Khó Dỗ Dành

Con người kiêu ngạo ấy


trước sau

Tang Diên vừa nói xong, tiếng chuông vào học liền vang lên.

Âm thanh này tựa như một hồi chuông giải thoát, cậu nam sinh đeo kính nhẹ nhàng thở ra, lại nhanh chóng nói xin lỗi. Tang Diên cũng không so đo nữa, chỉ liếc cậu ta một cái, rồi sau đó trở về chỗ ngồi.

Người xung quanh dần dần tản đi.

Lúc này trong phòng học cực kỳ yên tĩnh, tình trạng rất hiếm thấy khi không có thầy giáo trong lớp.

Ôn Dĩ Phàm từ trong ngăn kéo lấy bài thi ra, mở thời khóa biểu xem sắp tới sẽ học những gì, suy nghĩ lại lan man đến chuyện mới xảy ra. Liên tưởng đến chuyện ngày hôm qua gặp nhóm Tang Diên ở căn tin, cô chậm chạp hiểu ra mọi chuyện.

Vậy là, mọi người cho rằng cô phản bội Tang Diên, ngoại tình cùng với Hướng Lãng.

Ôn Dĩ Phàm nắm chặt bút trên tay.

Chẳng trách có người nói cô đáng ghét.

Cô ngẩng đầu, nhìn về phía Tang Diên.

Bởi vì dáng dấp rất cao, cậu bị xếp ngồi ở tổ thứ nhất hàng cuối cùng, cách cô một khoảng. Lúc này cậu đang cúi đầu, không biết là xem sách gì.

Cậu nam sinh ngồi cạnh đang nói chuyện với cậu, cậu không nhìn sang, khuôn mặt vẫn bình thường không biểu lộ cảm xúc.

Ôn Dĩ Phàm thu hồi ánh mắt, nghĩ thầm tối nay sẽ tìm cơ hội để trực tiếp nói cám ơn cậu.

***

Nhưng đó chẳng qua chỉ là dự định của cô.

Cô hoàn toàn không nghĩ tới, cô thật sự không tìm được cơ hội.

Bởi vì xung quanh Tang Diên không khi nào là không có người. Cậu chẳng có lúc nào ở một mình, ngay cả đi nhà vệ sinh hay đi lấy nước, cũng là đi chung với một nhóm bạn.

Ôn Dĩ Phàm cũng không gấp gáp, suy nghĩ cứ từ từ rồi sẽ tìm được cơ hội nói chuyện riêng với cậu thôi.

Cô chờ mãi, cuối cùng đã đến thứ sáu tuần sau đó, sau giờ học.

Trong lớp lịch trực nhật được xếp cách tuần, lịch trực nhật của Tang Diên là vào thứ sáu mỗi hai tuần. Bởi vì phải trực nhật, cậu rời khỏi lớp muộn hơn so với mọi người. Những bạn bè bình thường xưng huynh gọi đệ với cậu, vào lúc này cũng bỏ lại cậu để đi chơi bóng rổ.

Tang Diên đứng ở bục giảng, lấy giẻ ướt lau lau tấm bảng đen.

Ôn Dĩ Phàm dọn dẹp đồ đạc xong, đeo ba lô lên lưng rồi đi đến bên cạnh cậu.

"Tang Diên."

Tang Diên nghiêng đầu liếc cô một cái, tiếp tục lau bảng: "Nói."

Ôn Dĩ Phàm thành khẩn nói: "Chuyện lúc trước cám ơn cậu nhé."

Cậu dừng động tác lại, nhìn sang cô: "Cái gì?"

"Chuyện mọi người trong lớp đồn đại về mình," Ôn Dĩ Phàm nghiêm túc giải thích, lại nói cám ơn lần nữa, "Cảm ơn cậu đã giúp mình làm sáng tỏ."

Tang Diên ồ lên: "Cậu cám ơn rất kịp thời đấy!"

Ôn Dĩ Phàm: "Ừ?"

"Lúc mình sắp quên mất chuyện này rồi," Tang Diên miễn cưỡng nói: "Cậu lại giúp mình nhớ lại."

". . ."

Biết bản thân kéo dài thời gian hơi lâu.

Ôn Dĩ Phàm hơi lúng túng, nhưng trên mặt không biểu lộ ra: "Là vì mình không tìm được cơ hội."

"Không sao." Tang Diên căn bản không để chuyện này trong lòng, lau cho xong tấm bảng đen: "Việc này nếu không có liên quan đến mình, mình cũng sẽ không quản làm gì."

Ôn Dĩ Phàm gật đầu: "Dù sao vẫn cám ơn nhiều."

Tang Diên không đáp lời nữa.

Ôn Dĩ Phàm cũng không nói gì thêm, cất bước đi ra ngoài.

Đi tới cửa, chẳng biết tại sao, cô vừa quay đầu nhìn Tang Diên.

Cậu cũng vừa lau bảng xong, hình như đang định đến nhà vệ sinh để giặt giẻ lau.

Cậu vừa giương mắt, đã bắt gặp được ánh mắt của cô.

Tang Diên không hề ngạc nhiên, nhếch mày: "Làm sao?"

"A?"

Tang Diên cà lơ phất phơ: "Thật sự bị mình làm cho say mê điên cuồng rồi sao?"

". . ."

Cô chưa từng gặp qua người nào như cậu vậy.

Cậu tự tin đến ngông cuồng, như mang theo sự kiêu ngạo trong tận xương tủy , nhưng lại không hề khiến cho người khác chán ghét. Chỉ sẽ để lại cho mọi người cảm giác, cậu kiêu ngạo cũng là hợp lý.

Như một vầng trăng được muôn sao vây quanh.

Ở mọi nơi, cậu luôn luôn tỏa sáng.

***

Từ tầng hai, Tang Diên xuống lầu dưới, vào phòng nghỉ của nhân viên.

Anh ngồi vào ghế sofa, lấy điện thoại ra xem một chút, không lâu lại buông xuống. Tửu lượng của anh không nhỏ, tối nay uống cũng không nhiều, nhưng đầu lại âm ỉ đau.

Tang Diên lấy bao thuốc lá từ trong túi ra, rút một điếu, dùng bật lửa mới lấy từ trên lầu ra đốt. Anh tự nhiên thả ra một ngụm khói, không bao lâu, Tô Hạo An cũng bước vào.

"Cậu chưa về à? Không phải là mệt sao?" Thấy anh, Tô Hạo An kinh ngạc nói, "Chờ Ôn nữ thần về chung sao?"

Tang Diên hai chân bắt chéo gác trên bàn, không trả lời anh.

Tô Hạo An ngồi vào bên cạnh anh, cũng rút một điếu từ hộp thuốc lá, tâm trạng có vẻ không tốt lắm: "A, tôi cmn cũng sắp quên rồi, kết quả là hôm nay lại nhắc đến người này, tôi lại thấy bực bội."

". . ."

"Ông đây nhiều năm lăn lộn ở tình trường, " Tô Hạo An đốt điếu thuốc, nhưng cũng chưa kịp hút, miệng không ngừng nói chuyện: "Đây mẹ nó là lần đầu tiên tôi bị cắm sừng, cậu tin nổi không, tôi trông như vậy —— "

Tô Hạo An ngừng một chút, chỉ chỉ vào mặt mình, nhấn mạnh: "Tôi đẹp trai như vậy! Còn có tiền!"

". . ."

"Nhưng tôi bị cắm sừng!"

"Xem chỉ số thông minh của cậu kìa!" Tang Diên nhẹ cười: "Lại còn tự xưng là lăn lộn tình trường."

"Cút đi, cậu có phải là con người không?" Tô Hạo An khiển trách: "Tôi không thấy cậu an ủi tôi được câu nào!"

"An ủi cái gì?" Tang Diên trông mệt mỏi, rũ mắt, giọng cũng trầm xuống: "Đàn ông con trai không nói những lời đó."

"Chủ yếu là, Vương Lâm Lâm một mực nói với tôi, đó là anh họ cô ta." Tô Hạo An điên cuồng than phiền: "Tôi con mẹ nó cũng tin, còn gặp qua mấy lần, mỗi lần đều lễ phép gọi anh họ. Vậy mà lần trước tôi đến tìm cô ta, thấy hai người đó hôn không ngừng được."

". . ."

"Đêm đó tôi ăn bao nhiêu cơm đều ói ra hết!"

"Được rồi, " Tang Diên không kiên nhẫn: "Đằng nào thì cũng chia tay thôi."

"Tôi muốn phát tiết một chút không được sao?" Tô Hạo An cũng bắt đầu khó chịu: "Cậu tối nay làm sao vậy? Người anh em của cậu bị cắm sừng! Chia tay! Thất tình! Cậu lại còn không kiên nhẫn với tôi một chút!"

Tang Diên nghe đến phiền, đột nhiên ngồi dậy dập tắt thuốc lá trên tay: "Tôi đi đây."

Tô Hạo An sửng sốt, dù là chậm chạp, cũng đã nhận ra cảm xúc của Tang Diên có gì đó không đúng.

"Cậu bị sao vậy?"

". . ."

"Cậu không lái xe tới, lại uống rượu, cậu định trở về cách nào?" Tô Hạo An lập tức cản anh: "Tiền Phi lát nữa sẽ ghé qua, bảo cậu ta đưa cậu về, cậu về bây giờ cũng đâu có làm gì."

Có thể là thấy anh nói có lý, Tang Diên không đứng dậy, lại dựa trở lại vào lưng ghế.

Tô Hạo An chăm chú nhìn anh: "Cậu uống nhiều quá sao?"

". . ."

Tô Hạo An: "Hay là tâm trạng khó chịu bởi vì Hướng Lãng?"

Tang Diên vẫn yên lặng.

"Cậu có cần phải như vậy không? Hai người bọn họ biết nhau đã bao lâu rồi, nếu có thể thành đôi, thì đã thành từ lâu rồi

——". Nói đến đây, anh bỗng nhiên cảm thấy lời này cũng thích hợp với Tang Diên, lập tức sửa lại: "Nói vậy, cậu còn thích Ôn Dĩ Phàm không? Tôi vốn nghĩ là cậu còn có ý với cô ấy, nên mới muốn tạo cơ hội cho cậu, giúp cậu thuê chung. Nhưng hôm nay tôi thấy thái độ của cậu đối với cô ấy, chắc là tôi đoán sai rồi."

". . ."

Tô Hạo An vỗ vỗ lên cánh tay anh: "Đến đây, tâm sự với tôi một chút. Tôi đảm bảo, tôi tuyệt đối sẽ không độc miệng như cậu, gặp ai nói chuyện buồn lại còn đâm thêm một nhát dao."

"Tôi có bệnh hay sao mà đi tâm sự với cậu," Tang Diên cười: "Nói với cậu thì có khác nào nói trên loa phát thanh?"

". . ." Tô Hạo An nghẹt thở, đang định cãi nhau với anh.

"Ông đây chỉ buồn ngủ." Tang Diên rũ mắt, nói chuyện thiếu đòn, "Cậu vậy mà đầu óc cũng phong phú lắm."

"Cút đi," Tô Hạo An đứng lên: "Coi như là tôi lãng phí tình cảm."

Tô Hạo An vốn không phải là người thích an tĩnh. Ngồi được vài phút lại đi ra ngoài tản bộ. Nghe Tang Diên nói, anh cũng cảm thấy bản thân tối nay hơi lắm chuyện, lại còn cho rằng vị Đại thiếu gia lạnh nhạt kia có thể bị ảnh hưởng tâm trạng nữa chứ.

Tản bộ xong quay trở lại phòng nghỉ nhân viên, Tô Hạo An giương mắt, nhìn thấy Tang Diên đang nằm ở sofa.

Trong thoáng chốc, thấy trạng thái của anh lúc này có chút quen thuộc.

Khiến Tô Hạo An nhớ lại, hôm bọn họ đi nhận kết quả thi đại học.

Thành tích của Tô Hạo An vốn rối tinh rối mù, năm lớp mười hai có thể vào khoa tự nhiên, là vì có cậu làm hiệu trưởng trường Nhất trung. Khi đó vẫn theo chế độ thi đại học trước rồi mới nộp nguyện vọng, và nộp nguyện vọng trước khi có kết quả thi đại học.

Khi bước ra từ trường thi.

Tô Hạo An cũng biết bản thân chắc là xong đời rồi.

Nhưng bởi vì ba Tô có hứa trước với cậu.

Nếu như cậu có thể đậu bất kỳ một trường đại học nào đó, ba Tô sẽ mua cho cậu một cái máy tính xách tay mới toanh.

Tô Hạo An cực kỳ vui sướng, vừa thi xong đã dám nói với ba Tô, là bản thân nhất định sẽ thi đậu, thậm chí chuyện thi đậu vào Nam Vu cũng dễ như trở bàn tay.

Ba Tô rất tin tưởng vào cậu.

Ngày hôm sau liền mua cho Tô Hạo An một cái máy tính.

Thời gian cứ như vậy đi qua, kết quả thi đại học được phát ra, Tô Hạo An cả ngày không dám về nhà, lang thang bên ngoài lên mạng cả ngày.

Sau đó dứt khoát đi đến nhà Tang Diên.

Lúc ấy đã tám giờ tối, Tang Diên và ba Tang Vinh cũng không ở nhà.

Mẹ Tang Diên là Lê Bình đang dạy Tang Trĩ làm bài tập, biểu tình rất ôn hòa, bảo anh vào phòng Tang Diên chờ. Tô Hạo An rất hay đến nhà Tang Diên, cũng coi như người trong nhà, cậu không chút lúng túng, vào thẳng phòng Tang Diên.

Tô Hạo An mở máy tính của Tang Diên lên, tự nhiên chơi game. Cả ngày đã chơi game mệt mỏi, chơi không lâu cậu thấy buồn ngủ, nên leo lên giường Tang Diên nằm ngủ thiếp đi.

Chợt có tiếng đóng cửa phòng.

Đang ngủ, Tô Hạo An bị âm thanh này đánh thức, mở mắt ra, cậu nhìn thấy Tang Diên.

Cậu thiếu niên mới vừa đóng cửa phòng lại, mặc áo ngắn tay màu đen, quần dài màu xám tro.

Tuy nhìn không rõ ràng, nhưng có thể thấy quần áo đã bị thấm nước mưa đến sẫm màu, hơn nữa tóc cậu vẫn còn ướt. Tô Hạo An lập tức hỏi: "Bên ngoài trời mưa sao? Lúc tôi đến thời tiết còn tốt mà."

Tang Diên liếc nhìn cậu: "Cậu đến làm gì?"

"Nhận kết quả ra," Tô Hạo An than thở, "tôi không dám về nhà, sợ bị ba tôi cắt chân mất thôi."

"Đáng đời, " Tang Diên xùy lên, "sao lúc khoác lác thì không sợ bị cắt chân đi."

Tối nay xem cậu là ân nhân thu nhận mình một đêm, Tô Hạo An không so đo với cậu: "Cậu đi đâu mất tăm vậy? Bọn tôi chơi game chờ cậu cả nửa ngày." Vừa nói, cậu vừa liếc nhìn đồng hồ: "Cmn, đã mười một giờ rồi sao."

"Không đi đâu cả." Tang Diên cũng không đi tắm, ngồi trước máy chơi game, ném cái điều khiển cầm tay về phía cậu: "Còn muốn chơi nữa không?"

Tô Hạo An lập tức đứng dậy: "Chơi luôn."

Hai người vừa chơi vừa trò chuyện.

Tô Hạo An: "Cậu đi về trễ như vậy, ba mẹ cậu không mắng sao?"

Tang Diên: "Mắng được sao?"

". . ." Tô Hạo An nói, "Cho nên mới nói cậu thiếu đòn mà."

Cậu lại hỏi một lần nữa: "Mới nãy cậu đi đâu? Cậu không phải là trúng tuyển vào Nam Đại sao, sao không thấy cậu vui vẻ. Nếu tôi mà có được thành tích đó, tôi sẽ thành Ông Trời ở nhà."

Tang Diên: "Sao cậu nói nhảm nhiều vậy?"

"Ai, " Tô Hạo An đã quen với thái độ của Tang Diên, nói tiếp: "Tôi cũng không biết tôi có thể học trường nào. Tôi vừa thấy Trần Thiển đăng trên vòng bạn bè, cô ấy đậu ở A đại. Nhưng tôi lại không nộp trường nào ở thành phố A cả."

Tang Diên không lên tiếng.

Tô Hạo An tiếp tục nói linh tinh lang tang.

Qua một lúc lâu sau.

Tô Hạo An phát hiện, trên màn hình, nhân vật của Tang Diên đột nhiên không nhúc nhích, để mặc cho cậu đánh. Cậu chơi game chưa khi nào thắng được Tang Diên, nhân cơ hội này điên cuồng tấn công.

Đánh nhân vật của Tang Diên chết xong, Tô Hạo An mới nhìn cậu, giả mù sa mưa hỏi: "Thẻ của cậu bị sao à, sao đứng im —— "

Lời còn chưa dứt, bỗng nghẹn lại.

Cũng không biết tại sao, trong nháy mắt đó, Tô Hạo An không thể thốt nên lời.

Tang Diên rũ mắt, nhìn chằm chằm vào điều khiển đang cầm trên tay, nhưng lại như không phải đang nhìn. Cậu như mất hồn, người cong xuống, liếc mắt qua cũng thấy được vẻ thương tâm.

Giống như một hình ảnh bất động.

Nhưng cũng giống như một dây cung đã bị kéo căng đến tận cùng.

Tô Hạo An biết cậu từ đầu cấp hai.

Từ khi gặp lần đầu tiên đến giờ, Tang Diên vẫn luôn mang vẻ kiêu ngạo, coi nhẹ mọi chuyện. Cậu mắt cao hơn đầu, chẳng coi ai ra gì, không chỉ là đối với mọi người mà ngay cả đối với mọi việc cũng vậy.

Như từ khi sinh ra đã đứng trên đỉnh cao.

Nhưng ở khoảnh khắc đó.

Tô Hạo An mơ hồ có cảm giác.

Con người kiêu ngạo ấy.

Như đã bị vỡ vụn.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện