Quý Liên Tích xuất hiện ở cửa, sắc mặt không thay đổi, nhưng hơi thở có chút rối loạn, có thể thấy được trên đường đi nàng đã vội vã như thế nào.
"Ôi, đã lâu không gặp, Liên Tích muội muội." Lý Nghiên kinh ngạc mở to hai mắt.
Quý Liên Tích đã lâu không quan tâm đ ến việc trong cung, Lý Nghiên có chút ngạc nhiên khi thấy nàng can thiệp như vậy.
"Tham kiến Lý Lương đệ." Quý Liên Tích hành lễ với Lý Nghiên, nàng tiếp tục nói: "Thần thiếp đã ở trong cung nhiều năm mà bụng mãi vẫn không thấy có tin tức gì, trở thành một người mẹ luôn là giấc mơ của ta.
Hi vọng Lý Lương đệ thành toàn."
Thật ra, nhớ lại lúc mới vào cung nàng luôn nơm nớp lo sợ, tự hỏi vì sao mãi không có tin tức gì, nhưng thời gian trôi qua, tất cả các phi tần được Thái tử nạp vào cung đều chưa từng có chuyện hỷ, cho dù là không ai nói ra thì mọi người cũng biết vấn đề là ở ai.
Những năm gần đây, nàng vẫn muốn có một đứa con, nhưng không còn coi đứa trẻ là công cụ để củng cố địa vị của mình nữa, mà chỉ muốn để bản thân có điều gì đó nhớ nhung trong thâm cung, nhưng đáng tiếc mọi chuyện luôn tính một đằng ra một nẻo.
Sau đó Đỗ Hàn Yên xuất hiện trong cuộc đời nàng, thậm chí còn mang theo một đứa trẻ mà nàng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có được trong đời.
Nếu nó là do Đỗ Hàn Yên sinh ra, nàng sẽ coi nó như của mình.
Ngôn Tình Trọng Sinh
Lý Nghiên nghe nàng nói vậy nhưng không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn nàng, sau đó chậm rãi nói: "Chuyện gì tỷ tỷ cũng có thể hứa với muội, nhưng chuyện này ta không thể thỏa hiệp." Đôi mắt nàng ta rưng rưng buồn bã: "Liên Tích muội muội cũng phải biết đạo lý chứ! Xét về mặt nhập cung, ta nhập cung lâu hơn ngươi, xét về tuổi tác, ta cũng lớn hơn ngươi.
Liên Tích muội muội còn trẻ, vẫn có thể đợi, nhưng ta đã là hoa tàn ít bướm, không thể chờ được nữa!"
Quý Liên Tích nhìn chằm chằm vào Lý Nghiên, như thể nàng muốn nhìn thấu tính toán của nàng ta.
Nàng vẫn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng Đỗ Hàn Yên đã nắm lấy tay áo nàng và nhẹ nhàng lắc đầu.
Cuối cùng, Quý Liên Tích thỏa hiệp: "Ta biết rồi, nếu đã như vậy, ta sẽ không tranh với tỷ tỷ nữa."
Vừa rồi nhất cử nhất động của Đỗ Hàn Yên đều bị Lý Nghiên nhìn rõ, nàng ta nói: "Ta rất vui vì Hàn Yên muội muội hiểu chuyện, yên tâm đi, ta nhất định sẽ coi nó như con ruột của mình và chăm sóc nó thật tốt."
Lý Nghiên đứng dậy: "Làm phiền đã lâu, ta nên đi đây, lát nữa ta sẽ gửi ít đồ bổ cao cấp tới, đừng ăn mấy thứ rẻ tiền trong ngự thiện phòng nữa."
Sau khi Lý Nghiên rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người và thị nữ của họ.
"Liên Tích tỷ tỷ...!tại sao tỷ lại nói như vậy?" Đỗ Hàn Yên khó hiểu.
Quý Liên Tích cho rằng nàng ấy đang hỏi về chuyện đứa con mà mình muốn, vì vậy nàng giải thích: "Thay vì để Lý Lương đệ được như ý nguyện trong khi không biết nàng ta đang âm mưu gì, chi bằng ta..."
"Ta không hỏi chuyện này." Đỗ Hàn Yên cau mày: "Tỷ từng nói không thích nhúng tay vào chuyện trong cung, sao bây giờ lại xuất hiện ở đây?"
Rõ ràng trước đây Liên Tích tỷ tỷ luôn bày ra dáng vẻ không muốn gặp mình, nhưng bây giờ tỷ ấy chắc chắn đã nghe được điều gì đó nên mới vội vàng đến đây...
"..." Vì ta muốn bảo vệ muội.
Quý Liên Tích nhìn nàng ấy, nhưng cuối cùng cũng không nói ra lời trong lòng: "Vậy tại sao muội lại ngăn cản ta?"
"Bởi vì ta không cần tỷ hy sinh bản thân mình vì ta." Đỗ Hàn Yên rối bời.
Nàng không biết Liên Tích tỷ tỷ đang nghĩ gì, nhưng nàng chắc chắn rằng mình không thích Quý Liên Tích đối xử với mình lúc lạnh lúc nóng, lúc xa lúc gần.
Điều này sẽ khiến nàng ngã đau sau khi ôm những kỳ vọng không cần thiết.
Thấy ý tốt của nương nương bị chà đạp, Tuyết nhi không khỏi bực mình, vừa định nói gì đó, Nguyệt