Khờ Nữ Thổ Hệ

83: Chương 69-2


trước sau


Qua buổi chiều ở chung cùng một đốn cơm chiều, Hàn Mục Vi hoàn toàn đem tâm của em trai mình bắt lấy.

Sau khi ăn xong người một nhà lại vây ở một chỗ nói chuyện, Hàn Mục Vi liền trở về phòng mình.

Đẩy cửa ra, nhìn bài trí trong phòng liền biết cha mẹ vẫn luôn nhớ thương nàng.
Nàng khi còn bé dùng những cái tiểu ghế dựa, bàn nhỏ tinh xảo đều đã bị dọn đến phòng của em mình, mà trong phòng nàng đã thay gia cụ mới, trong mũi tràn ngập mùi hương nhàn nhạt của tím huân thảo, đây là hương vị mà nàng thích.

Đi vào trước gương, nhìn chính mình trong đó.
Hiện nay nàng đã hai mươi sáu tuổi, trên mặt không thấy vẻ ngô nghê của trẻ con, ngũ quan trở nên lập thể không ít, mặt mày đã thiếu non nớt, nhiều vài phần thong dong.


Hàn Mục Vi đối với gương nhoẻn miệng cười, nàng cũng coi như là cái mỹ nhân, chỉ là mỹ chưa không xông ra, không có giống Lục tỷ của nàng kinh diễm như vậy, cũng không có giống Đồng Đồng tinh xảo, bất quá đối này nàng đã thực thỏa mãn.
Nghe được một trận tiếng bước chân bạch bạch, Hàn Mục Vi quay đầu nhìn về phía cửa, một đứa bé béo chỉ mặc tiểu yếm, ôm gối đầu nhỏ màu đỏ đứng ở cạnh cửa, vẻ mặt chờ đợi mà nhìn nàng.

Nàng xoay người đi ra phía trước: "Nhị Bàn muốn ngủ cùng tỷ tỷ sao?"
"Ân" Tiểu Nhị Bàn nghe vậy gật đầu, cũng không đợi tỷ mình đồng ý liền lướt qua nàng chạy đến mép giường bò lên, đem gối đầu để ở trung tâm giường, liền nằm đến thẳng tắp, chờ Hàn Mục Vi chầm chậm đi tới, hai mắt của nhóc đã nhắm đến gắt gao.
Cầm một cái chăn nhỏ đắp lên cho hắn, Hàn Mục Vi liền ngồi xếp bằng bên cạnh, lấy ra hai khối cực phẩm linh thạch bắt đầu đả tọa, lúc này Tiểu Nhị Bàn chậm rãi mở to mắt, lén lút lật qua thân, ngơ ngác mà nhìn chằm chằm tỷ tỷ, cha mẹ nói tỷ tỷ béo rất lợi hại, nói hắn rất giống tỷ tỷ, nhưng mà lại chưa nói hắn cũng lợi hại như tỷ tỷ.
Hàn Mục Vi dẫn linh lực đi qua mấy cái đại chu thiên xong liền thu công, quay đầu nhìn về phía cái chân nhỏ mum múp thịt để ở trên mông nàng, trong mắt nhiều một tia ý cười, lại nhìn về phía nhóc béo ngủ thành hình chữ X, huyết thống thật sự thực thần kỳ, đứa nhỏ này chẳng những giống nàng, ngay cả tư thế ngủ đều cũng giống nàng khi còn nhỏ như đúc.
Gọi ra Tiểu Thiên Bồ, Hàn Mục Vi lấy ra khối phòng ngự phù bảo mà chưởng môn sư thúc cho, đưa cho Tiểu Thiên Bồ đang quan sát đứa nhóc: "Ở mặt trên đánh một tầng kết ấn, xuyên dây qua để treo lên được."
Nguyên lai Vi Vi Nhi khi còn nhỏ là như vậy, Tiểu Thiên Bồ tiếp nhận khối phù bảo, tay phải bắt đầu đánh kết ấn cổ quái: "Ngươi chuẩn bị cái này cho Nhị Bàn Bàn sao?"
Hàn Mục Vi không có phủ nhận: "Biến nó trở nên bình phàm một chút."
"Được" Tiểu Thiên Bồ lấy ra một sợi tơ màu xanh biếc nhỏ một chút, sợi tơ liền xuyên qua ngọc phù trong tay, sau ngọc phù bắt đầu chậm rãi thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành một cái ngọc thạch màu trắng ngà chỉ to bằng ngón cái, sợi tơ màu xanh biếc cũng biến thành màu thanh ngọc: "Được, xong rồi, ngươi lấy một giọt máu của hắn nhỏ vào đi, thứ này sẽ không mất, chỉ cần không phải gặp được lão quái Nguyên Anh trở lên thì hộ hắn ba lần hoàn toàn không thành vấn đề."

"Cảm tạ" Hàn Mục Vi tiếp nhận ngọc thạch, năng lên cái chân mập mạp để ở trên mông nàng, Tiểu Thiên Bồ lấy ra một cây châm lông trâu ở ngón chân cái nhẹ nhàng chọc, liền lấy ra một giọt máu đỏ tươi, vỗ nhẹ thì ngón chân lại khôi phục như lúc ban đầu.
Hàn Mục Vi dùng ngọc thạch tiếp được giọt máu, sau tận mắt nhìn thấy máu chậm rãi dung vào ngọc thạch, ngọc thạch liền bay ra lòng bàn tay nàng, sợi tơ buộc vào cổ của đứa nhóc, ngọc thạch dán sát ở thịt non mềm mụp, toàn bộ quá trình Tiểu Nhị Bàn đều không có dấu hiệu sẽ tỉnh.
Nhìn khối ngọc thạch phiếm nhàn nhạt ánh huỳnh quang, Hàn Mục Vi cười khẽ lắc đầu, quả nhiên đồ đệ, thân đệ gì đó đều là thứ phí tiền.
Ngày kế sáng sớm, Tiểu Nhị Bàn vừa tỉnh liền phát hiện trên cổ có cái đồ vật, thấy trong phòng không có người, chạy nhanh bò xuống giường đi tìm cha mình, còn không có chạy ra cửa liền hét lớn: "Cha..

cha.."
Con gái trở về, Anh Nương hôm nay liền chưa đi đến phòng tu luyện, lúc này đang làm đồ ăn sáng, hai cha con Hàn Trung Minh cùng Hàn Mục Vi ngồi ở một bên nhặt rau, nghe được tiếng của Tiểu Nhị Bàn, Hàn Trung Minh đầu cũng chưa nâng mà lên tiếng.

Nhị Bàn mặc yếm nhỏ chạy vào phòng bếp, cười chen vào trong lòng ngực của mẹ hắn, đem cổ ngưỡng đến cao cao: "Nhìn xem.."
Hàn Trung Minh liếc mắt một cái, hai hàng lông mày không cấm ninh lên, hỏi Hàn Mục Vi: "Con cho?" Trải qua mười mấy năm tìm hiểu, hắn sớm đã tiến giai bùa chú sư tứ phẩm, tuy không thể nhìn ra đồ vật trên cổ con trai là cái gì nhưng cũng có thể cảm giác được nó bất phàm, thấy nàng gật đầu, không cấm mắng một câu: "Hồ nháo."

"Chỉ là cái bùa hộ mệnh" Hàn Mục Vi thấy mẹ nàng đem đồ vật cầm ở trong tay xem, liền nhiều bổ sung một câu: "Đây là con từ chưởng môn sư thúc được nó, cũng không cần dùng nên cho Nhị Bàn"

Nói xong cũng không để ý tới vẻ cẩn thận trên mặt cha mẹ nàng, chỉ là cười hỏi đứa nhóc "Nhị Bàn chúng ta thích lễ vật tỷ tỷ đưa sao?"
Lần này rời nhà không biết khi nào mới có thể trở về, Tiểu Thiên Bồ tối hôm qua xem xét qua thân thể Nhị Bàn, nói hắn có thể tụ khí, vậy đại biểu là hắn có linh căn, chỉ là không biết tốt xấu như thế nào thôi.

Cái khác nàng tạm thời cũng sẽ không cho, một cái đồ vật bảo mệnh vừa vặn tốt.
"Thích" Tiểu Nhị Bàn rời đi mẹ ôm ấp, đi vào bên người tỷ tỷ, cái miệng nhỏ thò lại gần muốn hôn tỷ tỷ, đáng tiếc tỷ tỷ quá cao, mặc dù ngồi ở trên ghế nhỏ nhưng cũng so với hắn cao hơn một mảng lớn, làm hai lần mà vẫn không với tới, Hàn Mục Vi cũng muốn biết hắn kế tiếp muốn làm gì, liền không cúi đầu nhân nhượng hắn.
Tiểu Nhị Bàn chạy tới trong viện, không một hồi liền thở hổn hển hổn hển mà ôm một cái ghế gỗ nhỏ trở về, phóng tới bên người Hàn Mục Vi, tay chân cùng sử dụng mà bò lên trên, rốt cuộc ôm được cổ của tỷ tỷ hắn để tặng cái môi thơm: "Cảm ơn tỷ tỷ."
"Không cần cảm tạ" Hàn Mục Vi đem ôm hắn ngồi ở trên đùi, dặn dò: "Đây là tỷ tỷ đưa, đệ không được dễ dàng tháo ra biết không?"
"Ân" Hiện tại nếu có người hỏi Tiểu Nhị Bàn thích nhất ai? Hắn nhất định nói là tỷ tỷ, một đôi mắt sáng nhìn chằm chằm Hàn Mục Vi: "Người ta muốn cũng không cho."
"Đúng vậy" Không hổ là em trai ruột của Hàn Mục Vi nàng, nhỏ như vậy liền biết thủ tài.
Buổi chiều Hàn Mục Đồng tới, Hàn Mục Vi cửa vừa mở ra, còn không kịp nói chuyện, nàng liền giành trước hỏi: "Béo Béo, ngươi có đệ đệ?" Nàng về nhà đều một ngày, hôm nay giữa trưa ăn cơm thì cha nàng nói một câu như vậy, cả kinh chén cơm trong tay nàng đều ném.
"Ân" Hàn Mục Vi nghiêng thân mình qua một bên, đem Tiểu Nhị Bàn đi theo nàng phía sau mình lộ ra tới: "Nhìn xem, có cảm thấy tràn đầy đều là hồi ức đúng không?"
"Đích xác" Hàn Mục Đồng vừa thấy đến Tiểu Nhị Bàn lập tức liền nghĩ tới bộ dáng của Béo Béo khi còn nhỏ: "Hai người không hổ là tỷ đệ, lớn lên đều thực khả quan" Một thân tiểu thịt mỡ này chút nào không thua Béo Béo khi còn nhỏ "Nghe nói hắn gọi là Nhục Nhục?" Gọi cái gì Nhục Nhục, dứt khoát gọi Phì Phì không phải khá tốt?
"Đại danh gọi Hàn Mục Dương, nhũ danh hiện tại đã không gọi thịt thịt" Hàn Mục Vi kéo thịt tay của Tiểu Nhị Bàn: "Tới, nói cho Đồng Đồng tỷ tỷ, nhũ danh của đệ gọi là gì?"

Thịt viên nhìn nhìn tỷ tỷ, liền trung khí mười phần mà tuyên cáo: "Tiểu Nhị Bàn" Tỷ tỷ nói nàng là Béo Béo, Nhục Nhục là đệ đệ, hẳn là kêu Nhị Bàn, hắn cũng thích tên này.
"Phốc.." Hàn Mục Đồng nhất thời không nhịn xuống: "Này..

ha ha..

tên này không tồi" Nói liền lấy ra một cái tiểu bình sứ Thanh Ngọc cho tiểu Nhị Bàn: "Cầm, đây là Đồng Đồng tỷ tỷ cho Mật Nhi đường" Đường này là nàng dùng Vũ Hoàng ong nhưỡng trúc mật hoa làm, có thể đuổi tạp chất, hiệu quả không kém so với linh lộ Quỳ Lăng Hoa, lúc trước nàng làm rất nhiều, lần này đều mang về hết.
Tiểu Nhị Bàn nhìn tỷ tỷ liếc mắt một cái, thấy nàng gật đầu mới vươn đôi tay tiếp nhận: "Cảm ơn Đồng Đồng tỷ tỷ."
Hàn Mục Đồng sờ sờ đầu của Tiểu Nhị Bàn, đây chính là chuyện nàng vẫn luôn muốn làm, chỉ là giờ Béo Béo quá lớn nàng lại không có lá gan, hiện tại nhìn mặt của Tiểu Nhị Bàn nên cảm giác tâm nguyện đã xong: "Ngươi chuẩn bị khi nào đi?" Lần này nàng chuẩn bị ở nhà một đoạn thời gian, chờ đến ngày chín tháng chín là ngày trong tộc trắc xong linh căn lại đi.
"Qua mười ngày liền đi" Hàn Mục Vi mời Đồng Đồng tiến vào ngồi, Anh Nương cùng Hàn Trung Minh đi nội viện cho con cháu trong tộc đi học, nàng đem Tiểu Nhị Bàn ôm trong lòng ngực, vuốt cái bụng mềm mụp của hắn: "Hiện tại ta cùng ngươi đều có bạn, chỉ còn Tiêu Tiêu là một mình."
"Sư huynh đệ của hắn nhiều lắm" Hàn Mục Đồng lấy ra một khối ngọc liên bánh cho Tiểu Nhị Bàn: "Tứ thẩm gấu quá sâu, nói thật đi, ngày hôm qua ngươi có bị dọa hay không?"
"Có bị dọa đến" Hàn Mục Vi giúp Tiểu Nhị Bàn xoa xoa cái miệng nhỏ: "Bất quá nhận mệnh đến phi thường mau" Đây là thân sinh cùng phi thân sinh khác nhau "Thân sinh không nhận mệnh cũng không được, ha ha..".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện