Khó Dỗ Dành

Nấu nhiều


trước sau

Ba ngày tiếp theo, Ôn Dĩ Phàm vẫn đi làm như bình thường.

Tang Diên hình như bận rộn chuyện gì đó, từ sau hôm tụ tập cũng không hề về nhà. Nhưng anh rất tuân thủ quy tắc, trước mười giờ tối luôn nhắn tin WeChat báo trước cho Ôn Dĩ Phàm.

Theo thời gian trôi đi.

Anh nhắn tin số lượng chữ cũng giảm dần.

Ngày thứ nhất.

Tang Diên: 【 Đêm nay không về nhà, khóa cửa. 】

Ngày thứ hai.

Tang Diên: 【 Không về, khóa cửa. 】

Ngày thứ ba.

Tang Diên:【 Khóa cửa.】

". . ."

Ngược lại Ôn Dĩ Phàm thái độ vẫn trước sau như một.

Lần nào cũng trả lời: "Được" .

Xế chiều hôm đó.

Ôn Dĩ Phàm và Phó Tráng đi ra ngoài phỏng vấn xong, đến phòng máy ban biên tập để hiệu chỉnh phim.

Thời gian trước vì bận rộn chuyện ở trường học, Phó Tráng đã xin nghỉ phép mấy lần. Cho nên khoảng thời gian này cả mấy tuần liên tiếp cậu đều không có lịch nghỉ. Cậu nhoài người trên bàn, rên rỉ than thở: "A, khốn khổ quá!"

Ôn Dĩ Phàm thuận miệng hỏi: "Khốn khổ cái gì?"

"Ngày hôm qua thầy Tiễn lại mắng em một trận," Phó Tráng ngồi thẳng lên, sống động bắt chước giọng của Tiễn Vệ Hoa, "Em chỉnh sửa phim giống như chó không kéo ra được phân! Bắt tôi cho ý kiến thì thôi tôi tự làm luôn còn nhanh hơn!"

"Ừ?" Ôn Dĩ Phàm nghiêng đầu, "Vậy thì để cho thầy làm luôn đi."

". . ."

"Ý em là muốn thầy nhẹ nhàng một chút thôi."

Im lặng hai giây, Phó Tráng lại tiếp tục đàng hoàng hiệu chỉnh phim: "Thôi em ráng chịu khổ một chút vậy."

". . ."

Ôn Dĩ Phàm không nói gì, xem lại bản thảo tin tức vừa viết xong, sau khi xác nhận không có sai sót gì mới gởi cho biên tập.

Thời gian chờ đợi bên biên tập xem xét bản thảo, Phó Tráng nhắc lại với cô chuyện hỏa hoạn xảy ra ở tòa nhà Nam Thế Kỷ: "Đúng rồi chị, em muốn nói với chị chuyện này, chúng ta hôm đó có phỏng vấn bạn học cũ của chị, rồi đoạn đó bị cắt đi không được phát trong bản tin."

"Ừ?"

"Ngày hôm qua em mới phát hiện có người đem tập hợp các đoạn phỏng vấn nạn nhân vụ cháy lại rồi phát lên, có bỏ đoạn phỏng vấn này vào luôn." Phó Tráng cảm thấy rất khôi hài, cười đến run cả người: "Tin đó 'hot' lắm, anh ấy còn được xếp vào mười nhân vật đáng chú ý nhất luôn."

". . ."

"Thật đúng như câu em nói lúc trước là anh ấy bị nạn mà vẫn rất chất, bây giờ ai cũng gọi anh là 'Nạn nhân đẹp trai khí chất nhất'" Phó Tráng nói: "Dù là chúng ta đã áp mosaic* lên cả gương mặt, nhưng giá trị nhan sắc của anh ấy vẫn có thể nhận ra được là không tầm thường."

(*Áp mosaic: làm mờ khuôn mặt trong các đoạn phỏng vấn để che giấu danh tính.)

Ôn Dĩ Phàm không chú ý những thứ này, nên không biết đến chuyện này: "Ảnh hưởng rất lớn sao?"

"Không có ảnh hưởng gì, dù sao cũng đánh mosaic rồi, chủ yếu là chơi cho vui."

"Vậy thì được," vừa vặn bản thảo đã được duyệt xong, Ôn Dĩ Phàm lại đem gởi cho bên phối âm, rôi đứng dậy nói: "Em lát nữa lo kiểm tra phần phối âm nhé, có vấn đề gì thì tìm chị. Chị phải trở về viết đề cương đây."

"Được." Phó Tráng cất tiếng ngâm thơ: "Cô độc! Là con đường ai cũng phải đi qua!"

". . ."

Hôm nay Ôn Dĩ Phàm không tăng ca, viết xong đề cương rồi trở về nhà.

Mở cửa ra, Ôn Dĩ Phàm theo thói quen đưa tay định bấm công tắc đèn, bỗng nhiên phát hiện lúc này đèn đang sáng. Cô dừng lại, vô thức nhìn về hướng ghế sofa. Thấy phòng khách vẫn trống rỗng.

Chỗ sảnh có thêm một kệ đựng giày, cao mấy tầng, nhìn rất chỉnh tề. Bên cạnh đó có vài đôi giày để loạn xạ, như chỉ được cởi ra rồi tùy ý vứt ở đó.

Ôn Dĩ Phàm nhìn về hướng phòng ngủ phụ.

Cũng không biết Tang Diên lúc này có đang ở trong phòng không, hay là lại đi rồi.

Ôn Dĩ Phàm không để ý, ngồi vào ghế sofa rồi rót một ly nước. Cô vừa chậm rãi uống, vừa nhìn xung quanh, cảm thấy trong phòng có rất nhiều thay đổi.

Đồ đạc có vẻ nhiều lên.

Dưới bàn uống trà có đặt vài lon sữa bột nhãn hiệu khác nhau, bên cạnh còn có vài hộp yến mạch và bột ca cao. Tủ bên kệ TV vẫn mở ra, bên trong chất đầy các loại quà vặt, đầy đến nỗi không thể chất thêm, còn có vài hộp phải đặt ngay trước TV.

Trên bàn ăn có đặt vài hộp màu đen, có bọc nhôm để giữ mát, hình như đựng trái cây bên trong.

Ôn Dĩ Phàm thu lại ánh mắt.

Âm thầm nghĩ, vị Đại thiếu gia này chất lượng cuộc sống thật cao.

Đang lúc nhàm chán, Ôn Dĩ Phàm nhớ đến lời Phó Tráng nói.

Ôn Dĩ Phàm lấy điện thoại ra, tải xuống bài phỏng vấn. Uống xong ly nước, cô đứng dậy đi vào phòng bếp.

Vừa lúc đã tải xong, Ôn Dĩ Phàm mở ra, thấy xếp đầu tiên là một file tên là 'Nạn nhân đẹp trai khí chất nhất'. Cô vừa rửa ly vừa mở file ra.

Điện thoại trong nháy mắt truyền ra giọng nói lạnh như băng của Tang Diên.

—— "Tôi rất vui vẻ. Hy vọng cậu cũng sớm được vui vẻ như tôi."

Âm lượng điện thoại hơi lớn, trong không gian yên tĩnh này có thể được xem là đinh tai nhức óc.

Ôn Dĩ Phàm sợ hết hồn.

Cô lập tức khoá vòi nước lại, lấy tay chỉnh nhỏ tiếng điện thoại.

Cùng lúc đó, sau lưng cô truyền đến tiếng bước chân.

Ôn Dĩ Phàm quay đầu nhìn lại, thấy Tang Diên cũng vào phòng bếp.

". . ."

Ôn Dĩ Phàm cúi đầu định tắt điện thoại, có chút lúng túng.

Cũng không biết anh có nghe thấy âm thanh vừa rồi không.

Nhưng Tang Diên như không nhìn thấy cô.

Không lên tiếng, cũng không nhìn về hướng này, chỉ trầm mặc mở tủ lạnh ra.

Ôn Dĩ Phàm cũng không chủ động nói chuyện. Cô thả điện thoại vào trong túi, rũ mắt thì, bỗng nhiên chú ý đến vòi nước trước đây hay bị rỉ nước giờ đã được sửa lại, không còn rỉ một giọt nào.

Thấy vậy, Ôn Dĩ Phàm mới nghiêm túc đưa mắt nhìn khắp phòng bếp.

Vị trí của bếp gas cũ trước đây đã được thay bằng một cái bếp mới, bên cạnh còn có thêm một cái lò vi sóng, thậm chí còn có máy ép nước trái cây và lò nướng. Cô giật mình, da đầu bỗng nhiên tê dại.

Suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu cô chính là.

—— những thứ này chia đều ra thì hết bao nhiêu tiền.

Ôn Dĩ Phàm do dự: "Những thứ này là anh mua sao?"

Tang Diên trông như vừa tắm xong, mặc một bộ quần áo ở nhà màu xám rộng rãi. Anh không để ý gì đến cô, từ trong tủ lạnh lấy ra một túi mì.

Nhìn như là muốn tự mình làm cơm tối.

Ôn Dĩ Phàm thấy cảnh này hơi vi diệu. Ở trong mắt cô, anh chính là một vị đại công tử mười ngón tay không dính nước.

Nếu không có người nấu cơm cho ăn thì chắc chỉ biết gọi cơm hộp bên ngoài giao tới.

Vậy mà anh lại chủ động vào bếp nấu ăn sao.

Ôn Dĩ Phàm nói tiếp: "Nếu đúng là như vậy, anh gởi danh sách cho tôi, tôi sẽ chuyển tiền lại cho anh, được không?"

Tang Diên qua loa lấy lệ mà ừ một tiếng, mở vòi nước lấy nước vào nồi.

". . ." Thấy anh rất rõ ràng không muốn để ý đến cô, Ôn Dĩ Phàm cũng không biết là tình huống gì, môi lại giật giật: "Vậy tôi trở về phòng, lát nữa anh nhắn WeChat cho tôi là được."

Vẫn như dự liệu không có tiếng trả lời.

Ôn Dĩ Phàm trong phút chốc cũng không phân biệt được đây là trạng thái bình thường của anh, hay là lúc này tâm trạng anh không tốt. Cô chẳng biết làm sao, đành trở về phòng. Cô ngồi vào ghế, mở điện thoại di động lên, xem lại số dư trong tài khoản ngân hàng.

Rồi chợt thở dài.

Chắc phải tìm cơ hội nói chuyện với anh một chút.

Sau này nếu muốn mua những vật dụng dùng chung, cũng nên bàn bạc với đối phương một tiếng.

Nghĩ đến đây, Ôn Dĩ Phàm lại nghĩ đến thái độ vừa rồi của Tang Diên.

Ai.

Bàn bạc cùng anh cũng là một chuyện khó khăn.

Một lát sau.

Ôn Dĩ Phàm lại cảm thấy trạng thái này cũng thật bình thường.

Dù sao thì lúc thuê Tang Diên đã nhấn mạnh, là cô không cần phải dây dưa thân thiết với anh. Lần trước hai người có nói chuyện với nhau, cũng là vì anh muốn mời chào thêm khách cho quán bar của mình thôi.

Nhưng cuối cùng.

Anh ngược lại không kiếm được lợi, mà còn giảm giá hết một ngàn.

Ôn Dĩ Phàm suy nghĩ hay là vì chuyện này mà tâm tình của anh không vui.

Cô rối rắm một lúc, lại mở máy tính ra tính toán số tiền ngày hôm đó còn nợ. Cô muốn thanh toán luôn cả phần của Chung Tư Kiều và Hướng Lãng, nhưng số tiền này đối với cô cũng không nhỏ.

Ôn Dĩ Phàm chỉ có thể trả phần

của bản thân mình.

Nhưng dù sao cũng đã qua mấy ngày rồi.

Tự nhiên gởi cho anh khoản tiền này, cũng hơi ngại.

Ôn Dĩ Phàm đặt điện thoại xuống, dứt khoát chờ anh gởi danh sách đồ mua đến, rồi sẽ gởi cả hai khoản tiền cho anh.

Nhưng suốt cả buổi tối.

Tang Diên đầu kia cũng không có bất cứ động tĩnh gì.

Ôn Dĩ Phàm chợt hiểu ra.

Tang Diên quyết định xem cô như không khí, giống như không phát hiện ra cô đang ở trong nhà. Thỉnh thoảng cô không chú ý phát ra tiếng động hơi lớn một chút, anh cũng xem như không nghe thấy, ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng lên.

Hai người ở chung trong nhà nhưng chuyện ai nấy làm.

Ôn Dĩ Phàm cũng không phải là người không biết xấu hổ.

Nói với anh mấy câu, thấy anh không thèm để ý, cô cũng không chủ động nói chuyện nữa.

Chỉ xem như cuộc sống thuê nhà chung của hai người xa lạ chính thức bắt đầu.

Buổi tối trước đêm giao thừa.

Lúc đang ở sân phơi thu dọn quần áo, Ôn Dĩ Phàm nhận được điện thoại của Chung Tư Kiều. Cô ôm quần áo, đem sào phơi đồ bỏ sang một bên, nghe đầu kia Chung Tư Kiều nói: "Tối mai cậu có tăng ca không?"

"Tối mai sao?" Ôn Dĩ Phàm: "Nếu không có gì đột xuất, chắc là không."

"Vậy ngày mai cậu về nhà sao?"

"Không về đâu."

Chung Tư Kiều mời cô: "Vậy cậu đến nhà mình đi, chúng ta ăn tết chung."

Ôn Dĩ Phàm rất thành thật: "Mình lười chạy xa như vậy."

". . ." Chung Tư Kiều nói: "Cậu được nghỉ nhiều ngày như vậy, cậu lại chẳng dành một ngày cho mình!"

"Cậu thật tàn nhẫn ——" Ôn Dĩ Phàm vào phòng khách, thanh âm dừng lại.

Cũng không biết Tang Diên từ lúc nào đã ra khỏi phòng, lúc này đang rũ mắt, ngồi ở ghế sofa xem điện thoại. Anh đã thay bộ quần áo khác, biểu tình như cũ rất lạnh nhạt, trông như đang chuẩn bị đi ra ngoài.

Ôn Dĩ Phàm cụp mắt, đi về phía phòng ngủ chính, bình tĩnh tiếp tục cùng Chung Tư Kiều nói chuyện: "Đợi khi nào mình thật sự được nghỉ nhiều ngày, rồi cậu hẵng nói như vậy, nhé!"

Chung Tư Kiều cười thành tiếng: "Thì so sánh với bình thường, cậu lần này không phải là được nghỉ rất nhiều ngày sao?"

Ôn Dĩ Phàm: "Mình cũng chỉ muốn ngủ đủ ba ngày ba đêm thôi."

Trở về phòng.

Chung Tư Kiều bỗng nhiên hỏi: "Đúng rồi, Tang Diên về nhà ăn tết à?"

"Đương nhiên là về." Dường như thấy câu hỏi này hơi kỳ lạ, Ôn Dĩ Phàm giọng buồn bực: "Nhà anh ấy ở nơi này, quan hệ với gia đình lại không phải là không tốt, thì tết sao lại không về."

"Ừ." Chung Tư Kiều nói: "Cũng đúng."

Ôn Dĩ Phàm nằm dài trên giường.

Chung Tư Kiều lại nói: "Cậu ở chung với anh ấy vẫn tốt chứ?"

"Chưa nói đến ở chung, bọn mình chính là, " Ôn Dĩ Phàm cố gắng diễn đạt: "hai người xa lạ sống cùng dưới một mái hiên. Không có bất kỳ trao đổi gì. Bây giờ mỗi lần mình nhìn thấy anh ấy, có cảm giác như thấy bóng ma vậy."

"Làm gì đến mức đó!" Chung Tư Kiều nói: "Ngày đó đi tụ họp cũng ổn mà?"

Nghe vậy, Ôn Dĩ Phàm sửng sốt một chút.

Không biết sao, trong đầu cô bỗng nhiên thoáng qua câu trả lời 'Nói Thật Lòng' của Hướng Lãng. Rất nhanh, cô lấy lại tinh thần, cười cười: "Thì trạng thái cũng không khác lắm so với hôm tụ họp."

Lại trò chuyện thêm một lúc, Ôn Dĩ Phàm nghe được từ ngoài sảnh vọng đến tiếng đóng cửa.

Sau khi cúp điện thoại.

Ôn Dĩ Phàm nhìn lại giao diện WeChat, phát hiện năm phút trước Tang Diên có gởi tin nhắn cho cô.

Tang Diên:【Mấy ngày đầu năm đều không trở về, trực tiếp khóa cửa.】

Tang Diên:【Giải quyết giúp tôi đồ ăn trong tủ lạnh.】

Tang Diên:【Cám ơn.】

Ôn Dĩ Phàm chớp chớp mắt, theo lệ trả lời:【Được.】

Đêm giao thừa, Ôn Dĩ Phàm về đến nhà lúc bảy giờ.

Ôn Dĩ Phàm khóa trái cửa, rồi đi tắm, chuẩn bị giường ngủ xong xuôi rồi cầm một cái chăn nhỏ đến phòng khách. Cô nằm trên ghế sofa, chương trình TV đêm giao thừa đã mở màn được một lúc.

Chung Tư Kiều một mực thúc giục cô, rủ cô cùng xem.

Ôn Dĩ Phàm đáp: 【 Mình cũng vừa mở TV. 】

Cô lướt điện thoại, trả lời từng tin nhắn chúc mừng năm mới. Thấy có tin nhắn từ Triệu Viện Đông, cô chần chờ một chút, rồi trả lời: 【Tối nay con phải tăng ca. Chúc mẹ năm mới vui vẻ.】

Cửa sổ đã đóng chặt, nhưng vì không có máy sưởi, nên vẫn hơi lạnh.

Trừ âm thanh ầm ĩ trong TV, trong phòng không có bất kỳ âm thanh dư thừa nào. Ôn Dĩ Phàm trùm chăn, chăm chú nhìn lên TV, khung cảnh đầy tiếng nói cười, nhưng cô không thể nào cảm nhận không khí vui vẻ ấy. Nếu như không được nghỉ, cô cũng không nhớ nổi đêm nay là giao thừa.

Cô thở ra một tiếng, không yên lòng lướt xem Weibo, không được bao lâu lại muốn quay về phòng.

Thật ra Ôn Dĩ Phàm không có hứng thú gì với chương trình ca nhạc đêm giao thừa.

Cô vẫn cảm thấy, chỉ khi cả nhà cùng tụ tập, vui đùa, nói chuyện đêm ba mươi, thì chương trình đó sẽ đảm nhiệm chức năng làm nhạc nền. Còn tự một mình ngồi xem, thì cô cảm thấy rất kỳ cục.

Nhưng ở đầu kia WeChat Chung Tư Kiều vẫn hưng phấn cùng cô thảo luận tiết mục.

Ôn Dĩ Phàm không muốn làm cô ấy mất hứng, nên định làm chút gì đó để ăn.

Vào lúc này, tiếng chuông đột nhiên vang lên ngoài cửa. Ôn Dĩ Phàm liếc nhìn thời gian, đã gần đến chín giờ.

Cũng không biết là ai.

Ôn Dĩ Phàm cảm thấy kỳ lạ, lại có chút bất an. Cô đi đến huyền quan, nhìn vào mắt mèo ra bên ngoài.

Ngoài hành lang sáng rực, Tang Diên đang bỏ tay vào túi đứng yên.

Cô nhẹ nhàng thở ra, mở cửa ra: "Sao anh lại về đây?"

Tang Diên liếc nhanh về phía cô, hiếm khi trả lời đầy đủ: "Có họ hàng đến nhà, không có chỗ ngủ."

". . ." Ôn Dĩ Phàm gật đầu, không hỏi nhiều, trở về vị trí trên ghế sofa.

Tang Diên đổi dép, ngồi vào một cái ghế sofa khác.

Hai người cùng lặng yên, không nói một lời.

Ở một ngày lễ như hôm nay.

Bên trong phòng bỗng nhiên có thêm một người, Ôn Dĩ Phàm có cảm giác không quen, không tự chủ nhìn về hướng anh.

Một lát sau, Tang Diên có động tĩnh trước.

Anh đứng dậy, đi về hướng bếp.

Chú ý đến động tác của anh, Ôn Dĩ Phàm nhìn theo.

Chỉ thấy Tang Diên từ bên trong tủ lạnh lấy ra một túi mì sợi, một hộp thịt viên, cùng với một hộp rau cải. Sau đó, anh còn từ tủ đông lấy ra một hộp sủi cảo đông lạnh. Thoạt nhìn là định chuẩn bị thức ăn khuya.

Ôn Dĩ Phàm không quá tin tưởng vào khả năng nấu nướng của anh.

Cô thấy tốt nhất là anh đừng đụng vào bếp gas.

Nấu những đồ ăn này, dùng bếp điện là đủ rồi.

Ôn Dĩ Phàm rất sợ anh sẽ phóng hỏa cả bếp mất.

Qua mấy phút.

Ôn Dĩ Phàm nghe được từ bếp truyền đến tiếng bật lửa bếp gas.

". . ."

Cô bắt đầu lo sợ.

Nhưng nghĩ đến trạng thái ở chung của hai người bây giờ, cô lại không dám tùy tiện đi qua.

Cô đứng ngồi không yên một lúc.

Trong phòng bếp lại vang lên tiếng mở vòi nước.

Cùng lúc đó, Tang Diên bỗng nhiên gọi tên cô.

"Ôn Dĩ Phàm."

Với trạng thái trước đây của hai người, việc vị này có thể kêu tên cô, đơn giản là còn khó hơn lên trời.

Làm cho Ôn Dĩ Phàm càng xác định là đã xảy ra chuyện gì, lập tức đứng dậy đi qua.

"Thế nào?"

Mới vừa vào phòng bếp.

Ôn Dĩ Phàm chỉ thấy Tang Diên trong tay còn cầm túi đựng mì, nhưng bên trong đã trống. Động tác của anh hơi cứng nhắc, chăm chú nhìn nồi nước đang sôi, hình như đã lỡ trút hết cả gói mì vào.

Mấy giây sau.

Tang Diên xoay đầu sang, mặt không biểu lộ cảm xúc, chỉ nói: "Nấu nhiều."

". . ."

Tang Diên cụp mắt, ném túi đựng mì vào thùng rác bên cạnh, như thuận miệng nói một câu:

"Ăn giúp được không?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện