn khác.
Chaeyoung tuy không để ý nhiều đến ngoại hình, nhưng thông qua lời khen của mọi người, cô cũng biết là vẻ ngoài của mình rất xinh đẹp. Nhưng cô không cảm thấy đây là ưu thế to lớn gì.
Dù sao thì trên đời thiếu gì người xinh đẹp chứ.
Ngoại trừ có một công việc đàng hoàng, Chaeyoung không có gì cả, cuộc sống của cô lúc nào cũng là tiết kiệm nhịn ăn nhịn mặc. Chỉ có một điều làm cô có thể tự hào, là múa, thì đã bỏ từ lâu. Ngay cả tính cách của cô cũng bình bình đạm đạm, mờ nhạt, không có gì thú vị.
Chaeyoung cảm thấy bản thân cô như vậy, sẽ không đáng giá để người khác nhớ mãi không quên suốt nhiều năm.
Cô không rõ thái độ của Jung Kook với cô bây giờ hơi khác biệt.
Là vì gặp lại rồi ở chung;
Hay là vì, cô là một cái hố của quá khứ mà anh chưa bước qua được.
Kết quả thử của đêm nay, Chaeyoung vẫn không nhìn ra suy nghĩ của Jung Kook.
Nhưng anh hình như cũng không có ý kháng cự, cũng không cố gắng đổi chủ đề, ngược lại còn có ý "Nghênh chiến" với cô. Cô cũng không biết anh có thể hiểu được ý cô muốn biểu hiện hay không.
Chaeyoung thật sự không phân biệt được.
Chắc hẳn bây giờ anh cũng nhận ra cô đang học cách nói chuyện của anh, vậy chắc cũng nhận ra sự khác thường của cô.
Chẳng lẽ còn phải thử thêm nhiều lần nữa sao?
Ở phương diện này, Chaeyoung cũng chỉ là một tay mơ, hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Cô thở dài.
Chaeyoung ra khỏi nhà vệ sinh.
Nghĩ đến câu nói sau cùng của Jung Kook và dáng vẻ của anh.
A, thật sự là--
Rất đầu bảng.*
(*đầu bảng: nghĩa tương tự như trai bao hạng nhất)
Tiết sương giáng mỗi năm thường không giống nhau.
Năm nay sinh nhật của Chaeyoung rơi vào sau tiết sương giáng một ngày. Những năm trước cô hoặc là nằm ở nhà cả ngày, hoặc là sau khi tan việc thì đi ăn cùng các đồng nghiệp, xem như một bữa ăn đơn giản chúc mừng sinh nhật.
Vừa vặn hôm nay Chaeyoung hết kỳ nghỉ, cô đi làm rất sớm. Chờ lúc cô tăng ca kết thúc, ngồi tàu điện ngầm về nhà đã là mười một giờ tối.
Trước đó cô đã nhắn với Jung Kook là sẽ về trễ.
Jung Kook chỉ trả lời: 【 Ừ. 】
Trừ tin nhắn này, trong hộp thư cũng có rất nhiều tin nhắn chưa đọc.
Đều là chúc mừng sinh nhật.
Chaeyoung trả lời từng tin nhắn, nói cám ơn, chỉ còn lại tin nhắn của Bae Sooji cô không nhấn vào. Cô nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa sổ, qua một lúc lâu, mới ý thức được là chính mình vừa lớn thêm một tuổi.
Ngoảnh qua ngoảnh lại đã hai mươi bốn tuổi rồi.
Jung Kook cùng tuổi với cô.
Hai mươi bốn tuổi thì cũng không thể xem là lớn tuổi được.
Sao anh lại bắt đầu đi xem mắt rồi chứ.
Không biết có gặp được người nào hợp ý hay không.
Chaeyoung suy nghĩ lung tung suốt đường về, mãi đến