Khó Dỗ Dành

Một ngày dài như một năm


trước sau

Bị tiếng gọi ồn ào đánh thức, Tang Diên hơi nghiêng đầu, lười biếng mở mắt nhìn sang.

Ánh mắt hai người gặp nhau.

Dường như có chút lúng túng.

Tang Diên không lên tiếng, lặng yên nhìn cô, ánh mắt thanh tỉnh, không giống như người mới tỉnh dậy.

Khuôn mặt anh cực kỳ anh tuấn, đôi mắt đen nhàn nhạt, đuôi mắt hơi cong lên. Khuôn mặt cộng với dáng điệu luôn bất cần lại tạo cho anh vẻ sắc sảo.

Trong nháy mắt này.

Ôn Dĩ Phàm đoán chừng, trong giây tiếp theo anh sẽ giễu cợt ba chữ 'Vầng trăng sáng' vừa rồi.

Vương Lâm Lâm chủ động lên tiếng: "Mọi người quen nhau sao?"

Tô Hạo An: "Ừ, bạn học cấp ba."

Ôn Dĩ Phàm cụp mắt, đang mong mọi người quên đi chuyện lúc nãy thì Vương Lâm Lâm lại không nể mặt mà hỏi tới: "'Vầng trăng sáng' là ý gì vậy? Có phải là bạn anh ngày trước theo đuổi Tiểu Phàm mà bị từ chối không?"

Tô Hạo An còn vô tâm cười lớn: "Đúng đúng đúng."

"..."

Hai người này đúng thật là một đôi.

Tình huống này, Ôn Dĩ Phàm nghĩ không thể giả ngốc cho qua chuyện được nữa.

Cô ý thức rất rõ ràng, chiếc mặt nạ mang tên 'người xa lạ' mà hai người vẫn đeo mấy hôm nay giờ đây đã bị xé toạc một mảng.

Cũng không trông cậy Tang Diên có thể nói gì để cứu vãn tình thế.

Biết anh từ trước đến giờ rất coi trọng thể diện, Ôn Dĩ Phàm bình tĩnh nói: "Phải không? Tôi đây là người trong cuộc mà sao không biết chuyện này. Tô Hạo An, cậu nhớ sai phải không?"

"Làm sao có thể nhớ sai? Hai người ——" nói đến đây, Tô Hạo An chợt nhận ra có gì không đúng: "Này, hai người các cậu sao lại lúng túng vậy. Không phải chứ, cũng đã bao nhiêu năm rồi mà còn để ý sao? Tôi đây cũng chỉ tùy tiện nói một chút thôi mà."

Vương Lâm Lâm: "Các anh bao lâu rồi không gặp nhau vậy?"

"Hỏi bất ngờ anh cũng không nhớ rõ, Ôn Dĩ Phàm, hình như cậu chỉ học ở trường chúng tôi một năm phải không?" Tô Hạo An nói, "Tôi nhớ cậu chỉ học lớp mười rồi đến lớp mười một thì chuyển trường."

Ôn Dĩ Phàm nghiêm túc nói: "Học kỳ hai lớp mười một tôi chuyển đi."

"Tính như vậy, thì cũng bảy tám năm rồi." Chú ý tới Tang Diên vẫn một mực trầm mặc, Tô Hạo An lại nói, "Tang Diên, sao cậu không nói gì vậy. Cũng bảy tám năm rồi! Chắc cậu không đến nỗi canh cánh chuyện này trong lòng chứ?"

Tang Diên lại rủ mắt xuống, không phản ứng với anh ta.

"Quá đáng thật." Tô Hạo An bực, đùng đùng than phiền: "Ôn Dĩ Phàm, cậu không cần để ý tới hắn. Cậu cũng biết hắn là kiểu người gì rồi, ánh mắt mẹ nó cao hơn đỉnh đầu. Chắc hắn nghĩ hồi xưa mắt cậu bị mù nên mới từ chối hắn, mà hắn không biết cái bộ dạng kiêu ngạo này chọc tức — "

Vương Lâm Lâm cắt ngang lời anh: "Anh ơi, anh lo lái xe đi, đừng nói bạn anh như vậy chứ!"

"..."

Tô Hạo An đem lời còn lại nuốt về, cau mày, lén nhìn sang Vương Lâm Lâm.

"Lái xe phải tập trung nha, nếu không là không an toàn đâu đó!" Nhận ra được cảm xúc của anh, Vương Lâm Lâm lập tức nói tiếp: "Anh đừng giận mà! Em chỉ nhắc nhở anh một chút thôi, nếu anh muốn nói thì cứ tiếp tục nói đi!"

Tô Hạo An lúc này mới cười: "Anh không giận, cám ơn em đã thân ái nhắc nhở."

Rất nhanh đã đến nhà hàng.

Đã đến nơi rồi, Ôn Dĩ Phàm đành theo mọi người đi vào. Dù sao thì Tang Diên cũng không nói gì, nếu cô cứ kiếm cớ từ chối không ăn chung thì ngược lại có vẻ như cô vẫn để ý chuyện cũ, đến ăn chung bữa cơm cũng không được.

Cô nghĩ dù sao ăn cơm cũng chỉ mất nhiều lắm là một giờ, thôi thì cứ chịu đựng cho qua đi.

Nhưng điều Ôn Dĩ Phàm không nghĩ tới là, Vương Lâm Lâm lúc nói câu "Bạn trai tôi cũng có rủ thêm bạn đến" thì từ 'Bạn' này, không chỉ là một mình Tang Diên.

Mà là một nhóm người.

Bọn họ đã đặt trước một phòng riêng, lúc này bên trong đã ngồi đầy người.

Nói hợp lý thì, Ôn Dĩ Phàm xem như là do Vương Lâm Lâm dẫn tới, vậy hai cô đúng ra phải ngồi chung một chỗ. Nhưng lúc này trong phòng chỉ còn sót lại hai cặp ghế đôi, Vương Lâm Lâm quyết định bỏ lại Ôn Dĩ Phàm, đến ngồi cùng Tô Hạo An.

Ôn Dĩ Phàm cứ như vậy đành phải ngồi chung ghế đôi với Tang Diên.

Nhìn qua, giống như Ôn Dĩ Phàm là do Tang Diên mang đến.

Có người ồn ào lên tiếng: "Tang Diên cậu hay thật đấy, làm sao tự nhiên thoát hội độc thân rồi?"

Tô Hạo An nói to: "Đừng nói nhảm. Tang Diên đây sao xứng với người ta? Đây là bạn học cũ của bọn tôi, là hoa khôi nổi tiếng của trường cấp ba bọn tôi đó! Tiền Phi cậu nhớ không? Hồi cấp ba cậu cũng học ở Nhất trung mà!"

"Nhớ nhớ, Ôn Dĩ Phàm đây mà. Hơn nữa ngày trước tôi học cùng lớp với bạn thân của cậu, là Chung Tư Kiều." Người đàn ông mập mạp ngồi bên trái của Tang Diên nhìn về phía Ôn Dĩ Phàm, cười có chút xin lỗi: "Tôi có xem thấy hình cậu trong vòng bạn bè của cô ấy."

Ôn Dĩ Phàm cong môi, gật đầu một cái.

Một giây sau, lại

có tiếng người nói: "Này, mập, sao cậu đỏ mặt vậy?"

Tang Diên căn bản không tham gia nói chuyện cùng mọi người, dù nãy giờ có nhiều người nhắc đến tên anh thì anh cũng coi như không nghe thấy. Nghe nói như vậy, anh mới hơi có động tĩnh, ngước mắt nhìn về phía Tiền Phi.

Tô Hạo An: "Không phải từ trước đến giờ hắn đều như vậy sao? Nói chuyện với người xinh đẹp là lại đỏ mặt."

Có thể là thấy bị bỏ quên, Vương Lâm Lâm không vui, bắt đầu nói chen vào: "Cái gì vậy, sao ở trước mặt em mà anh lại khen người khác xinh đẹp vậy?"

Yên lặng mấy giây, Tô Hạo An dụ dỗ nói: "Cục cưng, em nghĩ đi đâu vậy? Đừng ghen bậy bạ."

...

Tiệm này phục vụ thức ăn rất chậm, cả một đám người anh một câu tôi một câu cả buổi mà một món ăn đều chưa bưng lên. Mọi người dần dần nói sang đề tài khác, vì cô là người lạ nên mọi người cũng không chú ý đến nữa.

Ôn Dĩ Phàm buông lỏng tinh thần, trong lúc lơ đãng liếc nhìn Tang Diên.

Tang Diên không tham dự nói chuyện phiếm, lúc này đang cúi đầu chơi điện thoại, dáng vẻ không quan tâm đến điều gì.

Người khác gọi anh cũng trả lời lạnh nhạt.

Ôn Dĩ Phàm cúi đầu uống nước.

Cảm giác hơi lạc lõng.

Một lát sau.

Vương Lâm Lâm đột nhiên hôn một cái lên mặt Tô Hạo An, đến bên cạnh Ôn Dĩ Phàm. Cô kéo tay Ôn Dĩ Phàm, cười híp mắt nói: "Tiểu Phàm, đi đi. Đi với tôi đến nhà vệ sinh."

Ôn Dĩ Phàm đứng lên. Liếc nhìn túi xách đang đặt trên ghế, cô yên lặng cầm lên.

Theo bảng hướng dẫn, hai người vào trong nhà vệ sinh.

Vương Lâm Lâm lấy son ra dặm lại lớp trang điểm, lên tiếng tán gẫu: "Cô trước kia từng cự tuyệt Tang Diên sao?"

Ôn Dĩ Phàm không trả lời.

Vương Lâm Lâm coi như cô thầm chấp nhận, hết sức kinh ngạc nói: "Cô biết quán bar 'Tăng ca' gần công ty chúng ta không? Đó là của anh ấy cùng bạn trai tôi và một người nữa hùn vốn mở ra đó."

"..."

"Anh ta điều kiện tốt biết bao, dáng dấp vừa cao lại đẹp trai, còn có tiền, vậy mà cô còn có thể cự tuyệt sao?" Vương Lâm Lâm lắc đầu, không cách nào hiểu nổi: "Yêu cầu của cô cũng cao quá đi? Dù sao cũng nhiều năm qua rồi, tôi thấy dáng vẻ vừa rồi của anh ta quả thật cũng không còn ý gì với cô đâu."

"Đều đã qua rồi mà." Ôn Dĩ Phàm cười ôn hòa, rồi sau đó lấy điện thoại liếc nhìn: "Đúng rồi, chị Lâm. Thật xin lỗi, tôi phải về trước đây, thầy Tiễn nhắn tôi tối nay phải giao bản thảo cho thầy, phiền chị nói với mọi người một tiếng giúp tôi nhé."

Vương Lâm Lâm ừ, có chút mất hứng: "Đợi ăn xong đi, cũng không mất nhiều thời gian đâu."

"Thầy đang cần gấp." Ôn Dĩ Phàm nói, "Tôi cũng không dám chậm trễ, không phải tôi vẫn đang trong thời gian thử việc sao?"

"Ừ, thôi vậy." Vương Lâm Lâm bĩu môi, "Vậy cô đi đường cẩn thận nhé, tôi quay lại đây."

"Dạ, cám ơn chị Lâm. Ngày mai gặp nhé."

Chờ Vương Lâm Lâm rời đi, Ôn Dĩ Phàm mở vòi nước, rửa tay. Cô không biết bản thân có làm Vương Lâm Lâm mất vui không, nhưng cô thực sự không muốn ngồi tụ tập giữa những người không quen biết đó nữa.

Ôn Dĩ Phàm nhẹ nhàng thở ra, rút khăn giấy ra lau tay.

Mới vừa đi ra, Ôn Dĩ Phàm liền nhìn thấy, Tang Diên cũng đang từ phòng vệ sinh nam ở đối diện bước ra. Lúc này không giống như Ôn Dĩ Phàm nghĩ là anh sẽ tiếp tục xem cô như không khí mà lướt qua.

Tang Diên dừng bước, dáng vẻ lạnh nhạt, từ trên cao hạ mắt nhìn cô.

Ôn Dĩ Phàm mơ hồ thấy khung cảnh này hơi quen thuộc.

Làm cô nhớ lại lần đầu tiên đến quán bar, cô cũng gặp anh trên hành lang.

Nhưng lần này tình trạng lại hoàn toàn khác.

Vì thái độ của anh cả tối nay vẫn luôn trầm mặc, Ôn Dĩ Phàm thấy bản thân không cần nhắc đến những lần gặp mặt trước kia. Cô gật đầu nhẹ với anh, coi như đây là lần đầu tiên gặp lại sau nhiều năm, lịch sự lên tiếng chào hỏi:

"Đã lâu không gặp."

Nhưng ngoài dự liệu, Tang Diên hình như không muốn duy trì vẻ ngoài hòa hoãn với cô. Anh vẫn mang dáng vẻ dò xét, nhàn nhạt nhắc lại: "Đã lâu không gặp?"

Ngữ điệu của anh, Ôn Dĩ Phàm nhất thời không biết đó là câu trần thuật hay câu hỏi.

Sau đó, Tang Diên lại nói: "Từ giao thừa đến bây giờ mới qua được mấy ngày, không gặp được tôi ——" anh dừng lại, ung dung thong thả đem phần còn sót lại của chiếc mặt nạ hoàn toàn xé rách:

"Cũng không đến nỗi một ngày dài như một năm chứ?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện