Khờ Nữ Thổ Hệ

82: Chương 69


trước sau


Nhục Nhục bị tỷ tỷ nhìn chằm chằm nên có chút thẹn thùng, thân mình nhỏ nhắn vừa chuyển liền chạy tới chỗ cha hắn, ôm chân của cha, đem mặt trốn vào giữa hai [email protected]

Hàn Mục Vi nhìn cái mông đối với nàng đột nhiên thấy thập phần quen thuộc, không thể không nói tỷ đệ bọn họ khi còn bé tuy rằng đều mập, nhưng cái mông vẫn là đ ĩnh kiều.
Đứa nhỏ mập mạp trốn một hồi liền không chịu nổi, trộm mà đem mặt chuyển qua xem, thấy tỷ tỷ còn ở, lại lập tức trốn trở về, không quá một hồi lại đến một lần.

Hàn Mục Vi đều bị tiểu gia hỏa này chọc cho vui vẻ, đi vào bên giường ngồi xuống: "Cha, gần đây trong tộc có ổn không?"
"Đều khá tốt" Hàn Trung Minh nhìn về phía con gái đã trưởng thành, tràn đầy cảm khái, nhẹ vỗ về đầu của con trai ở bên chân, nói: "Mười năm trước, khi con từ Chung Hiểu bí cảnh về tông thì trong tông liền đưa tới một đám đồ vật, còn tăng mạnh đại trận hộ tộc trong tộc, xây một cái Truyền Tống Trận rất lớn xác định địa điểm, mà đầu kia của Truyền Tống Trận chính là tông môn của chúng ta."
Này hết thảy đều là con gái hắn dùng mệnh đổi lấy, mười năm trước ở hành trình Chung Hiểu bí cảnh lần đó, hắn dù chưa đi qua nhưng cái tên Hàn Mục Vi đã bị truyền đến mọi người đều biết.

Ngôn Tình Nữ Phụ
Một đoạn thời gian kia, phụ cận Hàn phủ xuất hiện không ít người lạ mặt, trong tộc đều đã chuẩn bị đem một ít đồ tặng ra bên ngoài, cũng may tông môn ra tay kịp thời, trấn trụ tình thế, bằng không hậu quả thật là không dám tưởng tượng.

Sau lại bởi vì sự tình càng truyền càng liệt, gia chủ của Liễu gia ở Loa Châu bách với tình thế càng là xa xôi vạn dặm tới cửa thỉnh tội.

Người của Liễu gia gióng trống khua chiêng tới, Hàn gia cũng không thể bưng.

Hắn tuy buồn bực nhưng cũng bất đắc dĩ, nói đến cùng vẫn là bởi vì Hàn gia thế nhược, chịu không nổi.
"Vậy là tốt rồi" Việc lúc trước bị Liễu Vân Yên phơi ra Lôi Âm Ô Canh Trúc, Hàn Mục Vi liền lo lắng sẽ liên lụy tông tộc, thậm chí đều nổi lên ý niệm diệt khẩu, chỉ là thứ nhất thực lực không cho phép, thứ hai là tình huống không cho phép, liền chỉ có thể từ bỏ, cũng may sư thúc nàng tuy rằng có chút keo kiệt nhưng làm việc vẫn là thập phần đáng tin cậy, cũng không uổng công nàng bán cho hắn nhiều vật tốt như vậy.
Tiểu Cửu Nhi đi đến bên người Nhục Nhục, nguyên bản còn tưởng lại trốn một hồi nhưng khi thấy nó đứa bé lập tức vứt bỏ chân của cha, một mông ngồi dưới đất, vươn một con móng vuốt mập mạp thật cẩn thận mà đụng vào mèo con.
Hàn Mục Vi lại lần nữa lấy ra hai viên mạn quả mọng đưa qua: "Nhị Bàn, kêu tỷ tỷ" Lần này Nhục Nhục không khóc, hai tròng mắt đen bóng nhìn chằm chằm hai quả mọng đỏ tươi thủy nộn trên tay Hàn Mục Vi, chậm rãi bò tới, miệng nhỏ ngập ngừng, bất quá cũng không duỗi tay đi lấy.
Tiểu Cửu Nhi lại không khách khí, nhảy lên bàn tay của Hàn Mục Vi, dùng móng vuốt lấy một viên ra tới, cuốn vào trong miệng.

Nhục Nhục thấy Tiểu Cửu Nhi ăn đến đôi mắt đều nheo lại tới, cái miệng nhỏ ngập ngừng càng lợi hại, hỏi: "Ăn ngon sao?"

"Miêu.."
Nhục Nhục nhìn về phía Hàn Mục Vi, tay nhỏ tiểu tâm mà lấy mạn quả mọng trong tay nàng: "Tỷ tỷ" tiếng kêu mềm mềm mại mại, nghe được Hàn Mục Vi tâm đều mềm, con mẹ nó, nàng thế nhưng có cái em trai: "Nhị Bàn, lại kêu một tiếng tỷ tỷ" Nói liền lại lấy ra mấy viên mạn quả mọng.
Một hồi sinh hai lần thục, Nhục Nhục lần này lại kêu tỷ tỷ liền không mới lạ nữa, liền trung khí đều đủ rất nhiều: "Tỷ tỷ" Thấy Hàn Mục Vi cười, hắn mới từ tay nàng lấy một viên mạn quả mọng cho Tiểu Cửu Nhi, lại lấy một viên cho chính mình ăn.
"Béo Béo" Một giọng nữ nhu hòa rõ ràng mang theo vui sướng xâm nhập trong tai, Hàn Mục Vi lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía cửa: "Mẹ" Sau đón đi lên, dắt tay nàng, đánh giá nàng trên dưới vài lần mới hoàn toàn yên tâm "Khí sắc cũng không tệ lắm."
Cục thịt nguyên bản ngồi dưới đất cũng bãi hai tay cánh tay chạy tới: "Mẹ" Đi theo liền đem hai cánh tay nhỏ bé dơ lên, lộ ra mạn quả mọng trong tay "Tỷ tỷ cho, mẹ ăn, ăn ngon."
Anh Nương không có cự tuyệt hảo ý của con mình, cầm một viên bỏ trong miệng, nếm thử: "Ùm..

ăn ngon, cảm ơn Nhục Nhục" Tiểu oa nhi nghe vậy hai mắt càng sáng: "Không cảm ơn Nhục Nhục, cảm ơn tỷ tỷ."
Hàn Mục Vi rốt cuộc nhịn không được ra tay nhéo nhéo mặt của em mình, trơn trượt hoạt nộn nộn, quả nhiên như dự đoán, niết người khác so niết chính mình thoải mái hơn nhiều: "Không cần cảm tạ, tỷ tỷ nơi này còn có, Nhị Bàn còn muốn sao?"
Nhục nhục ninh mày nhỏ, muốn trốn tránh, nhưng nhìn đôi mắt sáng của tỷ tỷ, vẫn là nhịn không được.


Anh Nương thấy con trai buồn rầu, không khỏi nhắc hắn lên ôm vào trong ngực, lôi kéo con gái ngồi trên giường: "Hắn cùng con khi còn bé giống nhau, đều cực không mừng người khác sờ mặt mình, hôm nay xem

như cho con mặt mũi."
Hàn Mục Vi qua mấy cái tay nghiện liền không hề trêu đùa em mình nữa: "Này mặt mũi cần thiết cho, con mới vừa đến đều bị hắn làm cho khiếp sợ" Mười năm không gặp, một hồi về nhà thế nhưng phát hiện trong nhà có thêm một củ cải giống nàng tám phần khi còn bé, là ai đều phỏng chừng sẽ kinh ngạc "Ngài cùng cha cũng không gửi tin cho con."
"Này không phải sợ quấy rầy con tu luyện sao?" Anh Nương quay đầu cùng Hàn Trung Minh đối diện cười, nàng lúc trước khăng khăng mạo hiểm muốn sinh hạ đứa nhỏ này chính là hy vọng ngày sau nàng cùng đương gia nếu..

nếu không còn nữa, hai hài tử có thể có bạn: "Sao con lại đột nhiên trở lại?"
"Không phải là nhớ mẹ cùng cha sao?" Hàn Mục Vi tiến đến ngồi ở trên đùi mẹ mình, nhìn chằm chằm vào đứa bé ở trước mặt, trộm hôn nhẹ một cái, tức khắc liền giống như hút tiên khí mà cả người thoải mái: "Liền trở về nhìn xem" Nhục Nhục bị tỷ tỷ hôn, một đôi thịt tay che lại mặt tròn của mình, thẹn thùng.
Nhìn bộ dáng này của hắn, Hàn Mục Vi không khỏi nghĩ đến chuyện nàng khi bảy tuổi năm ấy bị lão nhân xách một chân ra tông, lúc đó nàng cũng dùng hai tay bụm mặt, bất quá hiệu quả thì nhìn em trai nàng liền biết, thực không như thế nào.
Khuê nữ vừa đi vừa ngụy trang, trong lòng Hàn Trung Minh liền có suy đoán, mới được hai mươi sáu tuổi đã tu đến Trúc Cơ giai đoạn trước đỉnh, tu vi của nàng tăng lên quá nhanh chỉ sợ tâm cảnh muốn theo không kịp: "Con định ở nhà bao lâu?" Con gái đã có sư thừa nên hắn cũng không nên nhúng tay nàng tu luyện, không quá quan với làm sao để tăng lên tâm cảnh, hắn nhưng thật ra có một ít giải thích, cùng con gái giao lưu một phen.
Liền biết chuyện gì đều không thể gạt được cha, Hàn Mục Vi cúi đầu cười nhẹ: "Nhiều nhất là nửa tháng, sau đó đi Vân Biên trấn" Lần này lãnh nhiệm vụ tông môn chính là đi phía đông nam của Vân Biên trấn là Vân Biên Nhai thu thập Vân Biên Thảo linh lộ, nhiệm vụ đơn giản không có nguy hiểm.
Sở dĩ sẽ lựa chọn cái nhiệm vụ không hề khó khăn này, trừ bỏ nó không có kỳ hạn thì Vân Biên trấn ở gần thế tục giới, nàng muốn đi thế tục giới đi một chút, kiếp trước xem quá nhiều tiểu thuyết, đối với gió nổi mây phun cung đấu trong truyền thuyết, hết đợt này đến đợt khác hậu trạch tranh chấp rất là tò mò, đã có cơ hội tự nhiên là muốn đi thấy một phen mới khoái ý.
"Cũng tốt" Vân Biên ở gần thế tục giới nhưng thật ra không có nguy hiểm gì, Hàn Trung Minh đề nghị: "Con có thể đi thế tục giới nhìn xem" Hiểu biết bất đồng kinh thế chi đạo, với tâm cảnh tăng lên rất có lợi.
"Đang có ý này" Rốt cuộc là sống lâu hơn nàng trên dưới một trăm năm, Hàn Mục Vi thâm giác cha mình có tương lai: "Ngài..


ngài chuẩn bị khi nào bế quan kết đan?" Cha mẹ ở tại trong tộc như vậy lâu dài, trong lòng nàng cũng coi như là có chút minh bạch, phỏng chừng chờ cha kết Kim Đan sau đại khái liền phải từ tổ phụ tiếp nhận tộc trưởng chi vị đi?
Hàn Trung Minh nghe vậy nhìn chằm chằm Hàn Mục Vi một hồi lâu, mới mở miệng: "Nhanh, chờ Nhị Bàn trắc qua linh căn xong liền hồi tông bế quan kết đan" Đã kinh ngạc với nhạy bén của con gái lại chua xót với bộ dáng trưởng thanh của nàng như kỳ vọng của hắn, không biết trong đó chịu đựng bao nhiêu đau khổ?
"Cũng tốt" Như vậy có thể an tâm một chút.
Buổi tối khi cả nhà ăn cơm lại náo loạn vừa ra chê cười.

Tiểu Nhị Bàn tự thấy cha mẹ vẫn luôn nhắc mãi tỷ mình là Béo Béo liền cảm giác tỷ mình không nỗ lực.
Kết quả khi ăn cơm đứa bé nào đó cầm cái muỗng nhỏ của hắn, từng muỗng từng muỗng mà đút cho tỷ tỷ của mình.

Hàn Mục Vi cũng thực cấp mặt, đem đồ ăn toàn bộ ăn sạch.
Cuối cùng Tiểu Nhị Bàn bàn cơm nhìn trống trơn chỉ còn mỗi canh, lại cúi đầu nhìn nhìn chén gỗ cơm khô của mình, tức khắc đều mau khóc, hắn còn không có ăn no, làm cả nhà đều cười ha ha..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện