Chương có nội dung bằng hình ảnh
Bà cụ liếc Đường Hành vài lần, có vẻ như đang nghĩ tên nhóc này cố tình tới đây kiếm chuyện nên nhanh chóng bỏ đi. Sắp tới giữa trưa, trong chùa cũng không còn mấy người. Đường Hành cúi đầu đi vào tháp Bảo Thông.
Nhìn từ bên ngoài, tháp Bảo Thông trông khá trang nhã, nhưng bên trong lại có vẻ cũ kỹ. Hành lang chật hẹp chỉ vừa cho một người leo lên, cầu thang cực kỳ dốc, tường chỉ có màu trắng xám. Trong tháp âm u và không có đèn, trên tường của mỗi tầng chỉ có một tượng Phật nhỏ và nến được tôn trí, nguồn sáng duy nhất là từ ánh mặt trời và ánh nến (*). Đường Hành leo lên được hai tầng rồi ngồi xổm xuống, mồ hôi mồ kê đầy đầu.
(*) bên trong tháp có kiểu như vầy
Cậu ngồi trên bậc thang lạnh lẽo, lấy điện thoại ra, mới nhớ trước đó mình đã tắt máy.
Bảy cuộc gọi nhỡ, ba cuộc của An Vân, ba cuộc của Tưởng Á, còn một cuộc từ dì Vương, năm phút trước —— hỏi xem có cần nấu cơm trưa cho cậu không. Trong tháp không có tín hiệu, Đường Hành nhét lại điện thoại vào túi, tiếp tục leo lên. Mỗi tầng của tháp Bảo Thông đều một ban công nhỏ, Đường Hành ngồi lên nó, chân cũng không duỗi thẳng được. (*)
(*) Mấy bạn xem hình mình họa để dễ hình dung cái ban công hơn nha
Ngồi ở lầu ba có chút gió thoảng qua, phất phơ trên mặt, mang theo chút mùi hương của nhang khói trong chùa. Đường Hành nghiêm túc nghĩ xem lát nữa sẽ đi đâu, có lẽ đến phòng tập, ít nhất chỗ đó là không có gì liên quan đến Lý Nguyệt Trì.
Đang nghĩ ngợi thì túi quần rung lên. Đường Hành lấy điện thoại ra, chưa kịp nhìn kỹ màn hình thì chiếc Nokia với vỏ ngoài trơn bóng lập tức trượt khỏi tay cậu —— đây là ban công tầng ba!
Tiếng "Cạch" vang lên, chiếc Nokia rơi xuống bên cạnh ban công, nếu lệch qua thêm nửa centimet thì chắc chắn nó sẽ rơi xuống dưới.
Trên màn hình là một dãy số không tên.
Đường Hành ngạc nhiên chừng hai ba giây rồi mới cẩn thận nhặt di động lên, ấn nghe, "Alô?"
"Đường Hành," giọng nói Lý Nguyệt Trì có chút khàn, "Mấy giờ em bay?"
"Hả?" Đường Hành đơ ra, "Anh nói gì ——"
"An Vân nói với tôi," Bên kia Lý Nguyệt Trì là tiếng ồn ào chen lấn, anh nói rất nhanh, "Hôm nay em đi Nhật."
Đường Hành: "......"
"Không phải đầu tháng mười mới đi sao?"
"Thì, thì cũng có khác gì đâu," Đường Hành nói, "Sớm hay muộn gì cũng sẽ đi."
"Ừm."
"Còn việc gì nữa không?" Đường Hành nhận ra bàn tay đang siết chặt điện thoại của mình hơi run, "Tôi phải check-in."
"Còn bao lâu nữa?"
"Còn...... một lúc nữa."
"Em chờ tôi."
"Anh định làm gì?"
"Tôi đang trên tàu điện ngầm, tôi muốn gặp em."
"Anh đừng tới!" Đường Hành đứng phắt lên, bồn chồn nói, "Tôi... Tôi không muốn gặp anh."
"Chuyện tối qua ——"
"Tôi quên rồi!"
"Không thể nào."
"Tôi không nhớ rõ, thật đấy. Tôi chỉ cần uống rượu là quên hết. Chậc, có phải lại gây rắc rối cho anh không, hay tôi lại làm gì thiếu suy nghĩ?"
Lý Nguyệt Trì im lặng, ngay khi Đường Hành nghĩ là anh muốn cúp điện thoại thì anh thấp giọng nói: "Em nói là Cho không ."
"Cho không cái gì chứ," Đường Hành gắng sức cười cười, "Anh không cần phải lo lắng gì đâu, thật đó, chuyện giữa chúng ta coi như xí xóa hết, anh cứ yên tập học hành với bác tôi. Tôi cũng chẳng tới mức vì chút chuyện này mà trả thù anh."
"...... Em chờ tôi."
"Thật sự không cần mà," Đường Hành nhắm mắt, "Còn mười lăm phút nữa là phải làm thủ tục rồi, anh tới cũng không kịp."
"Tôi bắt taxi, em chờ tôi," giọng Lý Nguyệt Trì có chút hoảng loạn, "Tôi xuống tàu điện ngầm rồi bắt taxi tới."
"Nói trong điện thoại đi. Tới Tokyo tôi cũng đổi số. Anh tranh thủ lúc này luôn đi."
Anh hít một hơi thật sâu, nói: "Tôi nhớ hết."
"Cái gì?"
"Tất cả."
Đường Hành không nhịn được cười khổ: "Được rồi, vậy anh có muốn xin lỗi tôi không?" Tôi bỏ qua cho anh.
"Không."
"...... Cũng đúng." Hai ta đều có tội.
"Tôi không xin lỗi, tối qua, những gì tôi nói đều là thật sự," Lý Nguyệt Trì ngừng một chút, giữa tiếng ồn ào xô bồ, "Đường Hành, tôi thích em. Từ lần đầu gặp mặt, tôi đã thích em."
...... Anh ta đang an ủi mình à? Vì không muốn mình đi Nhật sao? Đường Hành ngồi xuống đất, lưng dựa tường, cơ thể mềm nhũn, chợt cảm thấy không còn chút sức lực nào để vạch trần lời anh nói. Thật ra cậu có hàng chục câu phản bác lại, chẳng hạn như anh không phải là trai thẳng à, chẳng phải anh có bạn gái hay sao, tôi đã thấy các hai ngồi dựa vào nhau, nếu anh thích tôi như vậy, con mẹ nó sao anh không nói